Ư Phu La đang trực tiếp dẫn đạo quân chủ đạo đối đầu với Hắc Sơn Tặc thì hiện tại rất hoảng loạn.
Rõ ràng lực lượng mà hắn đã giao cho đệ đệ Hô Trù Tuyền đang chạy trối chết như con ngựa con bị lửa cháy đuôi.
Thậm chí lời hô hào khi chạy trốn còn càng đáng xem hơn.
“Lữ Bố kìa──! Lữ Bố đến rồi──!!”
Cảnh vừa mới khởi hành từ Lạc Dương mà đã hô tên Lữ Bố rồi chạy trối chết thì ai nhìn cũng thấy xấu hổ.
Ư Phu La dùng giọng lớn hét lên.
“Đám ngu ngốc! Bị lừa bởi kế của địch quân mà sợ hãi Lữ Bố không có thật sao!”
“Thiền, thiền vu! Không phải đâu! Lữ Bố thật sự đến rồi!”
Một Hung Nô tộc bị Ư Phu La túm lấy dùng vẻ mặt gấp gáp mở miệng.
Ư Phu La nghe thuộc hạ giải thích thì dùng giọng đau đầu nói.
“Vậy thì trong khoảng thời gian ngắn ngủi này Lữ Bố làm sao đến được…”
Ư Phu La đang bình tĩnh nói tiếp thì đôi mắt đột nhiên mở to tròn xoe.
“Đám phiền phức này! Đừng chạy nữa, đến đây đánh một trận đi──!”
Dáng vẻ dính sát hậu quân đang chạy trốn rồi vung vũ khí chém giết rất quen thuộc với Ư Phu La.
Dù đã nhìn nhiều lần nhưng vẫn nghi vấn thân hình mảnh mai kia rốt cuộc làm sao vung nổi vũ khí hung ác ấy.
Không hề phóng đại thì cây cung lớn gần bằng thân người cũng được ả dùng nhẹ nhàng ngay trên lưng ngựa.
Mái tóc đỏ rực như máu và đôi mắt đỏ rực khiến người lần đầu gặp phải ả đều lưu lại ấn tượng mạnh mẽ.
Vị tướng mang màu đỏ rực rỡ ấy trong ký ức của Ư Phu La chỉ có một người mà thôi.
Ư Phu La dùng biểu cảm không hiểu nổi tình hình thì lẩm bẩm.
“…Tại sao thật sự ở đây chứ?”
Nói vậy rồi Ư Phu La đột nhiên nhận ra gì đó thì vội hỏi.
“Khoan đã, nếu trận hình tan vỡ vì Lữ Bố thì đệ đệ ta giờ ra sao?”
Sự hiện diện của Lữ Bố quá lớn nên bị che lấp nhưng vốn dĩ hắn đã điều động binh sĩ để chặn một người.
Hung Nô tộc dò xét sắc mặt Ư Phu La rồi nói.
“Cái, cái đó thì thần cũng không rõ lắm…”
“…….”
“Thần chỉ biết là ngài ấy đã tiến lên tiền tuyến để nói chuyện với địch tướng ấy thôi ạ.”
“Vậy sao?”
Ư Phu La nghe báo cáo của thuộc hạ thì trầm ngâm suy nghĩ một lát.
Sau khi sắp xếp lại tình hình thì Ư Phu La lẩm bẩm.
“Chậc. Chắc hẳn đã chạy thoát tốt rồi.”
Nếu là huyết mạch của thiền vu Hung Nô thì giống ngựa cưỡi cũng tự nhiên trở nên phi thường.
Sức bền vượt xa ngựa thường, tốc độ đương nhiên cũng không thể so sánh.
Nhưng dù cưỡi ngựa như vậy mà vẫn chết?
Nếu là bản thân ở vị trí ấy thì chắc cũng chẳng khác gì nên ngược lại chỉ có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ư Phu La gọi phó tướng.
“Này.”
“Thiền vu gọi ạ?”
“Lần cướp bóc này hỏng rồi. Mau chuẩn bị chạy trốn đi.”
“Vâng ạ!”
Ư Phu La gọi phó tướng rồi bí mật truyền lệnh xong thì không chút do dự tháo hết những trang sức trông lộng lẫy trên người rồi vứt xuống đất.
Con nhỏ Lữ Bố kia cảm giác vô cùng nhạy bén nhưng khả năng phán đoán tình hình thì kém nên chỉ cần thế này là ả ta không tìm ra hắn.
Ư Phu La nhìn phó tướng đang nhìn mình thì cười khẩy.
“Sao lại ngẩn ngơ nhìn thế? Nếu tiếc thì cứ mang đi.”
“A, không ạ!”
Trong tình hình mọi người đang đại bại mà vẫn đeo trang sức nổi bật thế kia thì chẳng khác gì tự hô “đến giết ta đi”.
“Vậy sao? Tiếc thật.”
Ư Phu La chỉ nói đùa nên vẫn bình thản quay đầu ngựa.
Lữ Bố Phụng Tiên.
Dù con nhỏ đang tung hoành như ngựa con kia có mạnh đến đâu thì số lượng ả ta có thể một mình chém giết cũng có giới hạn.
Nếu binh sĩ thiện chiến lao vào với quyết tâm liều chết thì cũng có thể giữ chân ả ta.
Nếu số lượng lên đến hàng trăm hàng nghìn thì dù là Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố cũng khó mà tránh khỏi khó xử.
…Dù chỉ một người mà đã khiến tổn thất lớn đến vậy.
Vốn dĩ cướp bóc đối với Hung Nô tộc là chuyện thường ngày nên tâm thế khi so với chiến tranh liên quan đến vận mệnh bộ lạc thì hoàn toàn khác biệt.
Hiện tại chỉ là đi dạo nhẹ nhàng rồi bất ngờ gặp phải mãnh thú nên binh sĩ hoảng loạn chạy trối chết.
Bọn chúng khi săn thú dữ trên thảo nguyên cũng phải chuẩn bị chu đáo rồi mới hành động.
“…Khi về phải tăng số lượng hộ vệ thôi.”
Vì tiếc của cải nên chỉ giữ ở mức trăm người, nhưng sau khi chứng kiến hôm qua đa số chúng bị một địch tướng giết chết thì đã thay đổi suy nghĩ.
Nếu có ít nhất một nghìn hộ vệ thì đã không bị một mình đuổi chạy thảm hại như vậy.
Như thế thì hôm qua chắc chắn đã thừa thắng phá vỡ phòng tuyến địch quân, sau đó cướp bóc thôn làng và nông hộ rồi nhanh chóng rút lui, đó mới là kế hoạch hoàn hảo.
Những lựa chọn nhỏ nhặt thoạt nhìn không đáng kể nay lại tích tụ thành thất bại lớn hôm nay.
Ư Phu La giấu đi cảm giác uất ức rồi rời khỏi chỗ.
Nghĩ thầm lần sau tuyệt đối không để xảy ra chuyện như vậy.
──────────
Cuộc truy kích không quá dai dẳng.
Nếu không có thành tích của các địch tướng giờ chỉ cần nghe tên thôi đã khiến người ta run sợ thì Hắc Sơn Tặc đã bị phá trận từ lâu.
Chúng không còn sức để truy đuổi, hơn nữa quen chiến đấu dựa vào địa hình nên kỹ năng cưỡi ngựa không đủ để đuổi theo du mục như Hung Nô tộc.
Vị tướng Triệu Vân đột ngột xuất hiện trên chiến trường này và Lữ Bố, người đã bỏ mặc cả đội quân của mình để đến trước, cũng không vượt qua dãy núi để truy đuổi chúng.
Ư Phu La quay đầu nhìn binh sĩ của mình.
Vì di chuyển quá sức nên trông hơi mệt mỏi.
“Mất bao nhiêu binh sĩ?”
Phó tướng nhận câu hỏi của Ư Phu La thì cung kính đáp.
“Còn có người chưa hội hợp nhưng… đại khái khoảng năm nghìn người không thấy đâu ạ.”
“…Khá lớn đấy.”
Viện binh địch trừ Lữ Bố ra thì còn chưa nhìn thấy mặt nhưng chịu tổn thất đến mức này nghĩa là quân phòng thủ Tinh Châu cũng đã kháng cự hết sức.
Quả nhiên vùng biên ải Tinh Châu có sức mạnh đủ để giữ vững lâu dài.
“Tạm thời lại phải chờ cơ hội thôi.”
Ư Phu La tuyên bố sẽ nhắm vào lúc không đối phó được với đột kích bất ngờ như lần này rồi lại đường hoàng xông vào.
Lần này cũng nhân lúc Đinh Lăng đang bận chỉnh đốn vùng Kinh Châu nên nội bộ rối loạn mà gây chiến.
Những kỵ binh đặc biệt xuất sắc trong số Hung Nô tộc giỏi cưỡi ngựa được chọn ra làm trinh sát.
Ư Phu La biết rõ điều tra trước là quan trọng nhất trước khi gây chiến.
Dù Ư Phu La cũng không phải không nghĩ đến việc kết thúc triệt để nhưng để dốc toàn lực thì vẫn còn lo lắng đám ở phía trên.
Đám phương Bắc lang thang trên cao nguyên lạnh giá, đã đối đầu với chúng qua bao năm tháng.
Quá khứ từng hợp sức với nhà Hán suýt diệt vong chúng nhưng không hiểu sao chúng lại dai sức như cỏ dại trên thảo nguyên mà sống sót.
Sau đó chênh lệch quốc lực quá lớn nên ngày nào cũng bị các dân tộc khác đánh nhưng vẫn không thể hoàn toàn coi thường.
Ư Phu La dùng giọng khó xử lẩm bẩm.
“Có ngày phải xử lý cả đám đó…”
“…….”
Lúc ấy một đoàn người xuất hiện.
Nhìn dáng vẻ cầm đao cong lưỡi cong, treo hai ba ống tên như rất rành cung thuật thì chắc chắn là cùng Hung Nô tộc.
Ư Phu La đang định mở miệng thì nhìn đoàn người đột ngột xuất hiện rồi hỏi.
“……Các ngươi là ai?”
“…Đại khái, ngươi cũng biết chứ?”
Khi kẻ đứng đầu hỏi như vậy thì thiền vu Nam Hung Nô, Ư Phu La, không giấu nổi niềm vui mà cười lớn.
“Đúng vậy! Ngươi chính là thiền vu Bắc Hung Nô mà lời đồn đại rầm rộ kia!”
“…….”
“Xuất hiện trong tình hình này thì chỉ có thể nghĩ là ngươi có ý đồ gì đó!”
Thiền vu Bắc Hung Nô trước lời Ư Phu La không khẳng định cũng không phủ nhận.
“Ta trông dễ đối phó đến vậy sao?”
Ư Phu La nhìn hành động coi thường lời mình thì vẫn giả vờ vui vẻ cười lớn rồi đột nhiên nghiêm mặt.
“Đám hèn nhát ngày nào thấy ta là chạy thục mạng giờ lại đến nhắm vào ta?!”
Bắc Hung Nô vẫn im lặng, Ư Phu La tiếp tục nói.
“Được! Ta cũng đang nghĩ sớm muộn gì cũng phải phân thắng bại, ngươi đến đúng lúc!”
“…….”
“Vẫn câm miệng đến cuối cùng! Vậy thì trả lời câu hỏi này thôi!”
Ư Phu La hét lớn.
“Chỉ với số binh sĩ chưa bằng một nửa của ta mà ngươi nghĩ có thể thắng ta sao!”
“……Đúng vậy.”
Thiền vu Bắc Hung Nô gật đầu trước câu hỏi ấy, nhìn vậy thì mặt Ư Phu La đỏ lên như quả táo tàu.
“Vậy thì ở đây kết thúc đi! Tấn công──!!”
Nam Hung Nô và Bắc Hung Nô.
Kết thúc của cuộc nội chiến kéo dài hàng thế kỷ đã đến vào khoảnh khắc không ngờ tới.
1 Bình luận