Tôi biết rằng có người chuyển đến hoàng đế cả những thông tin vụn vặt như thế này.
Tôi cũng đã nắm được cụ thể người ấy là ai.
Vốn dĩ trong nội bộ phe tôi có bao nhiêu người mở to mắt xanh nhìn chằm chằm săn lùng mật thám.
Không chỉ các tướng lĩnh và mưu sĩ chịu ảnh hưởng trực tiếp từ tôi mà ngay cả những binh sĩ trung thành đến mức kỳ lạ với tôi cũng lập tức báo cáo lên nếu phát hiện ai có hành động đáng ngờ.
Trong tình huống như vậy thì mật thám có thể thực hiện nhiệm vụ chắc hẳn phải là nhân vật chính trong phim chứ.
Chẳng phải có sao. Loạt 007 hay Mission Impossible gì đó.
Vậy nên người nhận mệnh lệnh từ hoàng đế đã truyền tin tức như thế nào.
Rất đơn giản.
‘Thần đến đây theo mệnh lệnh của hoàng đế bệ hạ.’
‘…Mệnh lệnh của hoàng đế bệ hạ sao?’
‘Vâng.’
Người ấy tự nguyện tiết lộ thân phận với tôi.
‘Bệ hạ ra lệnh nếu Đại tướng quân xảy ra biến cố gì hoặc có điều gì đặc biệt đáng chú ý thì phải báo cáo.’
‘…….’
‘Nhưng trước khi làm vậy thì phải xin phép trước.’
Tình huống kỳ lạ đã xảy ra khi mật thám xin phép đối tượng bị theo dõi.
Nhưng như vậy thì còn gì là mật thám nữa?
‘Bệ hạ chỉ muốn biết tình hình gần đây của Đại tướng quân mà thôi.’
Tôi im lặng một lát rồi gật đầu.
‘…Ừ. Ta sẽ nói với những người khác đừng làm khó ngươi.’
‘Thần cảm tạ sự khoan dung.’
Xét cho cùng thì đây chẳng khác gì giám sát của hoàng thất, nếu tôi thản nhiên đuổi về thì sẽ ra sao?
Chắc chắn sẽ có đủ loại lời ra tiếng vào phía sau.
Họ sẽ xì xầm rằng Đại tướng quân không tôn trọng uy quyền hoàng thất.
Dĩ nhiên vì hoàng đế công khai đứng về phía tôi nên sẽ không dám chửi thẳng mặt….
Nhưng chỉ riêng việc tạo cớ đã khiến tôi không thoải mái.
Có người sẽ coi đây là một phần của cuộc đấu chính trị.
Cuộc đấu mắt giữa hoàng thất muốn nắm quyền chủ động và quân bộ sở hữu lực lượng quân sự hùng mạnh.
Trong các vương triều xưa cũ thì loại tranh giành thế lực này rất phổ biến nên chắc hẳn không ai thấy lạ.
Ngược lại có lẽ còn nghĩ rằng quan hệ giữa tôi và hoàng đế đã xa cách nên sẽ làm chuyện bậy bạ.
Tuy nhiên hoàng đế không phải gửi người với ý đồ ấy.
Chuyện xảy ra không lâu sau khi tôi chấp nhận người hoàng đế phái đến.
‘Bệ hạ gọi thần ạ?’
‘A đã đến rồi sao.’
Hoàng đế gọi tôi đến hoàng cung như thường lệ rồi mỉm cười dịu dàng.
‘Hôm nay định mở yến tiệc mà nghe nói có món ăn ngươi thích xuất hiện.’
‘…Vậy sao ạ?’
‘Đúng lúc nghe nói công việc của ngươi đang rảnh rỗi nên có muốn cùng tham gia yến tiệc không?’
‘Thần vinh hạnh vô cùng.’
Nhìn thái độ hoàng đế đã nắm được khẩu vị của tôi, ban đầu tôi chỉ nghĩ mình lộ rõ quá thôi.
‘Gần đây dược liệu tích trữ quá nhiều. Ngươi cầm về đi.’
‘Nhưng những dược liệu quý giá này chẳng phải là cống phẩm các thần tử dâng lên hoàng thất sao?’
Tôi nhìn hộp đầy ắp dược liệu lộ vẻ bối rối.
‘Thái quá bất cập (Quá do bất cập - 過猶不及). Trẫm đã lấy đủ phần của mình rồi, đừng bắt trẫm nói lại lần hai.’
‘Thần cũng không dùng được nhiều dược liệu thế này….’
‘Vậy thì tặng cho người thân cận là được chứ gì?’
Nói vậy hoàng đế liền tiếp lời.
‘Ví dụ như mẫu thân ngươi chẳng hạn.’
‘…….’
Gần đây mẫu thân tuổi đã cao nên có vẻ quan tâm đến các loại dược liệu, hoàng đế nói với giọng điệu như đã biết.
Đến mức này thì thấy lạ rồi.
Vì thế tôi lén lục soát phòng của người hoàng đế phái đến.
【Thần đã xem qua thực đơn của Đại tướng quân thì thấy ngài thích những món này.】
【Gần đây nghe nói Đại tướng quân đang tìm kiếm dược liệu quý giá. Có lẽ để tặng mẫu thân.】
…Nhưng không ngờ lại xuất hiện những thứ thế này.
Tôi cứ tưởng chỉ báo cáo kiểu Đại tướng quân khỏe mạnh bình thường thôi chứ hóa ra quá chuyên nghiệp.
Họ đã sắp xếp một cách hoàn hảo cách lấy lòng bằng việc tổng hợp từng cử chỉ của tôi trông như thần Cupid tình yêu ấy.
Vậy người này là ai.
‘…Không ngờ ngài lại có mặt này.’
Nữ nhân từng bị Công Tôn Toản bắt giữ suýt mất mạng may nhờ Lưu Bị cứu giúp.
‘Hừ hừ, thần sao có thể làm ngơ trước nỗi lo của hoàng đế bệ hạ được.’
Đó chính là Lưu Ngu Bá An (劉虞 伯安) từng được gọi là trụ cột hoàng thất và nhận sự kính trọng của muôn người.
──────────
Khi tôi vẫn đang giữ nguyên tư thế dâng ngọc tỷ mà toát mồ hôi lạnh thì hoàng đế lẩm bẩm bằng giọng bình thản.
“Trẫm nghe báo cáo gần đây trong quân doanh có tin đồn lạ.”
“…….”
“Gì nhỉ…. Phải rồi. Rằng những nữ nhân xung quanh Đại Tướng Quân có hành động kỳ lạ.”
Không chứ Lưu Ngu tiên sinh.
Rốt cuộc nghĩ gì mà báo cáo thế….
Tôi cố gắng che giấu tâm trạng bối rối nhất có thể rồi im lặng đến khi hoàng đế nói xong.
“Tính tình Thiên Hạ Vô Song ấy lại dịu dàng hơn hẳn còn các võ tướng từng chặn đường cô nương ở Hổ Lao Quan mỗi khi thấy Đại tướng quân thì thân thể cứng đờ?”
“…….”
“Giống hệt nữ nhân e thẹn vừa trải qua đêm đầu ấy.”
Ngài ấy nhìn thấu ngay lập tức.
Dĩ nhiên nếu thừa nhận thẳng thừng thì bom sẽ nổ nên tôi chỉ biết ngậm chặt miệng.
“Và….”
Lời hoàng đế không dừng ở đó.
“Nghe nói đã có quan hệ tình cảm (情分) với Duyện Châu Mục?”
Ngài ấy biết cả cái đó nữa.
Ngược lại khi nghĩ rằng mọi thứ đã bị lộ hết tôi lại thấy lòng bình thản.
“…Hừ mang thai sao.”
Khi tôi đang gật đầu trong lòng thì hoàng đế lẩm bẩm.
Im lặng trôi qua bao lâu không biết.
“Đại tướng quân.”
Trong điện triều kiến chỉ có hai người, tiếng gọi của hoàng đế vang vọng.
Tôi đã đặt ngọc tỷ xuống chỗ thích hợp vì nó nặng hơn tưởng tượng rồi cung kính mở miệng.
“Bệ hạ gọi thần.”
“Ngươi không cố gắng phủ nhận nghĩa là những gì ta nói là sự thật chứ?”
“…….”
Trước câu hỏi xác nhận của hoàng đế, tôi đáp bằng giọng bình thản.
“…Đúng vậy thưa bệ hạ.”
“Ít nhất cũng năm người…. Còn thiếu nữ luôn đứng hộ vệ gần ngươi cũng đã ôm nàng vào lòng sao?”
“Vâng.”
Nói về nữ nhân mình đã ôm trước mặt cấp trên quả thật xấu hổ.
Hoàng đế nghe lời tôi thì lộ vẻ nghi hoặc.
“…Ôm bao nhiêu nữ nhân thế mà trông không hề suy kiệt.”
“Thần cũng khá ngạc nhiên.”
Không biết tôi quá mạnh hay các nữ nhân quá yếu.
Điều chắc chắn duy nhất là thuốc của Hoa Đà phát huy hiệu quả kinh người.
“Hừm….”
Hoàng đế thở dài với vẻ đang suy tư gì đó.
Nhìn ngài ấy tôi cũng không khỏi lộ vẻ nghi hoặc giống hệt.
Phản ứng không kịch liệt như tưởng tượng nhỉ?
Tôi đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất là lao vào kiểu ngươi chết ta chết nhưng ngài ấy quá bình tĩnh.
Có lẽ vì tin tôi ôm tới sáu nữ nhân nên tình cảm nguội lạnh?
Tình huống hợp lý nên tôi thầm gật đầu một mình.
Lo lắng thừa rồi.
Từ đầu đã có thể yên tâm.
Lúc ấy giọng hoàng đế vang bên tai.
“…Chẳng lẽ ngươi đang nghĩ tình cảm của trẫm dành cho ngươi đã biến mất sao?”
“……Bệ hạ?”
Khi tôi hơi mở to mắt hoàng đế mỉm cười.
“Nếu thực sự nghĩ vậy thì phải sửa lại mới được.”
Hoàng đế đứng dậy khỏi ngai ngọc rồi chậm rãi tiến về phía tôi.
“Ai là người đã trở thành chỗ dựa cho trẫm khi trẫm không có chỗ dựa nào?”
“Đó là….”
“Ai là người đã soi sáng con đường phía trước trong bóng tối không nhìn thấy gì?”
“…….”
Hoàng đế vừa bước vừa ngâm nga rồi dừng lại trước mặt tôi.
“Chính là ngươi.”
Hoàng đế ngang tầm mắt tôi rồi duỗi tay ôm lấy tôi.
“Ngươi đã kéo trẫm ra khỏi vực thẳm tuyệt vọng và cho trẫm lý do để sống tiếp.”
“…….”
“Trẫm chỉ nhìn một mình ngươi chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Giọng nói vừa bình thản vừa nhiệt tình.
“Với trẫm thì ngươi chính là toàn bộ thế gian này.”
Hoàng đế thì thầm bên tai tôi bằng giọng ấy.
“Chỉ là trẫm ngạc nhiên vì ngươi từng lúng túng với cả nụ hôn nay lại chủ động hơn thôi.”
Nói đến đó hoàng đế rời khỏi tôi rồi mỉm cười cong môi.
“Chỉ cần ngươi không đối xử hờ hững với trẫm thì sẽ không có chuyện lệch lạc.”
Nghĩa là nếu tôi không quan tâm đúng mức thì có thể trở nên méo mó?
Hoàng đế bệ hạ trở nên méo mó….
Quả nhiên điều đó hơi đáng sợ.
Tôi nảy sinh một nỗi lo rồi hỏi hoàng đế bệ hạ.
“…Nhưng nam nhân có nhiều ái nhân mà kết hợp với hoàng đế thì….”
“Ngươi lo lắng chỉ có thế thôi sao?”
Nói vậy hoàng đế vẫn giữ nụ cười nói với tôi.
“Những kẻ phản đối thì cứ đày đi nơi khác là xong chứ gì.”
“…….”
“Trẫm đã nói sẽ làm vậy thì đám ấy có thể làm gì được?”
…Cũng đúng.
Hoàng đế là biểu tượng của quyền lực tuyệt đối nghĩa là lời hoàng đế chính là luật pháp.
Cũng không thiếu quân sự nên ý kiến phản đối chỉ cần dùng quyền lực đè bẹp là xong.
Tôi mở miệng hỏi.
“Bệ hạ thực sự chỉ đày đi nơi khác thôi ạ?”
“…Hừm.”
“Bệ hạ?”
“Trẫm sẽ cố gắng.”
……Thế này thì không thể nghỉ hưu được rồi.
Nếu tôi biến mất thì không biết hoàng đế bệ hạ sẽ bay nhảy đi đâu nữa.
2 Bình luận