201-300

Chương 208: Phượng Sồ (鳳雛) (4)

Chương 208: Phượng Sồ (鳳雛) (4)

Sau khi Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng từ sáng sớm đột ngột kéo đến thì thời gian cứ thế trôi qua, tôi cầm lấy một quyển sách để giết thời gian trước khi Bàng Đức Công đến.

“…….”

Quả nhiên chán thật.

Thời cổ đại vấn đề chính là ở chỗ này.

Không có thứ gì thú vị để tôi giải trí cả.

Sách vở trừ vài quyển ra thì toàn là nội dung cổ hủ, đọc như thuốc ngủ, cờ vây thì chẳng hiểu sao cũng bị xếp xó từ lúc nào.

Tôi cũng từng thử đối kỳ với Tư Dữ và Lữ Bố, nhưng hai người ấy thì phải nói sao đây…

Chẳng thèm che những sơ hở mà tôi nhìn thấy, chỉ biết tấn công một mạch.

Chắc chắn nếu ở ngoài thực tế thì chiến thuật ấy có thể dùng được.

Hạng Tịch hay Lữ Bố mà dùng sức đập mạnh một cái thì ai chịu nổi chứ.

Nhưng cờ vây thì không phải vậy.

Làm gì có quân cờ nào quét sạch mọi thứ được.

Quân cờ công khai tấn công thì bị ăn sạch, chỗ lộ sơ hở thì bị đập tan tành rồi thua luôn.

Hai người ấy cứ thua liên tục nhưng vẫn cố gắng chơi cùng tôi để không bị ghét.

Thành thật thì tôi cũng thấy tội nghiệp, cảm giác như đang hành hạ người vô tội nên hiện tại tôi không chơi cờ với hai người ấy nữa.

Lúc ấy lời Lữ Bố buột miệng nói ra khiến tôi ấn tượng khá sâu.

‘…Nếu là đàn kỳ (彈棋) thì ta tự tin lắm.’

Ồ chà.

Định chơi ăn gian à.

Đàn kỳ (彈棋) nghe thì khá lạ tai nhưng nói đơn giản hơn thì chính là trò đó.

Alkkagi.

Tức là trò chơi búng quân cờ của mình để đánh trúng quân cờ của đối phương.

Hồi nhỏ ai cũng từng chơi một lần chứ.

Đàn kỳ thời cổ Trung Quốc và alkkagi hiện đại.

Hai thứ chỉ khác nhau một điểm, chỉ cần bắn trúng quân cờ của đối phương thì dù quân cờ ấy không rơi ra khỏi bàn vẫn coi như chết.

Dĩ nhiên như vậy thì mất vui nên tôi đã thêm quy tắc “phải rơi ra khỏi bàn mới chết” rồi chơi alkkagi với Lữ Bố một lần.

Kết quả thì sao…

‘Lại trúng rồi!’

‘Yeah! Một phát hai cái!’

Tôi thua hoàn toàn.

Thật sự là thứ gì liên quan đến sức mạnh thì cô ấy đều giỏi.

Chỉ cần búng nhẹ thôi mà gần như trúng hết, nhìn cảnh quân cờ của mình rơi rụng thì tôi chỉ biết ngẩn ngơ.

Giống hệt cảm giác khi chơi cờ với Gia Hủ vậy.

‘Chơi thêm một ván nữa đi! Được không?!’

‘…Ừ.’

Mỗi lần thắng thì mắt cô ấy sáng rỡ trông đáng yêu nên tôi cứ chơi tiếp,

‘……Chủ nhân. Em thay ngài chơi được không ạ?’

‘Hử? Tùy em.’

Cuối cùng Tư Dữ không chịu nổi nên cũng tham gia.

Cảnh Tư Dữ và Lữ Bố chơi alkkagi thì thú vị lắm.

‘Khoan đã! Cái này có lý không vậy?!’

‘…….’

Tách! Tách!

‘Này──!!’

Trên người chạy còn có người bay.

Tập hợp Hạng Tịch và Lữ Bố lại để chơi alkkagi thì buồn cười thật.

Sớm muộn gì cũng phải chơi lại thôi.

Nhớ lại quá khứ một lượt thì cuối cùng tôi không chịu nổi sự nhàm chán mà đặt sách xuống.

Sau đó tôi nằm dài ra chỗ ngồi, Tư Mã Ý đang giữ tư thế nghiêm trang im lặng canh giữ thì nhìn tôi nằm không có chiếu mà lộ biểu cảm kỳ lạ.

“…Ơ, tự nhiên làm gì vậy?”

“Nằm đây thôi.”

“Tại hạ hỏi vì không biết chứ… haa.”

Tư Mã Ý nghe câu trả lời trơ trẽn của tôi thì ôm đầu.

“Ngài vốn dĩ là người như vậy mà. Cứ thoải mái đi ạ.”

“Cảm ơn vì đã hiểu.”

Ngay từ đầu thì hai đứa có thể ngồi yên không nhúc nhích, giữ lễ nghi suốt mấy tiếng đồng hồ đã là chuyện phi thường rồi.

Ngồi một chỗ không động đậy ngón tay?

Ôi… với tôi thì bất khả thi.

Nếu tôi sinh ra trong gia tộc hào tộc danh môn thì chắc bị coi là đứa trẻ hư hỏng mất.

May mà mẹ chỉ cần nhìn tôi là đã mềm lòng, thật sự may mắn.

Nếu tôi không muốn thì bà không ép buộc tôi làm gì cả.

Bình thường thì Gia Cát Lượng sẽ chỉ trích thái độ của Tư Mã Ý nhưng hôm nay chỉ bình thản mỉm cười nhìn tôi.

Quan hệ trông không tốt nhưng lại không cãi nhau.

Có khi ở chỗ tôi không có mặt thì hai đứa đã bí mật thỏa thuận gì đó rồi chăng?

Lúc ấy cửa phòng mở ra, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.

“Chủ nhân.”

Chỉ nghe thôi đã khiến lòng đàn ông tan chảy.

Người có giọng nói ấy hiện tại trong phủ chỉ có một.

Tôi đang nằm thì quay đầu về hướng phát ra tiếng nói, đúng như dự đoán thì nữ nhân tóc nâu nhạt đang đứng gần cửa nhìn tôi.

Tôi nhìn Điêu Thuyền thì thoáng khựng lại.

……Gì vậy?

Cảm giác hôm nay ngoại hình được chăm chút hơn bình thường?

Tôi quan sát kỹ mặt Điêu Thuyền thì rõ ràng nhận ra điểm khác biệt so với thường ngày.

Má vốn không lộ rõ nay lại ửng hồng nhè nhẹ, môi thì càng thêm bóng mượt.

Lông mày đậm hơn bình thường, lại thêm mùi hương kích thích tim đàn ông nữa thì quả nhiên dung mạo khuynh quốc khuynh thành là thế nào tôi đã cảm nhận được rõ ràng.

Có vẻ đã trang điểm rồi.

Vừa mới quen với ngoại hình bình thường thì giờ lại nâng cấp thêm một bậc?

Dù tiên nữ mặc y phục lông vũ thì cũng không thể sánh bằng vẻ đẹp của Điêu Thuyền lúc này.

Cái, gì chứ.

Tôi cũng là đàn ông nên thích mỹ nữ là chuyện bình thường, nhưng tôi không hiểu lý do Điêu Thuyền hôm nay lại như vậy.

Dù sao Điêu Thuyền cũng có suy nghĩ riêng nên mới trang điểm chứ.

Tôi vẫn giữ biểu cảm ngẩn ngơ rồi hỏi Điêu Thuyền.

“Có chuyện gì vậy?”

“Bàng Đức Công đã đến ạ.”

Điêu Thuyền đối diện dáng vẻ tôi nằm dài như kẻ ăn không ngồi rồi vẫn bình thản bẩm báo.

Ban đầu mỗi khi tôi như vậy thì cô ấy đều do dự, chỉ dám nhìn trộm…

Cũng phải thôi, Đại tướng quân mà không giữ thể thống nằm dài trên sàn thì ai mà không hoảng hốt chứ.

Giờ Điêu Thuyền đã quá quen với dáng vẻ ấy của tôi rồi.

Dù sao thì người tôi chờ đợi đã đến nên tôi ngồi dậy rồi nói.

“Còn chuyện đặc biệt nào khác không?”

“Ngài ấy nói có nhân tài muốn tiến cử nên dẫn theo một người trong gia tộc ạ.”

“Hừm… Vậy sao.”

Có khi là người tôi đang nghĩ đến không.

Trong thư mời tôi có ghi thêm rằng nếu có nhân tài đáng tiến cử thì cứ dẫn đến giới thiệu cũng được, nhưng không ngờ phản ứng nhanh đến vậy.

Tôi cứ tưởng ít nhất phải đánh giá tôi thế nào rồi mới dẫn đến chứ.

Tôi gật đầu tỏ ý đồng ý.

“Bảo hạ nhân chuẩn bị thức ăn và đồ uống, khách quý thì phải tiếp đãi chu đáo.”

“Vâng ạ.”

Điêu Thuyền hành lễ một lượt rồi lui ra.

Khi Điêu Thuyền nhận lệnh rời khỏi phòng thì mùi hương khó tả khiến lòng đàn ông xao xuyến cũng biến mất theo.

……Thật sự là gì vậy.

Cảm giác như vừa trải qua thiên tai ấy.

Tư Mã Ý nhìn cảnh ấy thì tặc lưỡi.

“Chậc. Giờ thì rõ ràng là quyết tâm rồi.”

“…Quyết tâm cái gì?”

“Ngài không cần biết đâu.”

Tư Mã Ý như không vừa lòng thì liên tục càu nhàu, Gia Cát Lượng cũng tương tự, dùng giọng rất nhỏ lẩm bẩm.

“……Thần còn chưa đứng được ở vạch xuất phát nữa.”

Gia Cát Lượng thay đổi giọng điệu, tay nắm quạt lông trắng chặt hơn bình thường.

Không hiểu sao giọng Gia Cát Lượng lại mang cảm giác lạnh lẽo, không khí có phần bất thường.

“…….”

Tư Dữ dùng ánh mắt như đang suy nghĩ gì đó nhìn tôi.

Đối diện ánh mắt ấy thì tôi thoáng rùng mình.

Biểu cảm thì vẫn như mọi khi nhưng không khí thì khác.

Ánh mắt Tư Dữ lúc này giống như… ánh mắt của kẻ săn mồi đang nhắm vào con mồi nên tôi thoáng lạnh người.

Tư Dữ bắt đầu dùng ánh mắt ấy từ khi nào nhỉ?

…Đúng rồi.

───Nhìn phản ứng của ngươi thì có lẽ đã đến lúc tiến hành việc đó rồi.

Cuộc trò chuyện tôi có với hoàng đế bệ hạ sau khi trở về Lạc Dương.

Từ sau cuộc trò chuyện ấy thì Tư Dữ bắt đầu dùng ánh mắt như vậy.

Có thể hỏi tại sao em ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.

Nhưng tôi có cảm giác nếu hỏi thì sẽ xảy ra chuyện không thể cứu vãn.

Tôi không biết Tư Dữ đang suy nghĩ gì nhưng biết rằng chuyện ấy có liên quan đến tôi, và nếu tôi trực tiếp chạm vào nỗi suy tư ấy thì sẽ nổ tung, điều đó tôi cảm nhận được một cách trực giác.

So sánh thì giống như vậy.

Cảm giác như đồng hồ hẹn giờ của quả bom sắp nổ đã bắt đầu chạy.

Đương nhiên tôi không dám mơ đến chuyện tháo bom.

Chỉ cần chạm vào là nổ thì làm sao dám động tay.

Hiện tại tôi chỉ có thể cầu trời khấn phật mong quả bom nổ càng muộn càng tốt.

───Việc đó cứ để lại làm niềm vui lúc ấy đi.

Cuộc trò chuyện với hoàng đế bệ hạ.

Điểm nào trong đó đã châm ngòi cho quả bom vậy.

…Thực ra tôi cũng đoán được.

Cảm xúc hoàng đế dành cho tôi.

Cảm xúc Tư Dữ dành cho tôi.

Tổng hợp hai điều đó để phán đoán tình hình thì câu trả lời ra ngay.

“…….”

Nhìn Tư Dữ vẫn im lặng nhìn tôi thì tôi không tránh khỏi đổ mồ hôi lạnh.

───Thứ tốt cho đàn ông nên nhất định phải ăn nhé! Biết chưa?!

Mẹ à.

Mẹ đã nhận ra con sắp rơi vào tình huống này rồi sao.

Quả nhiên trực giác của mẹ không thể xem thường.

───Mẫu thân đang cổ vũ hết mình đây!

Tôi nhớ lại lời mẫu thân từng nói rồi gật đầu.

───Con dâu có bao nhiêu cũng không sao!

───Mẫu thân đang cổ vũ con thật đúng không ạ?

Trước câu hỏi của tôi thì mẫu thân chỉ cười tươi rói.

……Hình như có chuyện lớn thật rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!