201-300

Chương 236: Mây và mưa (2)

Chương 236: Mây và mưa (2)

Vào trong thành Thọ Xuân, bản doanh của Viên Thuật, thì tôi phát hiện được tòa kiến trúc cực kỳ xa hoa.

Tên Viên Thuật này ở quận Nam Dương cũng đã thế giờ lại tiếp tục ở đây.

Lúc ấy cũng rõ ràng có tòa kiến trúc quy mô tương tự cái này.

Không phải quy mô kinh thiên động địa chỉ có ở Lạc Dương mới thấy nhưng tôi biết được.

Dù thời gian và ngân sách thiếu hụt nên không thể xây dựng thật lớn nhưng nếu có điều kiện thì Viên Thuật chắc chắn sẽ xây dựng thứ gì đó vượt qua hoàng cung Lạc Dương để thỏa mãn dục vọng quyền lực của hắn.

Hắn sẽ tự xưng là hoàng đế lên ngôi rồi dùng đủ loại xa xỉ để xây dựng tòa nhà chứ.

Hậu quả sau này thì hắn hoàn toàn không quan tâm.

Nghĩ lại Viên Thuật là loại người gì thì đây là chuyện đương nhiên.

Trước khi dọn dẹp hậu sự thì tôi nhận một bọc từ binh sĩ của Tôn Sách.

“Đại tướng quân! Đây là vật tìm thấy trong lòng Viên Thuật đang bất tỉnh ạ!”

“Trong lòng?”

Tôi dùng giọng nghi hoặc đáp lại.

Để trong lòng thì kích thước hơi lớn…

Có phải hắn có túi không gian bốn chiều gì không?

Dù sao thì nếu may túi mới vào áo thì cũng không phải không thể nên tôi không để tâm lắm.

Đây là vật Viên Thuật dù đang chạy trốn khẩn cấp vẫn không vứt bỏ mà trân trọng giữ gìn.

Tôi đã đại khái đoán được đây là thứ gì.

Tôi đặt bọc ở nơi dễ thấy rồi tháo nút buộc.

Bọc từ từ mở ra thì một vật hiện hình.

“Ô…”

“Đây chính là…….”

Những người gần đó nhìn thấy thì thốt lên lời cảm thán.

Nhìn vật ấy thì cũng không có gì lạ.

Bạch ngọc lấp lánh rực rỡ.

Hình rồng do thợ thủ công dồn tâm huyết từng nét một khắc tỉ mỉ đến từng lớp vảy khiến mọi người phải trầm trồ.

Góc cạnh hơi vỡ được vá bằng vàng là điểm duy nhất lộ ra khuyết điểm trên ngọc.

“Để xem nào.”

Trong lúc mọi người đang mê mẩn vẻ đẹp ấy thì tôi cầm Truyền Quốc Ngọc Tỷ (傳國玉璽) lên xem chữ khắc ở mặt dưới.

‘Thụ Mệnh Vu Thiên, Ký Thọ Vĩnh Xương (受命于天, 旣壽永昌)’

“Nhận mệnh từ trời nên tuổi thọ vĩnh viễn hưng thịnh.”

Lời tựa do thừa tướng nhà Tần Lý Tư (李斯) soạn.

Viết có vẻ uy nghiêm thật.

“Quả nhiên là ngọc tỷ thật.”

Tôi gật đầu rồi cẩn thận cất ngọc tỷ lại.

Đến mức này thì Viên Thuật giống như raid boss trong game.

Vào thời điểm cụ thể thì gây ra sự kiện quy mô lớn rồi ném vật phẩm huyền thoại cho thế lực lập công nhiều nhất.

Tôi buộc chặt bọc lại rồi hỏi binh sĩ của Tôn Sách mang ngọc tỷ đến.

“Hiện tại tình trạng Viên Thuật thế nào?”

“Chỉ là do đói khát và mất nước chồng chất nên bất tỉnh thôi ạ.”

Binh sĩ da hơi ngăm đen người Giang Đông nói tiếp.

“Các y quan nói rằng sớm muộn gì cũng hồi phục bình thường…”

“Vậy thì tốt.”

Nghe báo cáo của binh sĩ thì tôi cười khẩy.

Dĩ nhiên không phải tôi thích Viên Thuật nên cứu hắn.

Khi phát hiện Viên Thuật thì không có ai ở xung quanh hắn.

Nhìn vậy thì hầu cận của Viên Thuật hoặc bị bắt hết hoặc đã bỏ rơi hắn.

Nếu chết vì đói khát và mất nước chồng chất thì đại khái coi là chết đói (Ngạ tử - 餓死).

Cũng là kết thúc đau đớn nhưng so với tội ác Viên Thuật gây ra đến giờ thì chết quá thoải mái.

Dù sao hắn đã lập nước Trọng xưng đế nên từ góc nhìn nhà Hán thì Viên Thuật là nghịch tặc không thể chối cãi.

Với loại nghịch tặc ấy thì đã chuẩn bị sẵn khóa tử hình siêu đặc biệt dành riêng.

Để xem nào.

Cụ thể thì cái gì tốt đây?

Có cách luộc hoặc chiên, cũng có cách xé xác luôn…

Lúc ấy nhớ ra điều gì đó thì tôi nói với binh sĩ vẫn đang quỳ.

“Trước hết hãy truyền đạt rằng ta khen thưởng công trạng bắt sống Viên Thuật thành công.”

“Vâng ạ!”

“Đừng quên nói rằng sớm muộn sẽ ban thưởng lớn.”

Binh sĩ của Tôn Sách hành lễ một lượt rồi lui ra.

Tiểu Bá Vương ấy đầu hàng thế lực chúng tôi đã khá lâu.

Khi chinh phạt Kinh Châu thì làm tiên phong thành công trấn áp khí thế thế lực Lưu Biểu.

Cũng âm thầm đóng quân bên kia sông rồi thực hiện lệnh chặn đường chạy trốn của Viên Thuật một cách chu đáo.

Ngoài ra trong lúc tôi ở Tinh Châu chơi đùa với Hung Nô thì cô ấy cũng nỗ lực ổn định Kinh Châu.

Giờ lại lập đại công bắt được hoàng đế giả mạo nên đã đến lúc nghĩ đến việc đặt cô ấy vào vị trí cao.

…Ưm cụ thể thì quan vị gì tốt nhỉ.

Trước hết cứ định khung đại khái rồi sau hỏi trực tiếp ý kiến cô ấy thì tốt hơn.

Hy vọng lần này đừng từ chối nói rằng chỉ báo đáp ân tình như lần trước.

Tôi cầm ngọc tỷ trước mắt định nhét vào lòng nhưng ngọc tỷ lớn hơn tưởng tượng nên không được.

Mang theo từng cái thì quá vướng víu.

Viên Thuật làm sao mang theo thứ này được chứ.

Thích thứ lấp lánh này đến vậy sao.

Nhưng giao ngọc tỷ cho người khác cũng hơi khó.

Không phải vì tham lam muốn chiếm hữu vật quý, mà là mất cái này thì to chuyện.

Ngay cả trong hoàng cung cũng có chức quan chuyên quản Truyền Quốc Ngọc Tỷ vì coi trọng cực kỳ.

Nhưng lại mất nó?

Thật thú vị.

Tôi suy nghĩ một lát rồi thở dài quyết định tự mình mang theo ngọc tỷ.

Nếu người khác làm mất ngọc tỷ thì ngay tại chỗ đầu rơi nhưng tôi thì khả năng cao vẫn bình an.

Ngược lại hoàng đế bệ hạ sẽ kéo quan lại đòi phải hành hình tôi ra rồi nói thế này.

‘Cái ngọc tỷ ấy làm lại là xong.’

‘…….’

‘Nào có ý kiến khác không?’

Đồng thời tiếng kêu thảm thiết của quan lại từ ngoài vọng vào.

Miệng thì cười nhưng ánh mắt lạnh buốt cứng đờ.

‘Có đâu ạ! Bệ hạ!’

Các quan viên hoàng thất đối diện ngài ấy thì cúi rạp người xuống.

Lúc ấy hoàng đế mới nhìn tôi rồi cười.

Tôi giờ đã biết hoàng đế sẽ hành động thế nào khi xảy ra chuyện.

…Không biết có tốt hay không.

Tôi cho vài binh sĩ và tướng lĩnh ra để ổn định trị an địa phương.

Tù binh đầu hàng tôi cũng thả hết trừ thiểu số không muốn về quê.

Cũng lo một phần dân chúng được thả sẽ thành đạo tặc nhưng vì đã dùng vật tư cướp từ Viên Thuật để chuẩn bị cứu tế lương thực nên sẽ không thành vấn đề lớn.

Dù thật sự thành đạo tặc thì cũng chẳng lâu sẽ bị thảo phạt.

Cũng phải thôi vì trong những người tôi phái đi có cả Tào Tháo.

‘Tạm thời tuần sát vùng quận Cửu Giang để chỉnh đốn trị an.’

Tào Tháo đáng lẽ sau khi thảo phạt Viên Thuật sẽ lập tức quay về Duyện Châu thì lại nói vậy khiến tôi khá ngạc nhiên.

Hiện tại Tào Tháo đang định kết thúc Đào Khiêm thì nhận chiếu thư tôi gửi nên quay quân.

‘Với ta thì là đề nghị vui vẻ nhưng có lý do gì không?’

‘Để lấy hảo cảm của ngươi.’

‘……Ta thôi không nói nữa.’

Nhìn phản ứng của tôi thì Tào Tháo cười quyến rũ.

‘Theo dự đoán của ta thì khi ngươi quay về thì mọi chuyện đã kết thúc.’

‘Đột nhiên nói gì vậy?’

‘Tự nói với mình thôi.’

Hí hí hinh──!!

Tào Tháo nắm chặt dây cương thì con ngựa Trảo Hoàng Phi Điện (爪黃飛電) của cô ta giơ trước chân lên hí vang đầy sức mạnh.

‘Vậy thì đi đây! Hãy sống sót an toàn nhé!’

Sống sót cái gì?

Chưa kịp hỏi thì Tào Tháo đã biến mất với tốc độ nhanh chóng.

Tôi nhìn Hạ Hầu Đôn và Hổ Báo Kỵ theo sau Tào Tháo một lúc rồi thở dài xoay đầu ngựa.

Và bây giờ.

Những việc có thể làm ở đây đã làm xong.

Giờ chỉ còn việc chuyển địa điểm xem xét kỹ lưỡng nội bộ Thọ Xuân rồi quyết định phương châm hành động tiếp theo.

Tôi nhìn cảnh mặt trời dần lặn rồi ra lệnh cho binh lính nghỉ ngơi.

Hiện tại binh sĩ đang ngoan ngoãn tìm chỗ thích hợp trong doanh trại Thọ Xuân để nghỉ.

Tôi chỉ mang theo ít hộ vệ rồi thong dong bước về tòa kiến trúc lớn rõ ràng là nơi Viên Thuật từng ở.

Hắn có vẻ đặt binh sĩ canh giữ nghiêm ngặt cửa ra vào nhưng giờ chẳng còn ý nghĩa gì.

Chủ nhà để tôi hỏi tội cũng không còn thì sao.

Rắc!

Tư Dữ khẽ vung kiếm thì khóa cửa đại môn vỡ tan mở rộng.

Hộ vệ theo sau tôi thì như đã hẹn trước dừng lại trước cửa đại môn.

Chỉ có Tư Dữ tiếp tục theo sát phía sau tôi.

Tôi vừa nhìn quanh nội bộ tòa nhà vừa nói.

“Dự đoán là vậy nhưng thật sự xa hoa.”

Gia quyến của Viên Thuật kỳ lạ không thấy bóng dáng.

Đã chạy trốn rồi sao?

Dù sao thì vì liên tọa chế của hắn nên trừ trẻ nhỏ thì khó mà giữ mạng sống nên không phải lựa chọn tồi.

Những kẻ chạy trốn thì…

Có lẽ hướng về Viên Thiệu cùng huyết mạch nhà Viên.

Viên Thiệu sẽ tự xử lý thôi.

Tôi mở từng cánh cửa xem nội thất xa hoa thì cuối cùng phát hiện nơi có vẻ là phòng ngủ.

So với thời quận Nam Dương thì giường nhỏ hơn nên không phải phòng Viên Thuật.

Theo phán đoán của tôi thì Viên Thuật là tính cách nhạy cảm với mọi thứ nhỏ nhặt nên căn phòng nhỏ thế này tuyệt đối không phải nơi hắn ở.

Dù vậy đồ đạc khá xa hoa nên có lẽ là phòng của một trong các phu nhân Viên Thuật…

“Chủ nhân.”

“…Hử?!”

Lúc ấy theo giọng Tư Dữ thì tôi bị lực kinh khủng kéo ngã xuống giường.

“……?”

Trước tình huống đột ngột khiến tôi chớp mắt thì ánh mắt Tư Dữ đang ở trên người tôi hướng về phía tôi.

“…Nguyện vọng.”

Tư Dữ nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi chậm rãi mở miệng.

“Xin hãy thực hiện ạ.”

“…….”

Tư Dữ nói vậy rồi tựa người vào tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!