Yến tiệc trường bên trong đã chật kín người.
Thời gian đã thông báo hết cho mọi người rồi nên chuyện này không có gì lạ.
Trừ khi từ đầu không thể tham gia yến tiệc thì sẽ đến sớm.
So với việc đến muộn hơn hoàng đế rồi bị nói xấu thì cách này tốt hơn rất nhiều.
Khi thần tử hầu cận hoàng đế hô to một tiếng rồi hiện thân thì ánh mắt của toàn bộ văn võ bá quan trong yến tiệc trường đều tập trung về phía chúng tôi.
Chính xác hơn là hướng về tôi, người đã kết duyên cùng hoàng đế bệ hạ.
…Cái này áp lực hơn tôi nghĩ.
Ít nhất cũng vài chục đôi mắt đủ loại đang tập trung vào tôi.
Có lẽ từ ngày đầu đã có hơn trăm người đến.
Có người sẽ thích thú với vô số ánh mắt này nhưng tôi thì không thuộc loại đó.
Dĩ nhiên dù áp lực thì tôi cũng không lộ vẻ co rúm.
Chắc chắn ở đây có người lần đầu nhìn thấy tôi.
Tôi bình thường chỉ đi lại giữa phủ và nhà nên mới vậy.
Rồi khi Bệ hạ gọi thì vào cung, đó là toàn bộ nhịp sinh hoạt của tôi.
Thậm chí còn thường xuyên vắng mặt vì chinh chiến xa.
Dù không thể để lại ấn tượng tốt nhưng cũng không được để bị coi thường.
Nghe nói ấn tượng đầu tiên khi gặp ai đó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến mối quan hệ sau này.
Ấn tượng của tôi không phải loại khiến người ta tự nhiên cảm thấy uy áp nên phải cố gắng thôi.
Không biết nỗ lực của tôi có hiệu quả không nhưng ít nhất không cảm nhận được ánh mắt tiêu cực.
Lúc ấy hoàng đế dùng giọng không hài lòng nói.
“Hừm, vẫn còn kẻ ngẩng cao đầu kìa.”
“…!”
Cùng lúc với lời nói ấy thì vài văn võ bá quan đang quan sát kỹ tôi lập tức cúi người hành lễ nhanh chóng.
Nhìn dáng vẻ hơi ngẩn ngơ thì có lẽ mới vào chính giới Lạc Dương không lâu.
Dĩ nhiên những nhân vật có kinh nghiệm thì đã lướt qua tôi một lượt rồi hành lễ từ trước.
Có người từ đầu đã cúi đầu như thể không muốn bị bắt lỗi chút nào.
“Lần này ta bỏ qua nhưng nếu lại vô lễ thì trẫm cũng không biết sẽ hành động thế nào.”
Hoàng đế nhìn cảnh ấy rồi tiếp tục nói.
“Trẫm không muốn thấy máu trong dịp vui này nên cẩn thận đấy.”
“Thần xin tạ ơn bệ hạ!”
Ai da, nhìn mặt xanh lè kìa.
Hoàng đế lộ vẻ cực kỳ khó chịu vì có kẻ cố gắng dò xét tôi là người thế nào.
Có vẻ đã bị ghét cay ghét đắng rồi.
Những người ấy chắc chắn không thể thăng tiến nữa.
Không, việc vào chính giới Lạc Dương đã là thăng tiến rồi.
Vậy thì không thể lên cao hơn nữa là đúng.
Hoàng đế chép miệng.
“Không ngờ lại có nhiều kẻ không biết điều đến vậy.”
“…Bệ hạ.”
“A, để ngươi chờ rồi. Theo ta.”
Ngay khi tôi mở miệng thì hoàng đế lại nở nụ cười rạng rỡ.
Hoàng đế nắm chặt tay tôi như khoe rằng quan hệ tốt đẹp rồi dẫn tôi đến thượng tọa.
Ở thượng tọa có hai cái bàn đặt sát nhau, chỉ nhìn thôi cũng biết đặt như vậy với ý đồ gì.
Vấn đề là tôi không chắc chỗ nào là vị trí của mình.
Hai cái bàn đều có trang trí nhìn thôi đã khiến người ta trầm trồ.
Một bên là bàn khắc rồng vàng khắp nơi, một bên là bàn khắc phượng hoàng vàng khắp nơi.
Thành thật thì tôi nghĩ ngồi chỗ nào cũng được nhưng nơi này là chốn yêu ma quỷ quái nơi mọi thứ nhỏ nhặt đều có ý nghĩa.
Chính giới Lạc Dương không có mắt nhìn thì khó mà sống sót.
Thành thật thì tôi đại khái đoán được chỗ nào là vị trí của mình.
Vừa đi dọc theo căn phòng tiệc rộng thênh thang vừa đưa mắt nhìn quanh, tôi chợt thấy một hình ảnh quen thuộc.
“…….”
Những tiểu mưu sĩ ngồi ở vị trí ai nhìn cũng thấy nổi bật.
Dáng vẻ như thể “hãy nhìn ta đi” khiến đầu tôi đột ngột dừng lại.
“…….”
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi.
Tư Mã Ý tóc tím vẫn chắp tay khẽ cúi người rồi làm hành động đặc biệt.
Dùng khuỷu tay phải khẽ huých Bàng Thống bên cạnh một lượt.
“…?”
Bàng Thống đương nhiên hơi ngẩng đầu lộ vẻ nghi hoặc.
“…….”
“…?!”
Ngay khi đối diện ánh mắt sắc bén của Tư Mã Ý bảo im lặng thì lập tức cúi đầu xuống.
Hành động của Gia Cát Lượng ở bên cũng không khác mấy.
Vừa nãy không để ý nhưng giờ nhìn kỹ thì khoảng cách hơi lệch về phía Bàng Thống.
Nhớ lại dáng vẻ thường ngày mê mẩn chuyện hàng ngũ thì tình huống này thật kỳ lạ.
“…? ……??”
Tiểu phượng hoàng bị kẹt giữa rồng và hổ mà không hiểu chuyện gì thì lộ vẻ ngẩn ngơ.
Thành thật thì tôi đại khái hiểu ý đồ.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy rõ ràng là lời mời ngồi vào vị trí khắc phượng hoàng theo cách của mấy đứa.
Người xưa dùng rồng làm biểu tượng hoàng thất thì ai biết cũng biết.
Chỉ nhìn y phục bệ hạ đang mặc thôi cũng thấy rồng được vẽ ở phần ngoài.
Có lẽ lo lắng tôi sẽ nhầm lẫn vị trí.
Dù bệ hạ sẽ không để hành động phá hỏng mọi chuyện nhưng không khí chắc chắn sẽ kỳ lạ.
Tôi nhìn cảnh ấy rồi không do dự ngồi xuống thì hoàng đế cười mỉm rồi mở miệng.
“Hôm nay là ngày thật sự vui mừng với trẫm.”
“…….”
“Trẫm đã mơ về ngày này bao lâu, vài người có mắt nhìn chắc đã biết.”
Bệ hạ nói đến đó rồi nâng chén rượu của mình lên.
“Trẫm không nói dài dòng. Cứ thoải mái tận hưởng rồi về.”
“Thần xin tạ ơn bệ hạ!”
Toàn bộ văn võ bá quan đồng thanh đáp lại thì yến tiệc chính thức bắt đầu.
──────────
Trước yến tiệc có chút rắc rối nhưng không khí không tệ.
Không, nói chính xác thì bị ép buộc kéo lên thì đúng hơn.
Bệ hạ nhiều lần dặn dò hãy vui vẻ tận hưởng thời gian, các trung thần hoàng thất tuân theo mệnh lệnh ấy.
Những nhân tài theo tôi cũng thấy tôi cười gật đầu thì thuận theo dòng chảy ấy.
Nỗ lực ấy không uổng phí nên không khí yến tiệc trường nhanh chóng sôi nổi.
Không gì tốt bằng yến tiệc để những người xa lạ trở nên thân thiết.
Có lẽ vì lăn lộn lâu trong chốn yêu ma quỷ quái Lạc Dương nên ngay cả những quan viên thường không lộ nội tâm cũng bắt đầu thả lỏng sau thời gian khá dài.
Trong yến tiệc trường cũng có những gương mặt quen thuộc được mời mà tụ tập đông đúc.
“Ủa? Ê! Lâu rồi nhỉ! Đúng không?!”
“Lữ (呂) tướng quân. Quả thật đã lâu rồi.”
Nhóm Trương Liêu, những người được giao phòng thủ Tinh Châu.
Lữ Bố gặp gương mặt quen thuộc thì mặt rạng rỡ định tiến lại gần nhưng dừng lại.
“A, ta đang hộ vệ mà. Phải tỉnh táo lại…”
“…….”
Tôi nhìn Lữ Bố tự nói một mình rồi vỗ má thì không giấu nổi kinh ngạc.
Cứ tưởng nhiệm vụ hộ vệ đã bị quên sạch trong đầu rồi chứ không phải sao?
“Nếu muốn nói chuyện thì các ngươi lại đây! Ta đang hộ vệ nên không đi xa được!”
“…Trời ơi. Lữ Phụng Tiên lại thay đổi đến vậy sao.”
Từ Hoảng, người biết tính cách bốc đồng của Lữ Bố, lộ vẻ kinh ngạc giống tôi.
Lữ Bố nghe vậy thì mặt đỏ bừng nói.
“Ưc… Có gì không vừa ý sao?”
“Không đâu. Ngược lại thấy cảm khái trước sự thay đổi tích cực ấy.”
Từ Hoảng dùng biểu cảm từ ái như biết hết mọi chuyện.
Lữ Bố run rẩy mở miệng.
“Ngươi, đợi đấy.”
“Haha! Ta mong chờ ngày ấy!”
Trong lúc Lữ Bố và Từ Hoảng trò chuyện thì Cao Thuận theo sau tiến đến hành lễ cực kỳ cung kính với tôi.
Ba người kia không thay đổi chút nào.
Dù vậy Cao Thuận cũng đến thì thật bất ngờ.
Tôi đã gửi thư mời nhưng không nghĩ thật sự sẽ đến.
Theo dự đoán của tôi thì cô ấy sẽ ở lại Tinh Châu vì việc chủ công giao quan trọng hơn tính mạng.
Có lẽ tâm tư đã thay đổi gì đó?
Dù sao thì mỗi lần nhìn dáng vẻ chỉ biết làm việc tôi lo lắng không ít nên ngược lại là chuyện tốt.
Tôi đáp lại lễ của Cao Thuận rồi tiếp tục quan sát cảnh tượng náo nhiệt.
“Lữ tướng quân, trong thời gian qua đã xảy ra chuyện gì với Đại tướng quân mà ngài có thể kể không?”
“Cái, cái đó biết để làm gì?!”
“Vốn dĩ chuyện nam nữ là thú vị nhất mà.”
Trương Liêu quen Lữ Bố từ thời ở Tinh Châu thì bắt đầu khéo léo dụ dỗ Lữ Bố.
“Hôm nay đặc biệt mang theo rượu mà Lữ tướng quân thích đấy.”
“Vừa nãy ta nói không nghe sao? Đang hộ vệ nên không uống được!”
“Khi chỉ còn một mình với Đại tướng quân thì uống cũng được mà?”
Ngay khi nghe câu ấy thì đồng tử Lữ Bố run rẩy dữ dội.
“Đang độ tuổi sung sức mà nam nữ say rượu giao hoan thì sẽ thế nào thì ta không biết đâu!”
“Ư ư….”
Cười ngây thơ mà nói lời ấy thì thật sự không quen nổi.
Rốt cuộc muốn biết chuyện gì đến vậy.
Tôi nhìn Lữ Bố sắp bị Trương Liêu kéo theo thì cười khẩy.
1 Bình luận