Thiền vu Nam Hung Nô Ư Phu La dẫn theo binh sĩ dưới trướng bắt đầu xâm nhập chính thức vào lãnh thổ nhà Hán.
Trước hết kế hoạch ban đầu là nhanh chóng vòng quanh vùng lân cận.
Bắt đầu cướp bóc từ những thôn làng nhỏ không có phòng thủ.
Nhưng…
Ư Phu La nghe báo cáo từ thuộc hạ thì cau mày.
“Lại là thôn làng trống rỗng sao?”
“Vâng ạ.”
Phó tướng hiếm hoi giữ lễ phép trong Hung Nô tộc cung kính mở miệng.
“Có vẻ dân chúng đã rời đi từ lâu nên không còn thứ gì đáng giá. Chỉ còn lại những tòa nhà gần như đổ nát thôi ạ.”
“……Hừ.”
Ư Phu La bật cười khẩy rồi hỏi.
“Sao thôn làng lại không có lấy một con kiến con chứ? Chẳng lẽ dân chúng được di cư tập thể sao?”
“…Có vẻ đúng là như vậy ạ.”
Phó tướng đồng tình với câu hỏi của Ư Phu La.
Ư Phu La dùng giọng khó xử nói.
“Ta có nghe nói Đinh Lăng đã quyết tâm chỉnh đốn toàn bộ Tinh Châu…”
Không ngờ hắn lại đi khắp Tinh Châu.
Tập trung toàn bộ dân chúng rải rác ở những nơi nhỏ lẻ vào một chỗ.
Một trong những khuyết điểm chí mạng của Tinh Châu chính là dân số.
Mức độ nghiêm trọng đến mức dân số một quận (郡) còn ít hơn dân số một huyện (縣) bình thường.
Thậm chí có quận (郡) chỉ vỏn vẹn một nghìn người nên Tinh Châu thiếu dân số đến mức nào thì rõ như ban ngày.
Vì vậy Đinh Lăng đã tập trung dân chúng rải rác ở Tinh Châu vào những nơi đông dân nhất có thể.
Ở vùng biên ải Tinh Châu, những bách tính sống ở nơi hẻo lánh nhất thì rơi vào hoàn cảnh khó khăn đến mức nào.
Đinh Lăng sau khi di cư bách tính thì miễn thuế trong một thời gian nhất định để họ ổn định.
Cho vay lương thực, sắp xếp việc làm, hết sức cố gắng.
Nhờ nỗ lực của Đinh Lăng mà hiện tại quận Thái Nguyên (太原郡) và quận Thượng Đảng (上黨郡), nơi bàn tay nhà Hán trực tiếp chạm tới, ngày càng phát triển.
Đương nhiên việc này có thể thực hiện được là nhờ sự trợ giúp của Trương Giác cùng các nhân tài khác.
Ư Phu La mơ hồ nhận ra điều đó thì tặc lưỡi.
Cứ liên tục công cốc nên sĩ khí binh sĩ ngày càng giảm sút.
Nếu cứ phí thời gian vô ích thế này rồi tay trắng trở về thì quyền uy của hắn sẽ lung lay.
“…Chậc. Cuối cùng chỉ còn cách nhắm vào mục tiêu lớn thôi sao.”
Nếu thôn làng gần đó đều như vậy thì dù có mạo hiểm cũng chỉ còn cách cướp bóc gần thành thị.
Bình thường thì cướp bóc thôn làng nhỏ để nâng cao sĩ khí rồi mới hành động chính thức…
Nhưng giờ đã đến nước này thì không còn cách nào khác.
Ư Phu La lẩm bẩm một lượt rồi lập tức thay đổi phương châm.
“Bây giờ tiến sâu hơn! Chuẩn bị!”
“Vâng!”
Đoàn quân Hung Nô do Ư Phu La dẫn đầu làm rung chuyển mặt đất hướng về một chỗ.
Thông Thiên Sơn (通天山).
Hung Nô tộc dự định vượt qua ngọn núi sừng sững bên trái Tinh Châu để tiến đến quận Thái Nguyên (太原郡).
──────────
Cửa ngõ Thông Thiên Sơn.
Hắc Sơn Tặc thủ lĩnh ẩn mình ở nơi thích hợp, ngụy trang bản thân rồi thong dong giết thời gian thì buột miệng lẩm bẩm.
“…Sắp đến rồi.”
Thái độ thong dong ấy khiến thuộc hạ gần đó hỏi.
“Ngài không thấy quá thảnh thơi sao? Đám điên khùng kia đến hơn hai vạn người đấy.”
Thủ lĩnh nhìn thuộc hạ rồi tặc lưỡi chậc chậc.
“Thằng này. Vậy thì chạy trốn à?”
“Không, lo bị tên lạc bắn trúng thôi.”
Thủ lĩnh nghe thuộc hạ nói thì vẫy tay lia lịa.
“Thôi đi thôi. Ta không phải kẻ vô dụng đến mức phải để ngươi lo lắng đâu.”
“Người ta lo cho mà còn nói thế kia.”
Thuộc hạ càu nhàu thì thủ lĩnh Hắc Sơn Tặc bật cười khẩy.
“Chuẩn bị bắn tên đi. Không nghe thấy tiếng sao?”
“Hử? Tiếng gì…”
Rầm rầm rầm rầm──
Tiếng động lớn làm rung chuyển mặt đất khiến thuộc hạ đang nói thì ngậm miệng lại.
Thuộc hạ nhìn cảnh bụi đất mù mịt cuồn cuộn bay lên từ xa xa thì nói.
“Khủng khiếp thật. Vẫn chưa thấy bóng dáng mà bụi đã bay mù mịt thế kia.”
“Ngươi cũng thong dong chẳng kém ta nhỉ.”
“…Vậy sao?”
Trong lúc trò chuyện có phần ngẩn ngơ với thuộc hạ thì Hung Nô tộc vẫn từng bước thu hẹp khoảng cách.
Quả nhiên danh xưng dân tộc kỵ mã không phải hư danh, tốc độ của chúng không thể xem thường.
“Hừ, thế này thì không biết kéo dài thời gian được bao lâu nữa.”
Hắc Sơn Tặc trên vách đá, nơi lý tưởng để mai phục, lẩm bẩm.
Man di cưỡi ngựa vượt núi là chuyện ai cũng biết.
Tốc độ có thể giảm chút ít nhưng chỉ dựa vào đó thì không đủ để ngăn cản tiến quân của Hung Nô.
Đại thủ lĩnh lắp tên vào dây cung rồi nói.
“Dù sao cũng phải giảm bớt số lượng của chúng càng nhiều càng tốt chứ.”
Hung Nô tộc từ xa chỉ thấy hình dáng mơ hồ nay đã đến gần đến mức nhìn rõ mặt mũi.
Khi Hung Nô tộc tiến vào lối vào ngọn núi, rơi vào tầm bắn của tên.
“Bắn──!!”
Đại thủ lĩnh hô lớn.
Vút vút vút vút───!!
Phập phập!
“Ư a a ác!”
“Khục!”
Mấy tên Hung Nô tộc bị tên từ trên cao rơi xuống thì kêu thảm thiết.
Nhìn cảnh ấy thì đại thủ lĩnh an ủi binh sĩ xung quanh.
“Hãy cho đám man di ngu ngốc kia biết rõ chủ nhân của ngọn núi này là ai──!!”
Oa a a a──!!
──────────
Khi tên rơi xuống đầu đội tiên phong thì phó tướng gần Ư Phu La vội mở miệng.
“Mai, mai phục ạ!”
“Ta biết rồi.”
Giọng nói bình tĩnh đến mức không giống như đang bị mai phục.
Ư Phu La nhìn về hướng tên bay tới.
“Hừm. Trên vách đá sao.”
Leo lên chỗ cao vô ích thế kia mà cũng leo được.
Muốn leo lên thì cũng leo được nhưng không cảm thấy cần thiết.
Vách đá quá hiểm trở nên số người ở trên cũng ít.
Nghĩ đến thời gian phải mất để leo lên đó thì đối phó với chúng lại thành thiệt thòi.
Chẳng phải sắp giao chiến chính thức với Đinh Lăng mà cần gì phải phí sức với đám này.
Chỉ cần nhanh chóng lấy những gì cần rồi rút là được.
“Bỏ qua mà tiếp tục chạy. Chỉ cần kéo dài thời gian thôi.”
“Vâng!”
Phó tướng truyền lệnh của Ư Phu La nguyên vẹn thì Hung Nô tộc lại tăng tốc, nhanh chóng vượt qua khu vực mai phục.
Hắc Sơn Tặc trên vách đá bắn tên hết sức có thể nhưng so với quy mô Hung Nô thì tổn thất cực kỳ nhỏ.
Ư Phu La không giấu nổi nụ cười.
“Có vẻ chúng cũng cố gắng nghĩ kế nhưng vẫn không đủ. Giờ chỉ cần tiến thẳng là…”
Lời Ư Phu La còn chưa dứt thì đội tiên phong đột nhiên sụp xuống dưới rồi biến mất.
“Kh a ác!”
“Ức!”
Ở đó là cái hố đột ngột xuất hiện.
Những tên Hung Nô rơi vào hố thì bị những ngọn thương cắm dày đặc bên trong đâm xuyên, mất mạng.
Còn phải nói gì nữa.
Cái hố ấy chính là bẫy mà Hắc Sơn Tặc đào mỗi khi có thời gian rảnh.
Từ đầu người đi qua đây ngoài bọn chúng thì chỉ có kẻ địch nên chúng không ngần ngại đào bẫy.
Không có bách tính nào chịu đi đến nơi hẻo lánh thế này thay vì quận Thái Nguyên hay Thượng Đảng.
Nếu có thì chỉ là tội phạm chạy trốn sự truy đuổi của triều đình mà thôi.
“Đám kia! Muốn qua đây thì phải nộp phí thông hành!”
Lúc ấy lại có tiếng nói từ trên vách đá.
Ư Phu La ngẩng đầu nhìn thì Hắc Sơn Tặc đội mũ trùm đen giương cung hét lớn.
“Dĩ nhiên phí thông hành chính là mạng của ngươi! Bắn──!!”
Hắc Sơn Tặc hét lên thì xung quanh lại có tên bay tới.
Hắc Sơn Tặc nắm rõ địa hình mọi ngọn núi ở Tinh Châu nên biết rõ Hung Nô tộc sẽ di chuyển hướng nào.
“……Trò hề.”
Ư Phu La cảm thấy phẫn nộ trước thái độ như khinh thường mình nhưng bỏ qua.
Chúng muốn chính điều đó.
Khiêu khích hắn để phí sức và thời gian vào chỗ vô ích.
Nhìn vị trí chúng đang chiếm giữ thì biết ngay.
“Bỏ qua đi. Tên trúng chúng ta chẳng đáng kể.”
Ư Phu La nói vậy thì Hung Nô tộc lại nhanh chóng vượt qua khu vực mai phục.
Lần mai phục này của Hắc Sơn Tặc cũng không gây tổn thất đáng kể, chỉ đủ để chọc tức.
Sau đó còn vài lần mai phục nữa nhưng Ư Phu La như chẳng quan tâm thì nhanh chóng vượt qua rồi đến gần quận Thái Nguyên.
Dĩ nhiên liên tục bị mai phục nên tổn thất tích lũy nhưng mức độ này vẫn nằm trong dự tính.
Và khi đến gần quận Thái Nguyên thì cuối cùng một thôn làng quy mô lớn bắt đầu hiện ra trước mắt.
“Quả nhiên giàu có hơn trước rất nhiều.”
Nỗ lực của Đinh Lăng không uổng phí.
Nhưng giờ nỗ lực ấy sắp thành công cốc nên hắn chắc chắn đang ôm cổ đau đầu.
Dù không lấy được những thứ ngon lành sau tường thành nhưng cướp bóc các thôn làng gần đây cũng đủ rồi.
Khi Ư Phu La định ra lệnh thì đột nhiên xảy ra biến cố gần đó.
“…Ưm?”
Một đạo quân xuất hiện ở nơi không xa.
Ư Phu La thoáng nghĩ viện binh đã đến nên lạnh sống lưng nhưng nhìn quy mô quân đội thì bật cười khẩy.
Nhiều nhất cũng chỉ một vạn.
So với hắn dẫn hơn gấp đôi thì quá đỗi thảm hại.
Ư Phu La hét lớn về phía tướng lĩnh ở đầu đội.
“Đến tìm chỗ chết sao! Với số lượng ấy thì làm được gì!”
“…Khụ khụ, không thể phủ nhận được.”
Tướng lĩnh dưới trướng Trương Dương, Tuy Cố, dùng biểu cảm xấu hổ nói.
Bên cạnh Tuy Cố có một nữ nhân đang ngồi trên ngựa.
Nữ nhân ấy không màng đến tiếng hét của Ư Phu La mà vẫn đứng sừng sững.
Khi Tuy Cố cảm thấy nghi hoặc thì miệng nữ nhân chậm rãi mở ra.
“Không phải vấn đề sống chết…”
“Hử?”
Nữ nhân mặc giáp bạc dùng đôi mắt xanh lam như ôm trọn biển cả nhìn thẳng về phía trước.
“Chỉ làm điều mình cho là đúng thôi.”
Nói xong nữ nhân thúc bạch mã tiến về phía trước.
1 Bình luận