“Nhanh nhảu tránh né giỏi thật! Thế này thì làm sao thắng ta được?!”
“Ngài mới là người không thể đánh bại ta chứ?!”
Trương Phi dùng Trượng Bát Xà Mâu dài kinh khủng cự tuyệt mọi tiếp cận.
Mã Siêu cùng Hãn Huyết Mã có sức bền không biết mệt mỏi tung hoành khắp luyện binh trường.
Tôi nhìn hai vị tướng vẫn đang giao thủ mạnh mẽ không ngừng nghỉ rồi thốt lên lời cảm thán.
Một điều chắc chắn là Mã Siêu giờ đã mạnh đến mức nói rằng thiên hạ không có đối thủ cũng chẳng xấu hổ.
Ngay khi tôi nghĩ vậy thì Hãn Huyết Mã của Mã Siêu lao với tốc độ kinh người vào sơ hở của Trương Phi.
“Ư a!”
“Chậc, tiếc quá!”
Dĩ nhiên Trương Phi cũng không phải kẻ dễ đối phó nên dễ dàng đẩy Mã Siêu ra.
Nhưng phòng thủ vững như thành đồng của Trương Phi đã bị xuyên thủng một chút cũng là sự thật.
Trước dáng vẻ liên tục đánh rồi rút của Mã Siêu thì Trương Phi lẩm bẩm như đau đầu.
“A… Bẩn thỉu và hèn hạ thật. Sao không cứ thẳng thắn va chạm cho đã chứ?”
“Ta không thích đâu ạ.”
Mã Siêu dùng kỵ thuật xuất sắc né tránh những đòn tấn công uy hiếp của Trương Phi rồi nhắm vào sơ hở.
Thực ra cũng không thể khác được.
Chênh lệch tầm đánh nên chỉ có thể nhắm vào sơ hở sinh ra sau khi Trương Phi vung vũ khí.
Nhưng sơ hở ấy lại không sinh ra nên cuộc chiến kéo dài là lẽ đương nhiên.
Nếu Trương Phi không nhịn được mà lao lên trước thì Mã Siêu cùng Hãn Huyết Mã nhanh chóng vòng ra sau nhắm vào hậu phương nên tình hình đau đầu.
Nói cách khác là cuộc chiến xem Hãn Huyết Mã kiệt sức trước hay phòng thủ của Trương Phi bị phá trước…
Thành thật thì tôi không nghĩ Trương Phi sẽ bị phá.
Có lẽ trăm lần thì trăm lần Hãn Huyết Mã sẽ kiệt sức trước.
Nhưng vấn đề là Hãn Huyết Mã là thiên lý mã chạy được một ngày một nghìn dặm (400km).
Chẳng lẽ thật sự sẽ đánh cả ngày như Gia Manh Quan đại chiến sao?
Tôi vừa nghĩ có nên chuẩn bị đuốc từ bây giờ không vừa tập trung vào đấu luyện của hai người.
──────────
Sau đó đấu luyện vẫn tiếp tục.
Trương Phi như định rút hết sức lực của đối phương nên bắt đầu tấn công mạnh bạo.
Mã Siêu thì thi triển những động tác nguy hiểm khiến người xem lạnh gáy để né tránh đòn tấn công của Trương Phi.
“Waa aa a──!!”
Ban đầu chỉ có vài binh sĩ nhưng theo thời gian thì tăng lên như nấm sau mưa.
Giờ luyện binh trường gần như có thể gọi là chợ nổi mà không quá lời, đông đúc vô cùng.
“Ta cá Mã (馬) tướng quân thắng…”
“Ha ha! Thằng này chẳng biết gì cả. Nếu ngươi từng xem trận Hổ Lao Quan thì chắc chắn sẽ cá vào Hiệu úy của Đại tướng quân…”
Chúng đang làm gì vậy.
Vài binh sĩ ở chỗ khuất đang cá cược ai thắng thì trông như sắp xảy ra chuyện lớn rồi.
“Gan cũng to thật. Dám công khai cờ bạc ở quân doanh phải giữ kỷ luật quân.”
“Ơ, ơ?”
Ngay khi tôi nghĩ vậy thì Cao Thuận xuất hiện như ma quỷ.
…Thành thật thì tôi cũng giật mình.
Rốt cuộc xuất hiện từ đâu vậy.
“Cả đám tạm thời đừng nghĩ đến việc gặp mặt gia đình.”
“A, khônggg!!”
Binh sĩ đang cờ bạc nghe Cao Thuận đọc như Diêm Vương thì hét lên thảm thiết.
Thấy hơi tội nghiệp.
Tôi đã thay đổi nơi nhậm chức của Cao Thuận cùng nhóm Trương Liêu.
Dù sao Tư Dữ, Lữ Bố, Quan Vũ đều mang thai nên tạm thời không thể ra chiến trường.
Ba Vạn Nhân Chỉ Địch có thể một mình đương đầu vạn người bị loại khỏi chiến trường ít nhất mười tháng.
Việc không ai làm được thì tôi đã làm được.
Có nên tự hào không đây.
Dù sao thì những trụ cột chống đỡ quân đội tôi bị loại khỏi chiến lực vài tháng nên tôi lại lấp chỗ trống bằng nhóm Trương Liêu.
‘Ôi trời… Lữ (呂) tướng quân mang thai sao?’
‘…Ừ.’
‘Lo nàng xấu hổ quá nên không dám nhưng cuối cùng cũng làm được rồi!’
‘Im, im đi!’
Lúc ấy Trương Liêu dùng biểu cảm rạng rỡ gật đầu với Lữ Bố thì tôi vẫn còn nhớ rõ.
Đương nhiên Lữ Bố nghe không nổi nên hét lên nhưng không phải người sợ chuyện đó.
Hơn nữa tôi đã cấm Lữ Bố cử động mạnh nên Lữ Bố dù run rẩy cũng không làm gì được.
‘Ơ? Vậy đấu luyện của ta thì ai…?’
Có cả trường hợp đấu luyện cuồng nhiệt đang cười toe toét vì nghĩ sẽ đấu luyện với Lữ Bố thì thất vọng nhưng bỏ qua chuyện đó.
Tôi cũng lo phòng thủ Tinh Châu sẽ yếu đi khi đoàn Trương Liêu rời đi nhưng các mưu sĩ xung quanh nói vậy.
‘Gần đây man di đang đánh nhau túi bụi phải không? Vậy thì nhân lúc này chúng ta cũng phải hành động mạnh tay chứ.’
‘…Vậy sao?’
‘Không có kẻ ngu nào bỏ qua kẻ địch trước mắt để kéo dài chiến tuyến sang nước khác đâu.’
Tư Mã Ý dù đã làm lễ thành nhân nhưng với tôi vẫn là tiểu mưu sĩ nói vậy.
‘Biết tình hình địch thì trăm trận cũng không nguy hiểm.’
‘…….’
‘Hiện tại man di đang nội chiến triền miên nên không có dư lực tấn công chúng ta đâu.’
Tiểu mưu sĩ tóc trắng biết gần như mọi thứ như tiên tri tương lai nói vậy.
‘Thần, thần thì dù sao cũng tán thành ý kiến hai người!’
…Con chim non run rẩy giữa hổ và rồng cũng gật đầu lia lịa với ý kiến hai người nên quyết định của tôi rất nhanh.
Bây giờ chính là lúc hành động mạnh tay nên gọi vài tướng lĩnh đang phòng thủ biên giới về.
Dù vậy cũng không phải không chuẩn bị phòng bị gì.
Gần đây Kinh Châu ổn định nên binh sĩ và tài chính tăng vọt như nấm sau mưa nên có dư dả.
Quả nhiên Kinh Châu là vùng đất khủng khiếp ngang ngửa Ký Châu.
Vật tư tuôn ra không ngừng nghỉ.
Tôi dự định phái viện binh quy mô lớn đến vùng biên giới như Tinh Châu hay Tây Lương.
Xét kỹ thì lần trước Tinh Châu gặp nguy hiểm cũng vì thiếu binh sĩ mà.
Bị kỵ binh vài vạn tấn công bằng bộ binh quy mô tương đương thì đương nhiên không chống nổi.
Số lượng binh sĩ đông chính là binh pháp thì lời của Napoleon đã đến lúc thực hiện.
Ầm─!
Vậy đấu luyện kia rốt cuộc khi nào mới kết thúc đây.
Di chuyển thế kia thì đáng lẽ phải kiệt sức nhưng Trương Phi và Mã Siêu vẫn tràn đầy sức sống.
──Phù phù phù!
──Phù hì hì!
Ngược lại con ngựa chở họ trông hơi mệt mỏi.
Sức bền con người vượt trội hơn thú vật thì thật sự có phải người giống tôi không vậy.
Lúc ấy Trương Phi đòn đánh hụt thì lẩm bẩm.
“Ái chà…! Cưỡi ngựa tốt thật! Con khốn hèn hạ! Đừng có tránh nữa!”
“Nếu ngài không dùng vũ khí dài vô ích ấy thì ta sẽ cân nhắc ạ!”
“Vậy thì ngươi cũng dùng đi!”
“Ta sẽ trả lại y nguyên ạ!”
Ầm─!
Hai người vừa giao thủ vừa liên tục đấu khẩu.
Trương Phi dùng sức mạnh không giống người vung vũ khí dài 4 mét lia lịa.
Mã Siêu gần như đạt đến cảnh giới nhân mã nhất thể điều khiển Hãn Huyết Mã.
Với người thường thì cả hai đều rất lợi hại.
Dù vậy nếu phải phân cao thấp thì Trương Phi vẫn vượt trội hơn chăng?
Nếu Trương Phi cũng có thiên lý mã như Mã Siêu thì tình hình sẽ bất lợi cho Mã Siêu rất lớn.
Dù kỵ thuật không bằng Mã Siêu nhưng bản thân Trương Phi điều khiển ngựa cũng rất xuất sắc.
Dĩ nhiên chỉ bất lợi chứ không nói Trương Phi chắc chắn thắng.
Một điều chắc chắn là biết được Mã Siêu đã đạt đến mức độ nào.
Nghe nói lúc tôi không ở Lạc Dương thì cô ấy đã tiêu diệt man di gây rối cả ngày.
Tôi nhìn Mã Siêu đang có khí thế đại chiến cả ngày với Vạn Nhân Chi Địch rồi gật đầu.
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
Kêu rè rè.
Lúc ấy bụng tôi kêu réo đòi ăn.
“…Đến giờ ăn cơm rồi.”
Tôi nhìn mặt trời đang ở giữa trời rồi lẩm bẩm một tiếng.
Lưu Bị nhìn dáng vẻ ấy của tôi thì hỏi.
“Có dừng lại không ạ?”
“Ừ. Cứ thế này thì một trong hai người sẽ bị thương mất.”
Khi tôi đồng ý thì Lưu Bị ra lệnh cho binh sĩ gần đó.
Chẳng bao lâu sau tiếng chiêng vang lên khắp luyện binh trường.
Nghe tiếng ấy thì Trương Phi và Mã Siêu lập tức dừng lại nhìn tôi.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng với hai người.
“Dừng lại đi ăn cơm thôi. Ta đói rồi.”
“…Vâng ạ!”
Mã Siêu nghe giọng tôi thì mắt sáng rực đáp lại.
Không giống dáng vẻ vừa giao thủ sát phạt với Trương Phi chút nào.
Nhìn dáng vẻ ấy thì tôi hơi ngẩn ngơ.
…Cảm giác cứ chuyển qua lại giữa cay nồng và dịu ngọt.
“Khụ… Vẫn đánh tiếp được mà…”
“Ích Đức.”
“Ta biết rồi.”
Trương Phi lẩm bẩm như tiếc nuối thì nghe lời Quan Vũ nhún vai.
Lúc ấy Mã Siêu dè chừng cẩn thận nói.
“Thần, thần xin hỏi… Vậy thì đề nghị của thần…”
“Ừ. Trong phạm vi có thể thì ta sẽ chấp thuận thỉnh cầu của ngươi.”
Khi tôi gật đầu thì mặt Mã Siêu lập tức sáng rỡ.
Thành thật thì xem đã sảng khoái rồi nên thỉnh cầu mức này thì nên đáp ứng thôi.
Chỉ là vấn đề Mã Siêu sẽ thỉnh cầu gì mà thôi.
“…….”
Tôi tin rằng sẽ không phải thỉnh cầu kỳ quái gì rồi bước đi.
Thời tiết vẫn lạnh vô ích như thường lệ.
0 Bình luận