Các vương triều Trung Quốc xưa để củng cố vương quyền của mình đã nghĩ ra đủ loại phương pháp.
Không ngừng sửa đổi luật pháp, thông qua hôn nhân để kết thành thông gia với các thế lực mạnh có ảnh hưởng, và nếu cần thì cũng dùng cả những thủ đoạn âm hiểm để tranh giành quyền lực một cách kịch liệt.
Trong số đó cũng bao gồm hình phạt dành cho những kẻ chống lại quốc gia, được gọi là nghịch tặc (逆賊).
Nghịch tặc thường ám chỉ những kẻ muốn lật đổ cả đất nước nên hoàng thất cũng chuẩn bị sẵn những hình phạt cực kỳ tàn khốc, chọn lọc những thứ “hoành tráng” nhất để làm thành khóa học xử tử siêu đặc cấp dành riêng cho chúng.
Trước hết là cái đầu tiên.
Phanh hình (烹刑).
Chỉ nhìn chữ đầu tiên là Phanh (烹) có nghĩa là luộc là đã đại khái đoán được rồi.
Phanh hình (烹刑) lần đầu được thi hành ở thời Thương, nổi tiếng với giai thoại Trụ Vương và Đát Kỷ, là hình phạt tàn khốc nhốt người sống vào nồi nước sôi sùng sục để biến thành canh người hoặc chiên người.
Thật sự đúng nghĩa đen nên không biết nói gì luôn.
Hỏa hình (火刑), được cho là cách chết đau đớn nhất của con người, cũng không thể so sánh với hình phạt này.
Đương nhiên người chịu phanh hình sẽ gào thét trong đau đớn tột cùng rồi từ từ chết đi.
Hỏa hình dù sao thì cũng thiêu cháy cơ thể trong chớp mắt, còn phanh hình thì cơ thể bị luộc từ từ, cảm nhận trọn vẹn nỗi đau ấy cho đến chết.
Sau đó còn lấy xác đã luộc hoặc chiên ra khoe trước mặt quần thần để dọa họ nữa, coi như phần thưởng thêm.
Trời ơi kinh khủng thật.
Nhưng khóa học hình phạt dành cho nghịch tặc không dừng lại ở đây.
Sau khi trăn trở không biết có cách xử tử nghịch tặc nào mới mẻ và độc đáo hơn không thì hình phạt thứ hai ra đời.
Thời Xuân Thu Chiến Quốc, khi các nước ngày đêm đánh nhau rồi cuối cùng Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ.
Lúc ấy hình phạt Xa liệt hình (車裂刑) đột nhiên xuất hiện.
Xa liệt hình (車裂刑) là buộc hai tay hai chân người ta bằng dây thừng rồi buộc dây vào bò để bò kéo, xé xác tứ chi ra thành năm mảnh.
Từ Ngũ Thể Phân Thi (五體分屍), nghĩa là cơ thể bị xé thành năm mảnh, chính là bắt nguồn từ Xa liệt hình này.
Việc dùng sức kéo đứt tay chân đang còn nguyên vẹn của con người thì chắc chắn cũng đau đớn kinh khủng.
Không phải xé rách ở vai hay đùi mà thường là khuỷu tay và đầu gối bị xé toạc…
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy khó chịu trong bụng.
Người nghĩ ra Xa liệt hình sau này bị thua trong tranh giành quyền lực rồi chết đi, và thi thể của hắn bị chịu Xa liệt hình (車裂刑) theo ghi chép.
Vì thi hành luật pháp quá tàn khốc khiến dân chúng khổ sở nên đám người xem còn xé thịt hắn mà nhai nữa.
Sao lại nhai chứ.
Có câu nói “nhai cả thịt cũng không đã” nhưng hóa ra không phải là thành ngữ mà là nghĩa đen thật sao.
Trí tưởng tượng của người Trung Quốc không dừng lại ở đây.
Bác bì hình (剝皮刑), rạch lưng tội nhân rồi lột nguyên bộ da.
Yêu trảm hình (腰斬刑), dùng trảm đao khổng lồ chém ngang eo người để giết chết.
Chôn sống người là chuyện cơ bản, còn hình phạt dùng cọc nhọn mà Vlad Țepeș nổi tiếng cũng tồn tại ở Trung Quốc với tên gọi Côn hình (棍刑).
Con người bị chế biến theo đủ kiểu thật.
Ngoài ra còn vô số hình phạt dành cho nghịch tặc khác nhưng nếu kể hết từng cái thì trời sáng mất.
Hoàng đế dùng đôi mắt đen thẳm nhìn tôi.
“Mau trả lời đi. Trong hai thứ đó ngươi muốn cái nào?”
“……Điều đó thì…”
Thấy tôi lộ vẻ do dự thì hoàng đế gật đầu như đã hiểu.
“À, như vừa nói, nếu ngươi đã nghĩ ra thứ gì khác thì chọn cái đó cũng được.”
“Ưm…”
Hay là cứ tử tế giết luôn thì tốt hơn.
Không.
Xét cho cùng đây là đám tội nhân khiến nhiều người đau khổ thì phải chịu nỗi đau xứng đáng với tội lỗi trước khi chết.
Nếu lúc ấy bị tay Tư Dữ hay Lữ Bố lấy mạng thì đã không có chuyện này.
Nghĩ vậy thì đám chết ở yến tiệc lúc nãy coi như may mắn hơn.
Tôi chìm vào suy nghĩ để nhớ lại từng hào tộc còn sống đã phạm tội gì.
Trước hết là tên buôn lậu.
Tên này lén nhập hàng hóa rồi bán lại để thu lợi bất chính, còn bí mật ký hợp đồng với cướp sông hoạt động trên Trường Giang để giết người cướp của trên đường đi…
Tên này thì dùng Phanh hình (烹刑).
Ngươi tưởng mình là vua hải tặc sao?
Thích nước đến mức cấu kết với cướp sông thì thả xuống hồ bơi riêng cho ngươi đi.
Tiếp theo là tên cho vay nặng lãi.
Tạo ra tình huống buộc người ta phải vay tiền rồi tăng lãi suất vô lý, hút máu dân chúng đến tận tủy xương.
Thậm chí lấy cớ nợ nần mà ức hiếp, nhục nhã cả phụ nữ trẻ tuổi, có ghi chép như vậy…
Tên này thì dùng Cung hình (宮刑).
Không phải thiến rồi tha mạng mà là trước khi lấy mạng thì cắt đứt toàn bộ bộ phận sinh dục.
Gọi là nhục nhã thì cũng chỉ là nói vậy, mức độ ác độc đến mức báo cáo lên cho tôi thì chắc chắn là tên cực kỳ hung ác.
Ta đã sửa chữa thói quen cho ngươi đến mức này rồi nên hy vọng kiếp sau ngươi sống bình thường nhé.
Còn ai nữa nhỉ…
Đúng rồi. Còn tên thương nhân ác độc nữa.
Tôi tiếp tục suy nghĩ.
──────────
Thời gian trôi qua một lát, sau khi đưa ra quyết định tôi mở miệng với hoàng đế trước mặt.
“Ý kiến của thần là như sau.”
Hoàng đế giữ im lặng nghe tôi nói thì đáp bằng giọng không có gì khó khăn.
“Tốt. Vậy thì thi hành hình phạt theo ý kiến của Đại tướng quân.”
“Thần vinh hạnh.”
Kết thúc câu nói ấy thì hoàng đế im lặng nhìn tôi.
Tôi đối diện ánh mắt hoàng đế thì đảo mắt nhìn quanh dò xét tình hình.
Tự nhiên sao lại thế này.
Tôi xác nhận lại tình hình hiện tại rồi nhanh chóng nhận ra hoàng đế khẽ ngẩng đầu nhìn lên tôi.
Dù tôi đã cúi thấp người nhưng vì chênh lệch chiều cao nên trông như bất kính.
Nghĩ lại thì bệ hạ đã rời khỏi ngai vàng rồi!
Sao đến giờ tôi mới nhận ra chứ.
Trong lòng giật mình kinh hãi, tôi lập tức nằm sấp xuống đất để hạ thấp cơ thể hơn nữa.
Lúc ấy hoàng đế nhìn hành động của tôi rồi mở miệng.
“Không cần làm vậy.”
“Bệ hạ?”
“Cái thái độ không biết điều ấy vẫn y nguyên.”
Hoàng đế khẽ thở dài.
“Trẫm ngẩng đầu nhìn ngươi là ý bảo ngẩng đầu lên, vậy mà ngươi lại hiểu ngược lại.”
“…….”
Thông thường ai chẳng hiểu theo hướng này.
Hoàng đế nhìn chằm chằm mình thì có thần tử nào dám đứng thẳng người nhìn chằm chằm lại hoàng đế đâu.
Nếu thật sự có kẻ làm vậy thì sẽ bị coi là khi dễ hoàng thất mà đầu rơi xuống đất ngay.
Dù có chênh lệch chiều cao nhưng hoàng đế giờ đã lớn hơn rất nhiều so với lần đầu gặp, mở miệng nói.
“Nhưng điểm đó cũng là sức hút của Đại tướng quân đấy.”
“…Thần vinh hạnh. Bệ hạ.”
Lại thế nữa rồi.
May mà lúc này xung quanh chúng tôi không có ai.
Nếu các đại thần hầu cận hoàng đế thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ dùng ánh mắt kinh khủng nhìn tôi.
Nghĩ đến thôi đã thấy lạnh người.
Không biết hoàng đế có hiểu suy nghĩ của tôi hay không thì ngài ấy khẽ mỉm cười rồi tiến gần tôi hơn nữa.
Hoàng đế nói.
“Ngươi đang làm gì vậy? Mau đứng thẳng lên đi.”
“Tuân mệnh.”
Không chống lại được yêu cầu của hoàng đế nên tôi đứng thẳng người rồi nhìn hoàng đế.
Hoàng đế từng khóc lóc hỏi tôi có thể đứng về phía mình không giờ đã đến tuổi mà theo tiêu chuẩn của tôi có thể gọi là người lớn.
Có lẽ vì sức nặng của ngôi vị hoàng đế.
Dù tôi đã nhìn thấy hoàng đế từ nhỏ nhưng gần gũi lại khó khăn thật.
Quả nhiên quyền lực không phải lúc nào cũng tốt đẹp.
“Đại tướng quân.”
“Bệ hạ gọi thần.”
Tôi bình thản đáp lại lời gọi của hoàng đế.
Hoàng đế không biết nghĩ gì mà tiếp tục mỉm cười nhìn tôi.
“Nghĩ lại thì trẫm cũng sắp đến hai mươi tuổi rồi.”
“…….”
Tự nhiên lại nhắc chuyện đó làm gì vậy.
Tôi hơi có linh cảm chẳng lành nên cố giấu đi rồi mở miệng.
“Thật là chuyện đáng mừng. Mong bệ hạ tiếp tục dẫn dắt đất nước này.”
“Haha. Nói gì lạ vậy. Hiện tại người dẫn dắt đất nước không phải trẫm mà là ngươi đấy chứ.”
Nghe câu trả lời không ngờ tới thì tôi vội vàng mở miệng.
“Bệ hạ, xin chớ nói như vậy…”
“Biết rồi, biết rồi. Trẫm cũng không có ý xấu đâu.”
Hoàng đế vẫy tay rồi nói bằng giọng đầy tinh nghịch.
“Ngươi có biết không?”
“Chuyện gì ạ?”
“Gần đây ánh mắt ngươi nhìn trẫm đã thay đổi.”
Hử?
Tôi có thay đổi sao?
Tôi không giấu nổi vẻ mặt ngẩn ngơ, hoàng đế thấy vậy thì mỉm cười.
“Từ ánh mắt ấm áp như nhìn trẻ con thì dần dần xen lẫn cảm xúc khó xử.”
“…….”
Cũng phải thôi.
Một đứa trẻ chưa thành niên bám lấy thì khác với một người lớn bám lấy.
Ở thời đại cổ xưa tuổi thọ trung bình ngắn nên khoảng 15 tuổi đã coi là người lớn, nhưng với tôi thì chỉ từ 19 tuổi trở lên mới là người lớn.
Hoàng đế đã nhìn thấu tâm tư ấy của tôi một cách thần kỳ.
“Nhìn phản ứng của ngươi thì có lẽ đã đến lúc tiến hành việc đó rồi.”
“…Thần mạo muội hỏi, cụ thể là việc gì ạ…”
Hoàng đế nhận câu hỏi của tôi thì cười nói.
“Việc đó cứ để lại làm niềm vui lúc ấy đi.”
“…….”
Tôi thấy chẳng vui vẻ gì đâu.
2 Bình luận
>⩌<
Tôi đã rất sốc khi đọc được một bình luận bảo: “Luộc sơ cho chín tái mềm mềm rồi xé ra đi”…
Trí tưởng tượng đáng sợ thật đấy…!
∧_∧
(・ω・)
// )
/ ̄ ̄《 ̄ ̄\
|・U|
| |ι |つ
U|| ̄ ̄| |