Con thuyền tôi đang đi lớn hơn tưởng tượng.
Không, giờ nên nói là con thuyền tôi từng đi thì chính xác hơn chăng.
Binh sĩ Chu Du phái đến tự tin rằng có thể lái thuyền suốt đêm nhưng số người kêu than say sóng lại nhiều hơn dự đoán.
Binh sĩ mặt tái mét đến mức không phân biệt nổi với thi thể.
Binh sĩ nằm dài trên boong như chết rồi.
Binh sĩ liên tục nôn ra thứ gì đó nếu là truyện tranh chắc chắn sẽ được vẽ bằng màu cầu vồng v.v.
Tôi nghĩ nếu cứ thế này thì thật sự sẽ chết người nên quyết định cập bờ sớm hơn kế hoạch, trước khi mặt trời lặn hẳn.
Không quen với thuyền thì lại lớn đến thế này.
Có lẽ vì thế giới này không có ô tô nên dễ bị say sóng hơn.
Giờ thì hiểu tại sao Tào Tháo có thế lực áp đảo mà vẫn thua ở trận Xích Bích.
Trước khi ăn tối, tôi dặn phó tướng chọn những người muốn thì lên bờ dựng doanh trại đơn giản, hầu hết binh sĩ như chờ sẵn mà ùa lên bờ.
…Thà chịu khổ một chút còn hơn say sóng chăng.
Dù chỉ là doanh trại đơn giản ăn sáng mai là dỡ nhưng đây là lần đầu tôi thấy dựng nhanh thế này.
Binh sĩ say sóng đã trốn lên đất liền nên hiện tại trong thuyền gần như không còn người.
Chỉ vài binh sĩ nói ở trên đất mới say thì tự nguyện ở lại canh gác.
Tôi cố tình ra lan can hứng gió ngoài trời cũng vì lý do này.
Dù sao cũng chẳng có việc gì nên cứ ngắm cảnh binh sĩ trong doanh trại ăn tối rồi cười nói vui vẻ thôi.
“Đại tướng quân.”
“Hử?”
Đúng lúc ấy thì Lưu Bị cười hiền hòa tiến lại gần tôi.
──────────
Tôi đáp lời mời của Lưu Bị rồi theo Lưu Bị bước đi, đồng thời quan sát những người xung quanh.
Quan Vũ Vân Trường (關羽 雲長) và Trương Phi Ích Đức (張飛 益德).
Hai Vạn Nhân Chi Địch luôn theo Lưu Bị như hình với bóng.
Hai người ấy như cố ý đối lập mà có đôi mắt xanh và đôi mắt đỏ.
Cũng sinh ra với mái tóc đen tuyền giống Lưu Bị, lại có thực lực áp đảo đến mức so sánh với tôi cũng thấy áy náy.
Hậu thế còn gọi là Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) nghĩa là có thể một mình địch nổi vạn người nên biết hai người này xuất sắc đến mức nào.
Vậy hai Vạn Nhân Chi Địch ấy giờ đang làm gì.
“…….”
Đang nhìn chằm chằm tôi như muốn khoét thủng đầu.
Dù tôi không phải người cảm giác nhạy bén nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt rõ ràng.
Tôi nhìn thẳng vào hai người đang liên tục liếc trộm.
“Có vấn đề gì sao?”
“…!”
Quan Vũ bị tôi nhìn thẳng vào mắt thì giật mình, đồng tử rung mạnh.
Quan Vũ im lặng một lát rồi mở miệng đáp.
“……Không ạ. Không có vấn đề gì.”
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh của Quan Vũ rồi nói.
“Có vẻ có đấy.”
“Xin, xin hãy tin thần.”
Thật sự hoảng hốt kinh khủng.
Ai nhìn cũng biết là nói dối.
Có phải tính cách nghiêm khắc mọi việc thành vấn đề không?
Quan Vũ chắc chắn không thể lừa ai được.
“Thật chứ?”
“……Cái đó.”
Khi mặt Quan Vũ đang đỏ lên vì ánh mắt tôi thì Trương Phi đột ngột chen vào nói.
“Ôi chà, Đại tướng quân! Không nhìn phía trước mà đi thì ngã đấy!”
“…….”
“Đây là boong thuyền kìa! Phải cẩn thận hơn chứ!”
Lại đánh trống lảng ở đây…
Như Trương Phi nói, dù tôi có vụng về ngã thì Tư Dữ ở phía sau sẽ giữ nên không vấn đề.
Nhưng nếu tôi nói ra thì chắc chắn sẽ nghĩ ra lý do khác.
Trương Phi đôi khi ứng biến nhanh đến mức khiến người ta kinh ngạc nên không có gì lạ.
Tôi chỉ gật đầu rồi thuận theo ý Trương Phi.
“Ừ. Cảm ơn lo lắng.”
“…Hừ.”
Trương Phi thở phào như nhẹ nhõm rồi gửi đủ loại ánh mắt cho Quan Vũ.
Quan Vũ cũng dùng ánh mắt đáp lại Trương Phi giống hệt.
Đại khái ý thế này chăng.
‘Vân Trường tỷ! Suýt nữa phá hỏng kế hoạch rồi?! Gần chết đấy!’
‘Ngươi có biết nói dối với chủ công khiến ta nặng nề thế nào không?’
‘Biết chứ nhưng thật sự cứng nhắc quá!’
Nhìn hai người trao đổi ánh mắt kịch liệt thì chắc chắn đang cãi nhau.
…Nếu cãi thì làm lén ở chỗ tôi không thấy đi chứ.
Tôi đang đứng nhìn rõ ràng mà còn trao đổi ánh mắt đáng ngờ thì có ý gì đây không hiểu nổi.
Hai ngươi quay phim sitcom sao?
Dù sao thì rõ ràng đang đồng lòng giấu diếm gì đó nhưng không biết là gì.
Ít nhất không phải ý định hại tôi…
“Còn xa không?”
“Sắp đến rồi ạ.”
Lưu Bị nhận câu hỏi của tôi thì cười như chẳng sao cả dù hành vi đáng ngờ của hai nghĩa đệ bị lộ.
…Thôi kệ.
Chẳng lẽ lại chết sao?
Tôi chỉ cùng Tư Dữ hộ vệ mình bước tiếp.
Như Lưu Bị nói, phòng không xa lắm.
Vốn là một trong các Hiệu úy dẫn quân doanh của tôi nên được sắp xếp không xa chỗ tôi ở.
Lưu Bị mở cửa cho tôi rồi nói.
“Mời vào ạ.”
“Ừ.”
Tôi và Tư Dữ vào phòng trước, tiếp theo là nhóm Lưu Bị.
“…….”
Vừa vào phòng, tôi đã nhận ra một vấn đề nên lộ vẻ khó xử.
“…Khá chật.”
“Vâng ạ. Vì là trên thuyền nên…”
Lưu Bị cười đáp.
Phòng không rộng mà có đến năm người nên rất chật.
Dù sao kỹ thuật đóng tàu (造船) thời xưa không giỏi lắm nên cũng đành.
Chỉ cần lắng nghe là nghe được tiếng thở của nhau nhưng chỉ thế thì không lay động được lý trí tôi.
Nếu chỉ kích thích nhỏ thế này đã dao động thì đã gây chuyện từ lâu rồi.
Trước khi ôm Tư Dữ tôi đã chống lại đủ loại cám dỗ.
Vậy nên nếu tôi muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể quay về thời ấy…
“…….”
…Có quay về được không?
Sao lại không tự tin thế này.
Cảm giác như quá khứ của tôi đang lắc đầu vậy.
Lúc ấy Lưu Bị dùng giọng nhẹ nhàng mở miệng.
“Thần mang rượu đến, ngài có muốn dùng không ạ?”
“Không cần.”
Tôi từ chối ngay lập tức.
Dù tôi không say sóng nhưng say khướt hay nôn nao mà lên thuyền chắc chắn không tỉnh táo được.
Chắc chắn sẽ giống khô mực treo trên lan can.
Tôi không muốn cho cá ăn như các binh sĩ khác.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói tiếp.
“Ngược lại ta muốn khuyên can. Uống rượu rồi lên thuyền… không phải ý hay.”
Rượu làm não chậm chạp gây hỗn loạn các giác quan, còn say sóng sinh ra từ sự lệch lạc giác quan.
Vậy khi hai thứ kết hợp thì sao?
…Không muốn tưởng tượng lắm.
Điều chắc chắn là sự kết hợp ấy khiến cả người bình thường không say sóng cũng nôn thốc nôn tháo.
“Ngài đã nói đến thế thì uống là bất lịch sự rồi ạ.”
Có lẽ cảm nhận được lo lắng của tôi nên Lưu Bị thuận theo gác ý kiến mình.
“Ê…”
Trương Phi vừa nghe chữ rượu thì mặt sáng rỡ nhưng khi Lưu Bị thu lại thì lộ giọng tiếc nuối.
Thật sự một mực.
Lúc ấy Trương Phi như nhớ ra gì đó nói.
“Nhưng thế này thì kế hoạch của chúng ta sao đây?”
“…….”
Giờ thì không thèm giấu nữa sao?
Khi tôi im lặng thì Quan Vũ trách Trương Phi.
“Vừa nãy còn ra hiệu mắt thế mà giờ làm gì vậy?”
“Không, tiền đề đã sụp đổ hết rồi còn kế hoạch gì nữa?”
“Vậy mà lật bàn thì tính sao… Hừ.”
Quan Vũ thở dài trước dáng vẻ Trương Phi trả lời mắt tròn xoe.
Tôi nghe cuộc nói chuyện ấy thì gật đầu rồi nói.
“Định chuốc rượu ta rồi làm gì đó sao?”
“…….”
Quan Vũ và Trương Phi nghe lời tôi thì thân thể khẽ run.
Dù sao tôi vẫn nói tiếp.
“Nhưng ta từ chối nên mọi việc rối tung.”
“…….”
“Đến mức này thì ta buộc phải hỏi thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Lưu Bị, trưởng tỷ của ba tỷ muội kết nghĩa vườn đào.
Đôi mắt hắc diệu thạch giống hệt hoàng đế bệ hạ.
Nhưng đuôi mắt dịu dàng hơn ấn tượng.
Nữ nhân ấy đối diện mắt tôi.
Lưu Bị dùng giọng dịu dàng khoan dung mở miệng.
“Đại tướng quân…”
“…….”
“Có thích nữ nhân nhiều không ạ?”
“……?”
Câu gì vậy.
Thế thì ta thích nam nhân sao?
“Hư hư, có lẽ thần đã hỏi điều đương nhiên rồi.”
Trước ánh mắt đầy nghi hoặc của tôi thì Lưu Bị cười một tiếng.
“Vậy thì đổi câu hỏi vậy ạ.”
Nói xong Lưu Bị tiến sát lại gần tôi, lập tức hương đào lan đến mũi tôi.
“…….”
Tôi cảm nhận cảm giác mềm mại trên môi thì lộ vẻ ngẩn ngơ, Quan Vũ và Trương Phi cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.
Như vậy vài giây.
Lưu Bị rời khỏi tôi rồi cười mỉm.
“Chúng thần có phải nữ nhân hấp dẫn với Đại tướng quân không ạ?”
…Lý do chuốc rượu tôi là vì cái này sao?
Tư Dữ thì dù nữ nhân tăng thêm vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ như thường.
1 Bình luận