Thiên hạ đã sụp đổ.
Sự mục nát kéo dài hàng chục năm.
Nạn đói liên tiếp ập đến.
Đạo tặc hoành hành khắp nơi.
Nơi đâu cũng đầy xác dân chúng chết đói, những kẻ chịu không nổi cơn đói mà lao ra ngoài thì không bao giờ lộ diện trở lại.
Ngay cả trong tình cảnh ấy, đám quan lại tham lam chỉ mải mê thỏa mãn dục vọng của mình, bóp nghẹt máu mủ của bách tính.
Nạn đói lớn do hạn hán liên tiếp gây ra trông giống như bầu trời đã từ bỏ nhà Hán vậy.
Mỗi khi thiên hạ hỗn loạn thì người chịu thiệt thòi nhất luôn là bách tính không có sức lực.
…Nói cách khác, một quốc gia như vậy sụp đổ là điều tất yếu.
───Thương Thiên Dĩ Tử (蒼天已死), Hoàng Thiên Đương Lập (黃天當立)!
───Tuế Tại Giáp Tý (歲在甲子), Thiên Hạ Đại Cát (天下大吉)!
Bách tính, những kẻ mà mọi người đều xem thường, đã cầm vũ khí đứng lên để lật đổ nhà Hán.
Triều đình trung ương coi đây chỉ là cuộc nổi loạn nhỏ nhặt nên phái quân trấn áp một cách hời hợt, nhưng cơn thịnh nộ của bách tính đã vượt xa tưởng tượng.
Tin tức quân triều đình bại trận truyền về từ khắp nơi.
Thậm chí có báo cáo đáng lo ngại rằng vài thành thị lớn đã bị chiếm.
Lúc ấy thập thường thị mới nhận ra tình hình nghiêm trọng, vội vàng huy động toàn bộ lực lượng quân sự nhà Hán để dốc sức dập tắt cuộc nổi loạn.
Bách tính đã liều chết chống lại nhưng không thể lật đổ lịch sử mấy trăm năm.
Ngọn lửa cháy dữ dội cuối cùng trở thành đống tro tàn, tiếng kêu than của bách tính dần dần tắt lịm.
Sau đó thì mọi chuyện diễn ra đúng như nội dung trong các sách sử.
Thời gian trôi qua, nạn đói lớn kéo dài đã biến mất nhưng nỗi đau của con người không hề giảm đi.
Lấy lý do xây dựng cung điện, tăng cường binh sĩ mà bắt buộc huy động tráng đinh.
Không còn người trẻ nên người làm ruộng hầu hết là người già và trẻ con, số lương thực ít ỏi đổ mồ hôi nước mắt thu hoạch được thì lại bị cướp đi dưới danh nghĩa thuế má.
Nhà Tần, triều đại thống nhất đầu tiên, vì sao lại diệt vong.
Nhà Tần từng tự hào với quyền lực không ai dám ngẩng mặt nhìn.
Nhà Tần vì chính trị quá tàn bạo mà nhận lấy oán hận của bách tính, từ đó xảy ra cuộc nổi dậy nông dân quy mô lớn đầu tiên trong lịch sử Đông Á.
Trần Thắng (陳勝) hô to “Vương, hầu, tướng quân, thừa tướng, há phải có dòng dõi mới làm nên sao” rồi khởi loạn chống lại nhà Tần.
Dù ông bị Chương Hàm, tướng lĩnh dẫn quân chinh phạt nhà Tần, tiêu diệt nhưng ngọn lửa từ cuộc nổi loạn ấy đã lan ra khắp nơi, cuối cùng khiến nhà Tần sụp đổ.
Bách tính nổi dậy khiến sức mạnh triều đình trung ương suy yếu, các quân hùng khắp nơi nổi lên tranh quyền đoạt vị, khiến nhà Tần diệt vong.
Các nhà lãnh đạo không học được gì từ lịch sử này sao?
Tại sao vì lòng tham mà không thể cắt đứt chuỗi bi kịch khiến người khác đau khổ?
Triệu Vân muốn sửa chữa điều đó.
Nàng rời khỏi quê hương Thường Sơn, lang thang khắp thiên hạ để tìm kiếm Nghĩa (義) và Đức (德).
Viên Thiệu thống trị Ký Châu là một quân hùng điển hình.
Lạnh lùng lợi dụng mọi thứ mình có chỉ vì nhu cầu.
Không phải thiếu năng lực, nhưng nàng trực giác nhận ra thế giới ả tạo ra không phải thiên hạ mà nàng mong muốn.
Công Tôn Toản thống trị U Châu còn tàn bạo hơn cả Viên Thiệu.
Giống như Tần Thủy Hoàng, hắn bắt buộc huy động tráng đinh cho các công trình lớn.
Hắn cướp bóc chính bách tính mà mình phải bảo vệ để chi tiêu cho quân phí.
Thành trì khổng lồ mà hắn gọi là Dịch Kinh Lâu có thể nói là được xây dựng từ thi thể của vô số bách tính cũng không ngoa.
Nàng thất vọng rồi quay đầu ngựa.
Nơi nàng hướng đến tiếp theo là vùng Tinh Châu nằm ngay cạnh Ký Châu và U Châu.
“…….”
Và Triệu Vân đã nhìn thấy cảnh tượng mà mình chưa từng thấy trước đây.
Những thôn làng có quy mô lớn đến mức không cảm thấy là vùng biên ải.
Xác chết của bách tính, thứ mà nàng gặp ở bất cứ nơi đâu cũng coi như đương nhiên, không còn xuất hiện.
Dù không trông giàu có nhưng bách tính giúp đỡ lẫn nhau, hào phóng chia sẻ thức ăn.
Binh sĩ tuần tra thôn làng tuyệt đối không động tay động chân với bách tính.
Hành động của bách tính luôn tràn đầy sức sống.
Có tiếng cười, có niềm hạnh phúc.
……Từ xưa đến nay nàng luôn mong muốn được nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Giờ nguyện vọng ấy đã thành hiện thực, hành động mà nàng phải làm chỉ có một.
Bảo vệ thiên hạ (天下) này.
“Con, con điên kia từ đâu chui ra…!”
“Chạy mau! Chạy mau!”
Từ ngày ấy Triệu Vân đi khắp Tinh Châu, gặp man di xâm phạm biên giới là lập tức đánh bại.
“Ư a ác!”
“Khục!”
Mọi người đều nói.
Nhờ ân đức của Đại tướng quân mà chúng ta mới sống được như hôm nay.
“Chuyện này rốt cuộc là sao!”
“Thiền vu! Nguy hiểm!”
Đó chính là lý do Triệu Vân có thể không chút do dự dâng hiến sinh mệnh (身命).
“Huynh trưởng! Mau chạy đi!”
“Không, không thể thế được! Trận chiến sắp thắng sao lại…”
“Huynh trưởng──!!”
Khi đã chọn con đường thì chỉ tiến về phía trước đến cùng.
“Hừ, hừ hừ… Dự đoán trước rồi nhưng kỹ năng cưỡi ngựa quả nhiên xuất sắc…”
“…….”
“Vì sợ hãi mà quay lưng bỏ chạy là sai lầm rồi sao.”
Đó chính là niềm tin.
“Huynh trưởng, xin lỗi…”
Nhân Nghĩa Lễ Trí (仁義禮智).
“Đi đâu cũng được đãi ngộ hậu đãi như ngươi sao lại lang thang ở Tinh Châu?”
Nhân từ.
Nghĩa khí.
Lễ nghĩa.
Trí tuệ.
“Vì nhìn thấy nơi này mà cảm nhận được hy vọng.”
“Ưm?”
Đạo lý đúng đắn mà người lãnh đạo phải giữ gìn và thực hiện.
“Xin thề tại đây.”
“…….”
“Trường thương của thần thuộc về ngài.”
Nàng chỉ quyết định dâng hiến tất cả vì người như vậy mà thôi.
──────────
Ngày hôm sau khi đấu luyện giữa Trương Liêu và Triệu Vân kết thúc.
Trương Phi đang mặc giáp đầy đủ rồi nằm ngủ thì vừa mặt trời mọc đã mở to mắt, đồng thời bật dậy ngay lập tức.
Như thể có hỏa hoạn ở đâu đó nên nàng đứng lên cực nhanh, nhưng đây chính là dáng vẻ thường ngày của Trương Phi.
“Hừ a am…”
Trương Phi ngáp một cái rồi chỉnh trang lại thân mình.
“Tốt.”
Trương Phi chỉnh lại bộ dạng bù xù của mình rồi để lộ đôi mắt tròn xoe tỉnh táo hoàn toàn.
“Hôm nay nhất định phải đấu một trận.”
Chủ ngữ bị lược bỏ nhưng người mà Trương Phi định đấu một trận hiện tại chỉ có một.
Huyền Đức tỷ tỷ đã thúc đẩy nàng đấu luyện, còn Vân Trường tỷ tỷ, người trước đây ngăn cản vì còn nhiều việc phải làm, giờ chỉ im lặng.
“Nếu giờ không hành động thì sẽ đến muộn…”
Trương Phi nhớ lại lời Huyền Đức tỷ tỷ nói hôm qua khi nhìn bọn nàng.
Trương Phi suy nghĩ một lát rồi cười ngốc nghếch.
“Lời ấy đúng thật.”
Vân Trường tỷ tỷ nghiêm khắc vô ích với nàng có lẽ vẫn chưa nhận ra, nhưng Trương Phi đã suy nghĩ cả đêm về câu nói ấy nên hiểu được tại sao Huyền Đức tỷ tỷ nói vậy.
Trương Phi cũng là người biết suy nghĩ đôi chút.
“Ích Đức, đã dậy chưa.”
“A, Vân Trường tỷ tỷ?”
Lúc ấy nghe tiếng Quan Vũ gọi mình từ ngoài cửa thì Trương Phi bật dậy.
Trương Phi bước ra ngoài phòng thì thấy Quan Vũ cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao, dáng vẻ như mọi khi đang chờ.
Nhìn thấy vậy thì miệng Trương Phi mở ra.
“Sao đứng thế kia thì người ta sợ chứ?”
“…….”
“Dáng vẻ vốn đã đáng sợ, lại còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị thì… Ác!”
Quan Vũ không chút do dự gõ vào đầu nghĩa muội đang nói nhảm từ sáng sớm.
Một lát sau.
Sau khi sự kiện gõ đầu Trương Phi, như mọi khi, kết thúc thì hai người hướng về nơi Triệu Vân đang ở.
…Dĩ nhiên không biết chính xác Triệu Vân ở đâu nên giống hôm qua, quyết định chờ bên cạnh Đại tướng quân đến khi nàng ấy lộ diện.
“Vân Trường tỷ tỷ.”
“Có chuyện gì.”
Khi Trương Phi gọi thì Quan Vũ đáp lại bằng biểu cảm như thường lệ.
“Ta cũng đang bận tâm.”
“…Bận tâm chuyện gì?”
“Triệu Vân ấy. Triệu Vân.”
Không biết nàng ta trải qua những gì ở đâu mà cứ quanh quẩn gần Đại tướng quân một cách kỳ lạ.
Nhìn bề ngoài thì là nữ nhân phán đoán mọi thứ trên đời một cách lạnh lùng, nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy lại ẩn chứa sự chủ động đến mức chính nàng cũng nhận ra.
“Dù nhìn thế nào thì ánh mắt cũng rõ ràng lắm.”
“…….”
“Ánh mắt ấy chỉ người có lòng trung thành hơi điên khùng giống Vân Trường tỷ tỷ mới có!”
Lòng trung thành hơi điên khùng…
Cụ thể thì nghĩa là gì?
“…Vậy sao.”
Chỉ đơn giản là muốn đấu một trận.
Quan Vũ phán đoán tình hình rồi giơ cánh tay phải lên thì Trương Phi giật mình vội vàng giải thích.
“Chờ, chờ đã! Đây là lời khen…!”
Quan Vũ dùng khí thế khủng khiếp đấm vào Trương Phi, kẻ lại nói nhảm về lòng trung thành điên khùng.
“Ư a a ác──!!”
Trương Phi bị đòn mạnh nhất từ trước đến nay nên kêu thảm thiết.
“Ơ… Hiệu úy?”
Phó tướng gần đó chứng kiến hành vi kỳ quặc này thì mở miệng hỏi.
“Rốt cuộc đây là tình huống gì…”
“……Ta không biết gì cả.”
Lưu Bị khẽ né tránh ánh mắt của mọi người xung quanh.
1 Bình luận