201-300

Chương 239: Mây và mưa (5) ♡♡♡

Chương 239: Mây và mưa (5) ♡♡♡

Lữ Bố đang ở trên người tôi thì đưa tay về phía thắt lưng rồi đại khái cởi ra thứ gì đó.

Sau đó cô ấy định nhét luôn vào, tôi thán phục sự chủ động đó và mở miệng.

“Rất chủ động nhỉ.”

“Hừ, hừ. Giờ mà nói yếu đuối thì ta không tha đâu!”

…Cái này hơi đáng sợ.

Hiện tại cô ấy đang run rẩy giọng nói lộ vẻ sợ hãi nhưng thiếu nữ trước mắt là nhân vật gì chứ.

Chính là Lữ Bố Phụng Tiên ấy.

Thiên Hạ Vô Song được gọi như vậy.

Thiếu nữ một mình có thể thay đổi cục diện chiến trường.

Hiện tại dưới thiên hạ này trừ Tư Dữ ra thì không có tướng lĩnh nào đánh bại Lữ Bố một chọi một được.

Và cái gì nhỉ.

Thường trong những cuộc trò chuyện dâm đãng thì hay nói nữ nhân tập luyện thì cực kỳ ghê gớm.

Lữ Bố lúc rảnh là luyện tập song song với đấu luyện không ngừng rèn luyện võ nghệ nên hoàn toàn thuộc phạm trù ấy.

Nói cho cùng thì Tư Dữ cũng tương tự.

Chỉ là phản ứng với tay tôi cực kỳ nhạy cảm bất thường thôi.

Nếu bình thường đã nhạy cảm thế này thì tiếp xúc với tôi cũng không thể.

Chắc là loại bật công tắc thì độ nhạy cảm tăng vọt.

Đây là cái độ nhạy cảm 3.000 lần gì đó sao?

“Ư, ư… Không vào được…”

Hiện tại Lữ Bố chưa cởi hẳn quần áo mà đang cố hết sức để nhét thứ của tôi vào.

Tôi cảm nhận cảm giác đầu ███ bị kích thích qua khe hở rồi lên tiếng với Lữ Bố.

“Lữ Bố.”

“…Hử? Sao vậy?”

Lữ Bố nghe tiếng gọi của tôi thì dùng ánh mắt hơi mất tiêu cự nhìn tôi.

…Hành động vừa nãy bản thân đã là một kiểu cọ xát nên cảm nhận khoái cảm cũng không có gì lạ.

Nhưng chỉ vài giây mà thay đổi đến mức này thì không phải.

Có vẻ rất nhạy cảm.

Thân dưới vốn chỉ hơi ướt giờ đã thành lũ lụt thì biết rõ.

Tôi nhìn đôi mắt Lữ Bố hơi mờ vì khoái cảm một lát rồi duỗi hai tay kéo mạnh eo Lữ Bố lại.

“Ưng?!”

Khi tôi kéo mạnh Lữ Bố thì ███ tôi trượt qua khe mông cô ấy rồi hai môi chạm nhau ngay lập tức.

“Ư… Ư…”

Khi lưỡi tôi xâm nhập vào miệng cô ấy thì Lữ Bố thoáng lộ vẻ kinh ngạc nhưng sau đó chậm rãi đáp lại động tác của tôi.

…Đúng rồi. Đây mới là bình thường.

Tư Dữ chỉ hôn một chút đã lên đỉnh mới là trường hợp lạ.

“…Phù ha!”

Lữ Bố đang mải mê hôn đến mức quên thở thì thở mạnh rồi lẩm bẩm.

“Cuối cùng… nụ hôn đầu…”

“Thích không?”

“…….”

Lữ Bố khẽ chạm môi mình rồi dùng biểu cảm xấu hổ né tránh ánh mắt tôi.

“Dù sao thì! Giờ mới thật sự bắt đầu nên chuẩn bị đi!”

“A, chờ chút.”

“…Lại gì nữa, ư hắc!?”

Lữ Bố đang nói thì phát ra tiếng kinh ngạc.

Cũng phải thôi vì tôi đã luồn tay vào giữa ngực và đùi cô ấy.

Tay trái nhẹ nhàng xoa bóp bộ ngực nhỏ nhắn tay phải, liên tục kích thích ⏺⏺⏺ đang e thẹn lộ ra giữa khe hở.

“Kyaa!”

Lữ Bố run rẩy toàn thân chống cự khoái cảm rồi dùng giọng nghi hoặc hỏi.

“Tại, tại sao lại làm vậy…”

“Trước hết phải làm ngươi thoải mái một lần chứ.”

Hiện tại Lữ Bố căng thẳng đến mức nhìn thôi cũng biết.

Dù dưới đó đang tiết dịch nhưng bên trong ⏺⏺⏺ vẫn cứng đờ thì nếu ép đi vào thì chỉ đau thôi.

Nếu chỉ giải tỏa dục vọng một chiều thì thà tự sướng còn hơn.

Giao hợp là hành vi trao đổi cảm xúc yêu thương lẫn nhau rồi chia sẻ khoái cảm.

Tôi nắm chặt chăn trong lúc Lữ Bố run rẩy vì khoái cảm thì khẽ thì thầm vào tai cô ấy.

“Ta không chạy đâu nên cứ từ từ đi.”

“…Ư.”

Lữ Bố đang vội vã muốn đút vào thì xấu hổ vùi đầu sâu hơn.

Tôi không phải không biết vì sao Lữ Bố lại thể hiện như vậy.

Chắc lo lắng liệu lòng tôi có thay đổi ngay bây giờ không.

Thật là lo lắng thừa thãi.

Làm sao có nam nhân đẩy nữ nhân quyến rũ thế này ra được.

Dù sao nếu thật sự không hợp gu thì có thể nhưng…

Ít nhất tôi thì không.

“…!!”

Lúc ấy Lữ Bố đang vùi mặt thì thân thể run rẩy.

Có vẻ đã lên đỉnh rồi.

Có lẽ cắn răng chịu đựng nên dù ngay bên cạnh mà không nghe tiếng rên.

Dù sao cũng sẽ rên đến phát ngán thì sao lại chịu đựng thế.

Thời gian lên đỉnh nhanh hơn dự đoán nhưng so với Tư Dữ thì chịu đựng cực kỳ tốt.

Chỉ hôn một chút đã ra luôn, vuốt ngực một chút đã ra luôn thì huống chi ⏺⏺⏺.

Chỉ chạm nhẹ chứ không kích thích trực tiếp mà đã rên rỉ kinh người.

“…Hư a a.”

Lúc ấy Lữ Bố đang cảm nhận dư âm lên đỉnh thì thở hổn hển nói.

“Giờ, giờ xong rồi chứ?”

“Ừ.”

“…Tốt.”

Ngay khi tôi gật đầu thì Lữ Bố đang quỳ gối lại nâng hông đặt lên dương vật tôi.

“Lần này mới thật sự…”

Khác với lời nói thì Lữ Bố lại tiếp tục cọ xát từ trên.

…Mô tả nam nhân không tìm được lỗ thì thấy rồi nhưng nữ nhân không tìm được thì mới lạ.

Đúng vậy.

Sự ngốc nghếch đáng yêu này chính là sức hút của Lữ Bố.

Dĩ nhiên tôi không phải loại thỏa mãn với hành vi trêu ngươi thế này.

Tôi lên tiếng với Lữ Bố vẫn đang thể hiện dáng vẻ đáng yêu.

“Lữ Bố. Ngươi biết không?”

“Ưng?”

“Từ trước đến giờ mỗi lần nhìn ngươi ta luôn để ý một điểm.”

“…Để ý? Cái gì?”

Lữ Bố dùng vẻ mặt tò mò hỏi tôi.

“Không có gì lớn lao đâu.”

Tôi cười rồi nói.

“Eo.”

“……?”

“Đây này. Đây.”

Tôi duỗi tay nắm lấy eo Lữ Bố rồi dùng sức.

Phụt!

“Á á a?!”

Giống Tư Dữ thì phát ra tiếng gì đó rách ra.

Đôi mắt Lữ Bố đang hơi mờ vì khoái lạc thì mở to.

Lữ Bố nuốt trọn thứ của tôi thì thân thể run rẩy thở hổn hển chậm rãi.

Tấn công bất ngờ chính xác khi thần kinh đang phân tâm chỗ khác.

Có người gọi eo nữ nhân là tay cầm thì giờ tôi hiểu tại sao tên ấy lại thích nói dâm đãng thế này.

Đường cong uyển chuyển từ eo đến ngực.

Đường cong chữ S của nữ nhân mà nam nhân thường nói thì nắm tay thật thú vị.

Đúng vậy. Chính là lúc này.

“Chờ chút…! Cái này… cảm giác, lạ lắm…!”

Lữ Bố bị tôi nắm eo thì giọng hơi run.

Tôi hỏi Lữ Bố.

“Không đau chứ?”

Nghe lời tôi thì Lữ Bố hỏi lại.

“Đau á?”

“Ừ.”

Cảm giác rách khi đút vào.

Dòng máu chảy ra từ khe hở nuốt trọn thứ của tôi.

Xem vậy thì Lữ Bố chắc chắn là lần đầu.

Tư Dữ đang nằm dài trên giường cũng tình huống tương tự nhưng trường hợp ấy là ngoại lệ.

Vừa đút vào đã ra luôn thì nói gì.

Tư Dữ cảm nhận khoái cảm với tôi kinh khủng nên không cần quan tâm trinh tiết hay gì.

Trước câu hỏi lo lắng của tôi thì Lữ Bố đỏ mặt đáp.

“Không… Không đau. Sao vậy?”

“Sao là sao.”

Tôi cười nhếch với Lữ Bố rồi bắt đầu hành động.

“Chính vì vậy mới hỏi đấy!”

“Ư át?!”

Tôi hét lớn rồi khéo léo thay đổi tư thế thành truyền giáo.

Cưỡi trên cũng không tệ nhưng tôi muốn tư thế có thể tự do di chuyển lúc này.

“Ơ… Ơ?”

Lữ Bố dùng ánh mắt hỗn loạn nhìn tôi.

Hoàn toàn không nắm bắt được chuyện gì xảy ra.

Tôi dùng lòng tốt giải thích cho Lữ Bố.

“Nếu không đau thì giờ là lúc tận hưởng chứ sao?”

“……Ư.”

Lữ Bố bị cướp mất quyền chủ động thì dùng biểu cảm xấu hổ né tránh ánh mắt tôi.

“Ngươi cứ tự nhiên đi! Cuối cùng thắng là ta!”

“…Vậy sao?”

Ý là đừng coi thường sao?

Tự tin thế này thì tôi thích đấy.

Tôi đại khái nắm được mức độ Lữ Bố thì chỉ biết cười nhếch.

“Ngươi bảo cứ tự nhiên mà.”

“…Hử?”

Ngay khi Lữ Bố lộ vẻ mặt như có gì sai thì tôi đẩy hông.

Đương nhiên không điều chỉnh tốc độ.

“Hức?! Chờ, chờ chút! Ư hức! Chờ chút!”

Lữ Bố bị tôi nắm eo đẩy hông nhanh thì không chống cự nổi.

Chỉ phát ra tiếng rên kịch liệt trước khoái cảm áp đảo.

Mỗi khi thứ của tôi đẩy vào sâu thì bên trong ⏺⏺⏺ Lữ Bố siết chặt như không chịu thua.

Có giống chủ nhân không nhỉ.

Ma sát dễ chịu ấy mang lại khoái cảm khác với ⏺⏺⏺ của Tư Dữ.

“Ưng, hự, không được, không được…!”

Lữ Bố đang cố gắng vắt dịch trắng của tôi thì cuối cùng giơ cờ xin hàng.

“Ư ư ức…?!”

Bên trong ⏺⏺⏺ Lữ Bố co rút một lúc báo hiệu lên đỉnh.

Tôi nhận ra điều ấy thì gật đầu.

Đại khái chịu được khoảng 10 giây.

Chắc chắn lâu hơn Tư Dữ.

Khi tôi di chuyển với tốc độ này thì Tư Dữ không chịu nổi 3 giây.

…Nhưng 10 giây hay 3 giây thì đều ngắn như nhau mà?

Tò mò xem cô ấy trụ được bao lâu quá.

Tôi tạm dừng động tác rồi thì thầm vào tai Lữ Bố.

“Ngươi đừng ngã nhanh quá.”

“…….”

Lữ Bố liếc nhìn Tư Dữ bất tỉnh rồi đồng tử run rẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!