201-300

Chương 225: Đương Đồ Cao (當塗高) (1)

Chương 225: Đương Đồ Cao (當塗高) (1)

“Ư ư… Ơ, đến rồi!”

Trương Phi đang rên rỉ vì cơn đau nhói ở đầu thì bật dậy khỏi chỗ.

Từ xa xa mơ hồ nhìn thấy mái tóc xanh lam.

Dự cảm rằng cứ ở gần Đại tướng quân thì sẽ lộ diện quả nhiên trúng đích.

…Vốn dĩ nhiệm vụ của nàng là dẫn dắt bộ khúc của Đại tướng quân và hộ vệ ngài ấy mà.

“…Hừm.”

Quan Vũ như muốn nói cứ làm theo ý ngươi thì cứ làm đi, không nhúc nhích khỏi chỗ mà nhìn Trương Phi.

“Tốt. Vậy thì giờ đấu một trận…”

“Cấp báo ạ!”

Lúc ấy sứ giả xuất hiện trong doanh trại Đại tướng quân.

“Ơ, ơ?”

Trương Phi đang bước về phía Triệu Vân thì ngẩn ngơ lùi lại.

Sứ giả cưỡi ngựa lao qua khoảng trống Trương Phi vừa nhường rồi hướng thẳng về Đại tướng quân.

Trương Phi nghiêng đầu.

“…Cái gì vậy?”

Sứ giả lao nhanh trong doanh trại Đại tướng quân, nơi có phòng thủ nghiêm ngặt hơn bất cứ nơi nào.

Nơi sứ giả hướng đến chính là tòa nhà hiện tại Đại tướng quân đang cư trú.

“…?”

Đại tướng quân vừa mới tỉnh ngủ dáng vẻ chậm chạp bước ra khỏi tòa nhà thì dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn sứ giả.

Sứ giả đến trước mặt Đại tướng quân thì xuống ngựa rồi cung kính hành lễ.

“Đại tướng quân! Thần xin báo cáo!”

“…Có chuyện gì?”

Dù trông vẫn còn ngái ngủ nhưng biểu cảm ngẩn ngơ cho thấy đã cảm nhận được điều gì đó chẳng lành.

“Đã xác nhận được rằng ngọc tỷ, thứ đã biến mất từ loạn Thập Thường Thị, hiện tại đang ở trong tay Viên Thuật!”

“……?”

Trương Phi cùng mọi người gần đó đều lộ vẻ nghi hoặc.

Ngọc tỷ là vật quý giá tượng trưng cho quyền uy của hoàng đế chứ?

Viên Thuật đang giữ ngọc tỷ, và sự thật vốn được giấu kín ấy nay đã lộ ra thiên hạ thì nghĩa là gì.

Ngay cả Trương Phi, người không biết nhiều, cũng nhận ra đây là chuyện không bình thường.

“…Chẳng lẽ.”

Đại tướng quân có vẻ đã nhận ra tình hình là gì.

“Viên Thuật Công Lộ đã xưng đế!”

Sứ giả quỳ một gối rồi hô lớn.

“Hắn hiện tại đã định quốc hiệu là Trọng (仲), tự xưng là Đương Đồ Cao (當塗高), đồng thời huy động đại quân!”

“…….”

Đại tướng quân im lặng, sứ giả tiếp tục nói.

“Quy mô quân đội vượt quá mười vạn!”

“…Hà.”

Nghe quy mô thì Đại tướng quân thở dài.

Như thể đã đoán trước sẽ có ngày như vậy.

“Con số không thể xem thường là đúng nhưng dù sao cũng chỉ là bắt buộc huy động nông dân không có sức lực thôi.”

“…….”

“Vừa giải quyết xong vấn đề man di thì nơi khác lại xảy ra chuyện.”

Đại tướng quân vuốt mặt một lượt rồi dùng giọng đã tỉnh ngủ hoàn toàn mở miệng.

“Lập tức hành động. Mau lên.”

“Vâng!”

Phó tướng theo sau hô lớn.

“Còn đứng đó làm gì! Mau di chuyển!”

“Vâng!”

Quân đội Đại tướng quân quen thuộc bắt đầu bận rộn di chuyển.

Trương Phi nhìn những người đang hối hả trong doanh trại rồi suy nghĩ.

‘…Nhưng như vậy thì không đấu luyện được nữa sao?’

Nghĩ đến đó thì Trương Phi dùng tay không cầm Trượng Bát Xà Mâu gãi sau gáy.

“Haiz. Không còn cách nào khác.”

Chẳng thể ưu tiên dục vọng cá nhân hơn việc nước được.

Kinh Châu còn chưa ổn định thì man di đã xâm nhập Tinh Châu, giờ chưa kịp thu dọn tổn thất thì ở Giang Đông Viên Thuật, tên điên kia, đã xưng đế.

Thọ Xuân hẳn là gần Kinh Châu chứ?

Nhìn bản đồ thì kẻ địch ngay sát nách đang làm loạn, làm sao có thể bỏ qua.

Hơn nữa còn xưng đế, chính diện thách thức nhà Hán?

Lý do cụ thể thì không biết nhưng ít nhất Viên Thuật đã điên thật sự thì rõ ràng.

“Cảm giác mọi chuyện đang rối tung lên…”

Trương Phi nhìn Triệu Vân vẫn đang giữ vẻ mặt vô cảm một lượt rồi xoay người.

──────────

Dương Châu, quận Cửu Giang, huyện Thọ Xuân.

Tòa nhà có quy mô khủng khiếp nổi bật so với mọi công trình xung quanh.

Trong tòa kiến trúc xa hoa có thể gọi là cung điện, một cuộc đối thoại đang diễn ra.

“Chủ công! Xin ngài chờ thêm thời cơ!”

Một văn quan bước lên cúi người rồi mở miệng.

“Bây giờ hãy cân nhắc lại quyết định ấy…!”

“Im miệng!”

Nam nhân đội mũ miện tượng trưng cho hoàng đế, mặc trang phục hoàng đế thì gạt bỏ ý kiến của văn quan.

“Trẫm nhân lúc việc gấp nên rộng lòng nghe, vậy mà ngươi dám nói nhảm?!”

“Nhưng hiện tại xưng đế sẽ khiến mọi thế lực xung quanh đổ dồn sự chú ý…”

“Câm miệng!”

Rầm!

Chén rượu Viên Thuật ném đi lăn lông lốc trên sàn nhà phát ra tiếng động lớn.

“Ngươi vẫn chưa biết nội dung tiên tri sao!”

Khi nước mật ong trong chén đổ ra làm ướt tấm thảm cao cấp thì Viên Thuật mở cuốn trúc giản đang giữ trong lòng.

“Nhà Hán nhận khí vận của Hỏa trong ngũ hành! Theo ngũ hành tương sinh thì kẻ nhận khí vận của Thổ mới xứng đáng lên ngôi kế thừa nhà Hán!”

Viên Thuật lướt mắt qua nội dung cuốn Sấm Vĩ Thư (讖緯書) trong tay mình.

“Theo tiên tri thì kẻ kế thừa nhà Hán chỉ có Đương Đồ Cao (當塗高) mà thôi!”

“Cái, cái đó…”

Lời nói rằng đó chỉ là tiên tri giả mạo bịa ra để lấy lòng chủ công suýt nữa tuôn ra khỏi miệng văn quan.

Nhưng hắn biết rõ nếu nói ra thì lưỡi đao giận dữ sẽ rơi xuống cổ mình ngay lập tức.

“Và Đồ (塗) trong Đương Đồ Cao cũng có nghĩa là đường, giống như tên trẫm là Thuật (術)!”

“…….”

“Hậu duệ của vua Thuấn chính là Viên thị (袁氏)!”

Viên Thuật cười điên dại.

“Trẫm là người thừa kế chính thống của Viên gia, nếu không dẫn dắt quốc gia thì còn ai có thể!”

“…Chủ công.”

“Im miệng!”

Khi văn quan vừa định mở miệng thì Viên Thuật quát lớn.

“Nếu còn gọi là chủ công thay vì bệ hạ một lần nữa thì trẫm sẽ chặt đầu!”

“…….”

Trước hành động ngang ngược ấy văn quan nhận ra lời khuyên không còn tác dụng nữa nên im lặng.

Giờ hy vọng ở thế lực này đã không còn.

Không, có lẽ từ rất lâu trước đã vậy.

Lúc ấy một vị tướng xuất hiện ở nơi Viên Thuật và văn quan đang ở.

“Chủ công!”

“Đã bảo gọi là bệ hạ bao nhiêu lần…”

Vị tướng trông như vừa trải qua chiến đấu, dáng vẻ nhếch nhác.

Viên Thuật nhìn vậy thì thoáng cau mày nhưng giả vờ từ ái.

“Ôi, là ngươi sao.”

“……Dạ.”

“Ừ. Ngươi đến nghĩa là mang tin tốt rồi chứ?”

Vị tướng quỳ một gối nhìn sắc mặt Viên Thuật rồi dùng giọng nhỏ mở miệng.

“Thần, thần đáng chết. Vẫn chưa vượt được Trường Giang…”

“Cái gì?!”

Viên Thuật trợn mắt quát lớn.

“Vẫn chưa vượt được Trường Giang sao!”

“Xin bệ hạ thứ tội! Sự kháng cự của Lưu Do quá mạnh nên không thể…”

“Miệng thì chỉ biết biện minh!”

Viên Thuật mặt đỏ bừng định ném cuốn tiên tri trong tay đi nhưng cuối cùng không làm được.

Như thể quyền lực của hắn được chứa đựng trong cuốn tiên tri ấy vậy.

“…Hừ.”

Viên Thuật run rẩy toàn thân rồi thở ra.

“Trẫm sẽ phái viện binh.”

“Cảm, cảm tạ! Chủ công!”

Vị tướng hành lễ một lượt rồi lui ra.

“Chậc.”

Viên Thuật vẫn còn tức giận ngồi phịch xuống ghế.

Tình hình vẫn chưa đánh bại được thế lực Lưu Do đang phòng thủ dọc Trường Giang.

Dù Lưu Do kháng cự liều chết cũng là lý do nhưng quan trọng hơn là trong thế lực Viên Thuật thiếu tướng lĩnh xuất sắc.

Trong các thế lực khác thì tướng lĩnh nổi danh cũng chỉ có Trương Huân và Kỷ Linh.

Ngay cả hai người ấy cũng không đủ năng lực đảm đương mọi mặt trên chiến trường nên hiện tại đang gặp khó khăn trong cuộc chiến.

Việc nhiều tướng lĩnh bị Tào Tháo giết trong trận Khuông Đình trước đây cũng không thể bỏ qua.

“Lúc này nếu có nhà họ Tôn thì tốt biết mấy…!”

Bình thường nhắc đến nhà họ Tôn thôi cũng đã thấy nhục nhã nhưng Viên Thuật lại than thở tìm chúng.

Tôn Kiên sau khi bị thương nặng trong trận chiến với Lưu Biểu thì không còn lộ diện trên chiến trường nhưng con trai hắn là Tôn Sách cùng các võ tướng dưới trướng có năng lực khiến Viên Thuật phải chú ý.

Nhân tài như vậy lại dâng quận Nam Dương rồi đầu hàng thế lực địch nên Viên Thuật không khỏi tức giận.

Có lẽ việc Viên Thuật miễn cưỡng xưng đế không chỉ đơn thuần vì lòng ham danh vọng.

Sau liên minh phản Đổng Trác thì liên tiếp bại trận khiến quyền uy không ngừng suy giảm.

Tên tuổi Viên Thuật đã trở thành trò cười trên thiên hạ từ lâu, không quân hùng nào để mắt đến hắn.

Chỉ để cứu vãn quyền uy đã rơi rụng mà miễn cưỡng lên ngôi hoàng đế…

“Tại sao không ai nhận ra trẫm mới là hoàng đế chân chính…!”

“…….”

…Có vẻ đúng là bị quyền lực làm mờ mắt thật.

Rốt cuộc thế lực này sẽ đi về đâu.

Với tư cách văn quan thì chỉ có một kết quả hiện lên trong đầu.

Diệt vong.

Bên cạnh Viên Thuật là ngọc tỷ mà hắn luôn giữ gìn cẩn thận, tỏa ra vẻ đẹp chói lọi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!