201-300

Chương 233: Đương Đồ Cao (當塗高) (9)

Chương 233: Đương Đồ Cao (當塗高) (9)

Tôi nhìn đạo quân Viên Thuật đang hiện ra trước mắt.

Theo báo cáo của sứ giả thì ít nhất cũng vượt quá 10 vạn đại quân.

Số lượng binh sĩ khổng lồ đến mức không thể nghĩ là thế lực chỉ thống trị mỗi Thọ Xuân.

“…Trước hết thì vẻ ngoài thì có vẻ ra dáng thật.”

Tôi nhìn đạo quân Viên Thuật rồi lẩm bẩm.

Quy mô lớn đến mức chỉ nhìn lướt qua bằng mắt cũng mất khá lâu.

Cảnh tượng chúng đồng loạt giậm chân tiến quân thì quả thực là cảnh tượng hùng vĩ.

Có vẻ Viên Thuật không phải hoàn toàn dựa vào sự tự tin vô căn cứ mà xuất chinh.

Có số lượng lớn như vậy thì tự nhiên trở nên tự tin cũng dễ hiểu.

Các hoàng đế triều đại thống nhất cũng đại khái huy động vài chục vạn binh sĩ nên có thể nghĩ như vậy…

…Dù nghĩ thế nào thì tôi vẫn không hiểu tại sao Viên Thuật lại bỏ lợi thế thủ thành.

Về quy mô thì quân Viên Thuật vượt quá 10 vạn nên lớn hơn chúng tôi là sự thật.

Nhưng vấn đề là cũng chỉ có vậy thôi.

Nếu chiến tranh chỉ là trò chơi số lượng thì cần gì binh pháp cần gì mưu kế.

Thay vì phức tạp suy nghĩ thì cứ nhấn tấn công đất là xong.

Lúc ấy Lưu Bị dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Đại tướng quân, quân Viên Thuật đang tiếp cận.”

“Biết rồi.”

Chà, cái gì đến cũng phải đến thôi.

Như lời Lưu Bị nói thì từ xa đạo quân Viên Thuật đang tiến đến.

Tôi ra lệnh.

“Đừng sợ hãi cứ thẳng tiến. Chúng ta không có lý do gì để bại trận.”

“Tuân mệnh.”

Vì đã duy trì trận hình nghiêm ngặt nên chỉ cần khoảng cách gần là có thể giao chiến ngay với quân Viên Thuật.

Tôi khẽ liếc nhìn đạo quân Tào Tháo đang di chuyển cách đó không xa.

Hiện tại binh sĩ dưới trướng Tào Tháo cũng nhận lệnh nên đang di chuyển rất bận rộn.

Tôi nhìn đạo kỵ binh tinh nhuệ của Tào Tháo đang hướng về đâu đó rồi suy nghĩ.

Thời điểm này thì Hổ Báo Kỵ (虎豹騎) cũng đã được thành lập rồi nhỉ?

Thanh Châu binh thì đã tạo ra từ lâu.

Nếu Thanh Châu binh chỉ là đơn vị đơn giản từ đạo tặc đầu hàng ở Thanh Châu thì Hổ Báo Kỵ được đặt tên vì mang khí thế như hổ và báo.

Trong quân Tào Tháo cũng là đơn vị đặc biệt tuyển chọn binh sĩ tinh nhuệ và dũng mãnh nhất.

Lữ Bố nhận ra tôi đang nhìn đâu thì cũng nhìn qua Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo.

“Hừ huấn luyện có vẻ tử tế đấy.”

Ngay cả Lữ Bố, người vừa nãy còn không nhìn Tào Tháo bằng mắt tử tế, cũng miễn cưỡng thừa nhận.

Đây là lý do tại sao Tào Tháo trong lịch sử gốc đi khắp thiên hạ lập công trạng lớn.

Lữ Bố buột miệng.

“Nhưng nếu giao chiến thì ta thắng.”

“…Ừ.”

Tôi cười khổ với Lữ Bố đang tự tôn.

Trong lịch sử gốc người đánh bại ngươi chính là Tào Tháo đấy.

“…Ư ư.”

Dĩ nhiên Lữ Bố không hiểu ý nghĩa nụ cười của tôi nên chỉ đỏ mặt như cà chua.

Trong lúc ấy đạo quân vẫn đều đặn thu hẹp khoảng cách.

Tôi nhìn thấy từ xa nam nhân tóc vàng trông quý phái.

Viên Thuật cũng giống Viên Thiệu tóc vàng.

Trong thế giới này nhà Viên đặc trưng là tóc vàng sao?

Viên Thuật đội mũ miện (Miện lưu quan - 冕旒冠) chỉ hoàng đế mới được dùng dù khoảng cách xa vẫn nhìn rất rõ ràng.

Nhìn thôi cũng thấy cực kỳ bất tiện mà hắn vẫn đội trên chiến trường.

Hoàng đế bệ hạ của chúng ta cũng nói mũ miện bất tiện nên ít dùng.

Một số quan lại cổ hủ thì lộ vẻ khó xử với hành động ấy của hoàng đế bệ hạ nhưng thì sao chứ.

Hoàng đế bệ hạ không thích thì cứ ngoan ngoãn theo thôi.

Quan lại không biết điều cứ khăng khăng nói về truyền thống thì lập tức bị giáng chức rồi đày ra nơi không ai thấy.

Nhìn kẻ mất hết chỉ còn mạng sống rồi cầu xin thương xót thì thật sự thảm hại.

Nói cho cùng thì truyền thống phần lớn cũng do hoàng đế tạo ra.

Hoàng đế là người dẫn dắt chứ không phải vị trí bị cuốn theo.

Cái gì nhỉ.

Ngay cả ở xã hội quý tộc phong kiến quyền uy vương giả yếu thì theo sở thích của vua mà xu hướng quý tộc cũng thay đổi xoành xoạch.

Quân chủ một nước chính là vị trí như vậy.

“Đám tàn dư nhà Hán! Sao lại phủ nhận thời đại mới!”

Lúc ấy Viên Thuật dùng giọng lớn hô.

Ồ. Giọng nói thì phải công nhận.

Như thường lệ kẻ giả mạo thân phận thì Viên Thuật cũng cực kỳ giỏi hét lớn.

“Nhà Hán đã tàn nay là thời đại nước Trọng!”

“…….”

Khi tôi không có vẻ gì là đáp lời thì Viên Thuật càng hăng hái hô.

“Bây giờ nếu quỳ xuống thề trung thành với trẫm thì trẫm sẽ vui vẻ ban ân…”

“Thật sự không nghe nổi nữa.”

Tôi lẩm bẩm.

Dĩ nhiên lời này không truyền đến Viên Thuật ở xa nên hắn vẫn tiếp tục mở miệng.

Nói chuyện với loại này chỉ tổ mỏi miệng.

Chắc chắn đối thoại không thành lập được.

“Không đáng để đáp lời nhảm nhí. Tiến quân.”

“Vâng.”

Lưu Bị đang tòng quân làm phó quan của tôi trả lời điềm tĩnh.

Khi tôi không đáp lại gì mà ra lệnh tiến quân thì Viên Thuật xác nhận được thì hô.

“Hừ! Nghịch tặc! Nghĩ vậy là trẫm sẽ sợ sao!”

“…….”

“Quân nước Trọng! Tiến lên! Đánh bại kẻ địch──!!”

Viên Thuật vẫn chưa nhận ra tình hình nên lộ vẻ mặt tự tin.

Tôi rất tò mò sự tự tin ấy sẽ kéo dài bao lâu.

──────────

“Chậc. Vì vậy mới nói không nên giao du với kẻ xuất thân hèn kém.”

Viên Thuật nhìn Đại tướng quân nhà Hán đang phớt lờ lời mình thì tặc lưỡi.

Ngay sau đó Viên Thuật quay đầu nhìn tướng lĩnh gần đó.

“Nào nào… Trương Huân chuẩn bị xong chưa?”

“Vâng!”

Đại tướng quân nước Trọng, Trương Huân (張勳) dùng giọng mạnh mẽ hô.

“Bệ hạ chỉ cần ra lệnh thì 12 vạn binh tinh nhuệ dưới trướng nước Trọng sẵn sàng dâng hiến sinh mệnh để giành chiến thắng!”

“Haha ha! Nghe thật dễ chịu!”

Quả nhiên kết quả của việc bất chấp tất cả chỉ để tăng số lượng binh sĩ là tạo ra đại quân đến 12 vạn.

Bắt buộc huy động tráng đinh trẻ tuổi cướp bóc mọi vật tư.

Kết quả vùng Thọ Xuân gần như trở thành hoang địa tan hoang nhưng không ai dám phản đối.

Viên Thuật thời ở quận Nam Dương cũng cai trị đất đai như vậy.

Những cận thần từng nhiều lần can gián hắn đã sớm thất vọng rời bỏ thế lực.

Vì tham vọng quá đáng với thân phận nên thế lực không biết khi nào sụp đổ.

Đó chính là thực trạng hiện tại của thế lực Viên Thuật nhưng vì dục vọng danh vọng mà Viên Thuật không nhận ra.

“Trương Huân! Đây là hoàng mệnh đầu tiên của hoàng đế! Mau quét sạch đám nghịch tặc đang đối đầu với trẫm!”

“Thần xin tuân lệnh bệ hạ!”

Hắn mặc trang bị xa hoa để thể hiện quyền uy Đại tướng quân rồi bước ra đường hoàng.

Trương Huân đứng giữa trận hình rồi hô lớn.

“Toàn quân chú ý!”

“…….”

“Các ngươi là những kẻ danh dự thề dâng hiến sinh mệnh cho hoàng đế chân chính nhận mệnh trời!”

Để khích lệ sĩ khí binh sĩ thì Trương Huân đứng phía trước tiếp tục nói.

“Đừng sợ hãi! Thiên mệnh đứng về phía các ngươi…”

“Đại tướng quân! Đại sự không xong rồi!”

Lúc ấy tướng lĩnh phụ tá Trương Huân dùng giọng hoảng loạn hô.

“…Kỷ Linh, có chuyện gì?”

“Kỵ binh địch! Đang tiếp cận hàng sau quân ta!”

“Cái gì?”

Trương Huân lập tức nhắc đến cái tên hiện lên trong đầu.

“Lữ, Lữ Bố. Lữ Bố đến rồi sao?”

“Không phải ạ! Là tướng lĩnh thần cũng chưa từng thấy!”

Ngay cả Kỷ Linh, mãnh tướng số một quân Viên Thuật, cũng không biết.

“…Có vẻ bị khinh thường quá rồi.”

Trương Huân lộ vẻ hơi ngẩn ngơ vì quân nhà Hán phái tướng vô danh.

“Tốt! Đánh bại chúng thì sẽ giành lại thế trận!”

“…….”

“Cho chúng biết cái giá khi khinh thường nước Trọng…”

Ầm───!!

“…?”

Trương Huân quay đầu vì tiếng nổ kinh thiên gần đó.

Không phải thành tường sụp thì tiếng gì vậy…

“Khắc a a ác!”

“…….”

Trương Huân xác nhận tình hình tiền tuyến thì không nói nên lời.

Một tướng lĩnh cưỡi trên con ngựa đen có thể gọi là linh thú, vung thanh đại kiếm còn to hơn cả bản thân mình.

Cảnh tượng quân ta đang dựng tường thương chắn đường tướng lĩnh đó bị hất văng lên trời trông thật phi thực tế.

“Khục!”

“Ư ác!”

Binh sĩ dù không có cánh mà lơ lửng trên không một lát rồi ngã xuống đè lên đồng đội.

Chỉ trong chớp mắt trận hình vững chắc sụp đổ rồi bộ binh địch xông vào khoảng trống.

“Theo sau tướng quân! Xung phong──!”

Oa a a a──!!

Sau đó là cuộc tàn sát một chiều.

Kỵ binh địch xông vào giữa quân ta như đi dạo nhẹ nhàng khuấy đảo trận hình.

Khoảng trống kỵ binh tạo ra thì bộ binh địch xâm nhập khiến chiến trường càng hỗn loạn.

“…Làm sao có thể.”

Trương Huân cảm giác như bị gì đó thôi miên nhưng bụi đất nóng bỏng bay đến gần chứng minh cảnh tượng trước mắt không phải mơ.

“Làm sao có thể… Không thể nào…!”

Ngay cả Lữ Bố Thiên Hạ Vô Song cũng không tạo ra được cảnh tượng này!

Vậy thì vị tướng ấy rốt cuộc là ai!

Trương Huân quay đầu.

“Kỷ Linh! Ngươi thì chặn được chứ?!”

“…Xin giao cho thần!”

Mãnh tướng số một quân Viên Thuật cầm bảo binh rồi lên ngựa.

Kỷ Linh vừa lao lên phía trước vừa hô lớn.

“Ngươi kia──! Đừng có tung hoành nữa nhận lấy tam tiêm đao (三尖刀) của ta──!!” [note89608]

“Ngươi đi đâu đấy?”

“?!”

Keng!

“Khục!”

Một đòn đột ngột bay tới.

Kỷ Linh miễn cưỡng chặn được rồi trợn mắt vội xoay đầu ngựa.

“Không, chặn được cái này?”

Trước mặt Kỷ Linh là nhân vật mà bất kỳ ai hoạt động trên chiến trường cũng biết.

“Ngươi may mắn hơn ta nghĩ đấy?”

“…Lữ Bố.”

Thiên Hạ Vô Song (天下無雙).

Lữ Bố dùng đôi mắt đỏ như máu liếc nhìn vị tướng đang tung hoành trên chiến trường.

“Không thể để một mình lập công được.”

“…….”

Kỷ Linh toát mồ hôi lạnh cảnh giác Lữ Bố.

Đồng thời vị tướng vô danh đang lao thẳng về phía hắn.

“Phải, phải chạy…!”

Trương Huân xác nhận được thì vội bỏ chạy nhưng đã muộn.

“…….”

Trương Huân trợn mắt rồi đầu rơi xuống đất.

“Khục!”

“Cái gì. Chẳng ra gì cả.”

Kỷ Linh đang đối đầu Lữ Bố thì bị Phương Thiên Họa Kích xuyên thủng mà chết.

Đó là khoảnh khắc nước Trọng sụp đổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tam tiêm đao là một loại binh khí có ba mũi nhọn và hai cạnh bén
R.60e4b2b21deaf6f33febfdfe3c9a52d9?rik=w2O074QSqAUMSg&riu=http%3a%2f%2fwww.votran-daiviet.org%2fimages%2fTam-Tiem+Luong-Nhan+Dao_RGL01.jpg&ehk=0yFDeGjVf0BlK%2bar8MupkB2aF0vJZp9VSC7w2xiTl7Q%3d&risl=&pid=ImgRaw&r=0
Tam tiêm đao là một loại binh khí có ba mũi nhọn và hai cạnh bén
R.60e4b2b21deaf6f33febfdfe3c9a52d9?rik=w2O074QSqAUMSg&riu=http%3a%2f%2fwww.votran-daiviet.org%2fimages%2fTam-Tiem+Luong-Nhan+Dao_RGL01.jpg&ehk=0yFDeGjVf0BlK%2bar8MupkB2aF0vJZp9VSC7w2xiTl7Q%3d&risl=&pid=ImgRaw&r=0