Kết hôn (結婚).
Là từ dùng để chỉ nam nữ chính thức kết thành vợ chồng.
Có từ nào thay đổi lớn cuộc đời con người bằng từ này không.
A, ở đây nên gọi là hôn lễ (婚禮) mới đúng.
Ở Trung Quốc cổ đại coi thời điểm mặt trời lặn là thời khắc may mắn nên kết duyên vợ chồng vào lúc hoàng hôn buông xuống, gọi là hôn lễ (昏礼), nghĩa là lễ nghi hoàng hôn, sau này phát âm giống nhau nên biến thành hôn lễ (婚禮).
Ngoài ra còn có truyền thống coi màu đỏ là màu lành nên trong các sự kiện vui mừng như kết hôn thì trang trí trong nhà bằng màu đỏ, ở khắp nơi trong nhà dán nhiều chữ Hỉ (囍), nghĩa là niềm vui nhân đôi, vân vân.
Còn có văn hóa hôn lễ Nho giáo gọi là Tam Thư Lục Lễ (三誓六禮), cái này thì lại là gì…
“…Hà.”
Thật sự phức tạp kinh khủng.
Nghĩa là điều này muốn nói gì.
Lễ hôn với chí tôn (至尊, cách gọi tôn xưng hoàng đế) của quốc gia sẽ cực kỳ phiền phức.
Tôi vừa đọc sách vừa nhồi nhét kiến thức liên quan đến hôn lễ vào đầu rồi thở dài thườn thượt.
Nhưng lần đầu biết màu đỏ được coi là màu lành.
Lữ Bố từng nói từ nhỏ vì màu tóc mình mà bị coi là không may mắn nên sợ hãi.
Ở Tinh Châu, nơi ngày nào cũng như chiến trường, thì quan điểm có phần khác chăng?
Dù sao ở đó vừa thấy màu đỏ là liên tưởng đến máu nên cũng chẳng có gì lạ.
Tôi hỏi Điêu Thuyền đang đứng gần đó.
“Năm nay còn bao lâu nữa mới hết?”
“Từ hôm nay đến hạ tuần tháng Mười Hai nên không còn xa ạ.”
Hạ tuần tháng Mười Hai.
Nghĩa là còn khoảng mười ngày nữa là sang năm mới.
Bệ hạ chưa định ngày cụ thể cho hôn lễ nhưng tôi theo bản năng nhận ra được.
Khoảnh khắc năm mới đổi thay bệ hạ sẽ lập tức sai người thúc giục chuẩn bị hôn lễ.
Tôi hình dung rõ ràng biểu cảm tinh nghịch của hoàng đế bệ hạ sẽ cười vui vẻ khi thấy tôi khó xử vì lệnh triệu đột ngột.
“Điêu Thuyền.”
“Ngài gọi ạ.”
Điêu Thuyền nhận lời gọi của tôi thì cung kính cúi người.
Khoảnh khắc dáng vẻ uyển chuyển ấy khiến ánh mắt tôi bị cuốn hút nhưng tôi lập tức lấy lại tinh thần.
Suýt phát điên.
Cũng nên nghĩ lại việc quá háo sắc.
…Ít nhất không cần lo lắng chuyện không sinh được hậu duệ.
“Ngươi có biết hoàng cung tổ chức hôn lễ thế nào không?”
“…Ý ngài là hôn lễ ở hoàng cung ạ?”
“Ừ.”
Điêu Thuyền nghe câu hỏi đột ngột của tôi thì chớp mắt.
Tôi nhìn vào đôi mắt đẹp như dải ngân hà rồi nói.
“Trong sách này chỉ ghi chép nghi thức hôn lễ bình thường.”
Đương nhiên hôn lễ của hoàng đế chắc chắn khác với cái này.
Không cần nói quá thì đây là sự kiện quyết định tương lai quốc gia, lẽ nào lại tổ chức bình thường.
Hơn nữa cảm nhận được hoàng đế bản thân đang rất mong chờ nên thật sự áp lực.
“Chủ nhân, ngài không cần lo lắng quá đâu ạ.”
Điêu Thuyền nhận ra nỗi lo của tôi thì dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Bệ hạ có lẽ sẽ bỏ qua toàn bộ quy trình phức tạp.”
Nghe câu trả lời ấy tôi buộc phải hỏi.
“…Tại sao ngươi nghĩ vậy?”
“Nếu những tin đồn tiểu nữ nghe lỏm được xung quanh là thật thì bệ hạ không phải người quá ràng buộc bởi truyền thống ạ.”
Điêu Thuyền đáp bằng biểu cảm không có gì khó khăn.
Quả nhiên là người vì thấy bất tiện mà không đội Miện Lưu Quan (冕旒冠, mũ miện của hoàng đế).
Tôi thì không bị sốc gì nhưng cảnh một số cao quan đại thần nhìn thấy dáng vẻ hoàng đế thì giật mình kinh ngạc đến giờ nhớ lại vẫn thấy thú vị.
“Bệ hạ hẳn sẽ thích dành thời gian chỉ có hai người với chủ nhân hơn.”
Giải thích của Điêu Thuyền tiếp tục.
“Hoặc là để người xung quanh chúc phúc mối quan hệ của mình trong thời gian dài, hoặc là để nhanh chóng không bị người xung quanh quấy rầy.”
“…….”
“Theo dự đoán của tiểu nữ thì bệ hạ sẽ chọn phương án sau.”
Có sức thuyết phục… thật.
Quả nhiên là người từng chia cắt Đổng Trác và Lữ Bố.
Điêu Thuyền thể hiện giác quan vượt trội hơn ai hết về tình yêu.
Tôi gật đầu rồi nói.
“Vậy thì không cần lo lắng nữa.”
“Vâng ạ.”
Điêu Thuyền đáp câu hỏi của tôi rồi lại giữ vẻ điềm tĩnh đứng tại chỗ.
──────────
Tình hình bên ngoài không có biến động lớn.
Không hiểu sao Lưu Yên ở Ích Châu sống lâu hơn lịch sử gốc rất nhiều.
Tin ông ta xung đột với Trương Lỗ ở Hán Trung, người từ trước đã không hợp, giờ cũng chẳng còn gì mới.
Viên Thiệu và Công Tôn Toản, hai bên nghiến răng suốt mấy năm thực hiện chiến tranh tiêu hao.
Hai bên cũng vừa vào đông thì như đã hẹn trước mà nhìn sắc mặt nhau rồi bắt đầu tái chỉnh đốn quân đội.
Điều đáng chú ý duy nhất là Tào Tháo, người trông như sắp diệt Đào Khiêm, lại quá ngoan ngoãn thì phải.
Tào Tháo sau khi đáp lại yêu cầu hỗ trợ của Đại tướng quân rồi trở về thì cứ ở yên trong bản doanh Trần Lưu.
Khi các quân hùng thiên hạ đều lộ vẻ nghi hoặc thì một tin sốc đánh mạnh vào thiên hạ.
───Hoàng đế bệ hạ sẽ làm hôn lễ với Đại tướng quân!
Thông tin khiến người có chút nhãn quan chính trị cũng đủ khiến ngã ngửa khỏi ghế.
‘…Thật sự vậy sao?’
Nữ nhân tóc vàng đang dồn ép Bạch Mã Tướng Quân thì cứng đờ như tượng đá.
‘Cuối cùng cũng có nam nhân hợp gu hoàn hảo rồi.’
Nữ nhân tóc bạc ở Duyện Châu đang vuốt ve bụng mình bằng bàn tay yêu thương thì bật cười.
Tình hình triều đình trung ương đã hoàn toàn rơi vào tay Đại tướng quân.
Một số người cho rằng Đại tướng quân ép buộc hôn nhân, một số khác cho rằng hoàng thất chủ động hành động để kéo thế lực quân bộ mạnh mẽ về phe mình.
Điểm chung là không ai có thể giữ vẻ không ngạc nhiên.
Những người đang xử lý công việc ở nơi nhậm chức cũng không ngoại lệ.
“…Cái gì?”
Đại địa hoang vu chỉ thấy đất khô cằn.
Gió thổi một lần thì bụi đất khắp nơi đánh vào toàn thân trên bình nguyên rộng lớn, một nữ nhân mở miệng.
“Nói lại xem. Ai kết hôn với ai?”
“Vâng ạ. Hoàng đế bệ hạ sắp làm hôn lễ với Đại tướng quân…”
Phập!
“Hự.”
Sứ giả đang báo cáo thì nuốt ực trước hành động đột ngột của nữ nhân.
Nữ nhân cắm thương vào xác Khương tộc nằm xung quanh rồi nói.
“Sao? Tiếp tục nói đi.”
“…….”
“Vậy hôn lễ đó khi nào tổ chức?”
Đối diện đôi mắt thanh ngân lạnh lẽo như cơ thể đang đóng băng thì sứ giả cẩn thận tiếp tục báo cáo.
“…Chưa định ngày chính xác nhưng chắc chắn sẽ tổ chức vào mùa xuân năm sau ạ.”
“Vậy sao.”
Nữ nhân lẩm bẩm rằng không ngờ bị đi trước một bước rồi rút phắt thương khỏi xác.
Sứ giả nhìn cảnh xác bị đâm xuyên tim phun máu ừng ực thì mặt tái mét.
Nữ nhân nhìn hắn rồi nói.
“A, chỉ là xác nhận giết chết thôi nên đừng hiểu lầm gì.”
“Ha, haha. Làm sao thần dám.”
“Phải không?”
Nữ nhân nghe câu trả lời của sứ giả thì cười đẹp đẽ.
“Chỉ nói phòng trường hợp thôi, tin đồn kỳ lạ đừng để truyền đến tai Đại tướng quân nhé.”
“Có chuyện đó sao!”
Sứ giả hét lớn.
Mã Siêu Mạnh Khởi.
Giờ đã được gọi là Cẩm Mã Siêu ở Tây Lương, vị tướng dũng mãnh ấy.
Nữ nhân thể hiện sự khác biệt tính cách kinh khủng tùy theo sự hiện diện của Đại tướng quân tung bay mái tóc thanh ngân rồi thúc ngựa.
Phía sau nữ nhân là xác của đám Khương tộc gây rối gần đây nằm la liệt như rác.
Có xác bị xé rách đến mức không nghĩ nguyên nhân chết (Tử nhân - 死因) là do thương gây ra, có xác bị vó ngựa giẫm nát toàn thân thành bầy nhầy.
“…….”
Sứ giả gốc Tây Lương nhìn cảnh tượng thảm khốc ấy thì nghĩ.
Việc giết chết tính cách cường mãnh như vậy khi đứng trước Đại tướng quân cũng đáng kinh ngạc lắm.
“Ưm… Nếu chạy hết sức thì trong ba ngày có đến được không…”
Mã Siêu vác thương còn chưa khô máu lên vai rồi lẩm bẩm.
“Này.”
“Ngài gọi ạ!”
Sứ giả đáp bằng dáng vẻ nghiêm trang trước lời gọi của Mã Siêu.
Nếu có thể tránh thì nên tránh tai họa mình không chịu nổi.
Thà cúi đầu thấp hơn là bị ghét ở đây.
“Hãy nói với phụ thân rằng việc cần làm đã xong hết.”
“……Ngoài ra còn lời gì để truyền không ạ…?”
“Sẽ tự xử lý hết nên không sao.”
Mã Siêu nói.
“Ta giờ phải tham gia sự kiện vui mừng của chủ công để chúc mừng thôi.”
“…….”
Sứ giả cảm nhận ánh mắt hoàn toàn không phải vậy thì nuốt nước bọt.
Chẳng lẽ bị cuốn vào tin đồn kỳ lạ sao…?
Sứ giả chỉ có thể tin vào tính cách Mã Siêu khi đứng trước Đại tướng quân thì lập tức trở nên nhu thuận.
1 Bình luận