Lời tuyên bố gây sốc đến mức khiến tôi chết lặng trong giây lát, và tôi không phải người duy nhất phản ứng.
“Cái, cái gì cơ?”
“Thật lòng nói vậy sao?”
Có vẻ hoàng đế và nữ nhân đưa ra ý kiến đã bàn bạc trước chỉ hai người.
Mọi người tụ họp trong điện đều lộ vẻ kinh ngạc không ai ngoại lệ, không một ai tưởng tượng nổi đề xuất này sẽ được đưa ra.
Một văn quan mang ấn tượng hơi điềm tĩnh hỏi.
“Bệ hạ một ngày nào đó nghênh đón phối ngẫu để dưỡng dục hậu duệ thì thần cũng tán thành.”
“…….”
“Tuy nhiên việc quyết định phối ngẫu của bệ hạ, vốn cần bàn bạc đầy đủ hơn, sao lại quyết định nhanh chóng thế này ạ?”
Đúng vậy. Đó chính là điều tôi muốn nói.
Phối ngẫu của hoàng đế… Ở đây nên gọi là quốc tế (國壻, chồng của nữ hoàng) chăng?
Dù tôi không rành đấu đá quyền lực nhưng cũng biết rõ vị trí ấy lớn đến mức nào.
Võ Tắc Thiên (Tắc Thiên Võ Hậu - 則天武后), nữ hoàng đế đầu tiên và duy nhất của Trung Quốc.
Ngay cả Võ Tắc Thiên cũng chỉ có nhiều nam sủng (男寵, nam tình nhân) chứ chưa từng lập quốc tế.
Trung Quốc đã vậy thì nước khác sao khác được.
Trừ nước Tân La sau này có Thiện Đức nữ vương lên ngôi, ở Đông Á chắc chẳng có ai lên được vị trí Quốc Tế đâu nhỉ?
Dù sao… đó là chuyện lịch sử gốc.
Thế giới này nam nữ vị trí xã hội ngang bằng kỳ lạ nên thỉnh thoảng vẫn có nữ hoàng đế xuất hiện.
Có nữ hoàng đế không lập quốc tế mà chỉ có nam sủng như Võ Tắc Thiên, cũng có nữ hoàng đế chỉ lập một chồng rồi chung thủy tuyệt đối.
Dù vậy cũng không phải đề xuất diễn ra nhanh như chớp nhoáng thế này.
Kết hôn với hoàng đế nghĩa là tiếp cận trung tâm quyền lực nên thần tử hẳn tranh giành kịch liệt.
Nữ nhân nhận câu hỏi dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Thần chỉ nói ra điều bệ hạ mong muốn thôi ạ.”
Ý là nếu không thích thì cứ hỏi thẳng hoàng đế đi.
“…….”
Thần tử đặt câu hỏi trước câu trả lời của nữ nhân đương nhiên chỉ có thể im lặng.
Quả nhiên quyền lực là trên hết.
Nếu không phải bù nhìn thì dù thần tử phản đối mạnh mẽ nhưng hoàng đế thật sự muốn thúc đẩy thì vẫn có thể thông qua đề xuất.
Thần tử đang im lặng trầm tư rồi lại mở miệng.
“…Bệ hạ, chủ trương này hiện tại thật sự là sự thật ạ?”
Ồ, gì vậy.
Dũng cảm hơn tưởng tượng?
Có vẻ lo hoàng đế bị ép buộc gì đó nên mới đưa ra quyết định này.
Nhìn vậy thì tôi hiểu được.
Thần tử kia thuộc loại giống cao quan đại thần hoàng thất.
Thà gãy chứ không khuất phục.
Trong lịch sử gốc Đổng Trác và Tào Tháo dù nắm quyền không có việc gì là không làm (Vô sở bất vi - 無所不爲) nhưng nội bộ liên tục bị đe dọa ám sát.
Cây không gãy thì mười lần chặt cũng không gãy, Đổng Trác cuối cùng bị Lữ Bố nhận lệnh Vương Doãn ám sát mà chết.
Tào Tháo vì quá năng lực nên tránh được ám sát tốt…
Vậy thì những kẻ muốn hại họ là ai?
Chính là những người trung thành với quốc gia như thế này.
Với họ sống chết của bản thân hoàn toàn không quan trọng.
Chỉ cần dâng hiến lòng trung thành và đi con đường chính nghĩa là đủ.
Có thể xem là liệt sĩ (烈士).
Bất cứ nơi nào khi quốc gia lâm nguy thì những người có tâm tính nghĩa khí sẽ xuất hiện như nấm sau mưa.
Vung đao giữa đường cái là chuyện thường, cứ hay tìm cách đầu độc, không được thì ly gián để tạo kẽ hở.
Thật sự chỉ trung thành với giá trị vô hình mang tên Hán (漢).
Nhờ những trung thần này mà mạch sống nước Hán mới kéo dài thêm chút ít.
Thần tử có phần cương trực đòi xác nhận thì hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Đúng vậy.”
“…….”
Trước câu trả lời không do dự thần tử càng trầm tư sâu hơn.
Dù thân thể đã già nua nhưng vẫn tận tụy vì quốc gia đến mức đáng kính.
Lúc ấy hoàng đế lại mở miệng.
“Các ngươi không nói ra nhưng trẫm biết rõ các ngươi đang lo lắng điều gì.”
“…….”
“Ngày càng cảnh giác quyền lực của Đại tướng quân ngày càng lớn.”
Hoàng đế nói vậy thì vẫn giữ biểu cảm điềm tĩnh như thường lệ.
“Chắc chắn có kẻ sẽ nói thế này. Hãy lập phối ngẫu từ danh môn khác để lấy hắn làm trung tâm kiềm chế quân bộ.”
A ha. Còn cách đó nữa sao.
…Nhưng nếu vậy thì có danh môn nào đối đầu nổi tôi không?
Tôi không biết.
“Thật là chủ trương buồn cười.”
Nói đến đây hoàng đế cười khẩy.
“Giờ tình hình vừa ổn định đã muốn chia rẽ quốc gia lại gây nội chiến sao?”
“Bệ hạ, thần không có ý đó…”
“Im miệng.”
Hoàng đế lập tức chặn lời thần tử định mở miệng.
“Khi ngoại địch vẫn rình rập mà chia thế lực làm hai để tranh giành thì thật đáng buồn.”
“…….”
“Uy quyền hoàng thất? Để đề phòng vạn nhất? Lời khuyên không đáng nghe.”
Hoàng đế nhìn thẳng vào lão thần (老臣, thần tử già).
“Hán quốc liên tục suy vong là nhờ ai mà hồi sinh?”
“Điều đó thì…”
“Nếu Đại tướng quân thật sự có nghịch tâm (逆心) thì nội bộ đã bị lật đổ từ lâu, các ngươi không nghĩ đến sao?”
Lời hoàng đế không dừng ở đó.
“Nếu vậy thì dù trẫm còn sống nhưng cổ các ngươi đã treo đầy chợ rồi.”
Lời nói hơi tàn nhẫn.
Có vẻ tích tụ khá nhiều với họ.
“Hơn nữa, người trao quyền lực cho Đại tướng quân chính là trẫm từ đầu, các ngươi biết mà vẫn đưa ra chủ trương ấy sao?”
Trước sự truy vấn của hoàng đế thì không chỉ lão thần đặt câu hỏi mà các thần tử khác cũng lúng túng.
“Không tin thế lực bên ngoài vì Đổng Trác thì trẫm hiểu nhưng không phân biệt được ai đáng tin ai không đáng tin thì thật đáng buồn.”
“Bệ hạ…”
“Thôi. Nói thêm cũng mệt.”
Hoàng đế như không muốn nghe ý kiến thần tử thì tựa vào ngai vàng.
“Lòng trung thành của các ngươi trẫm đã biết rõ.”
“…….”
“Nhưng trẫm sẽ không rút lại quyết định này nên từ giờ đừng để có lời đồn kỳ lạ liên quan đến Đại tướng quân.”
Nói đến đây hoàng đế khẽ bổ sung.
“Đây là cơ hội cuối cùng thật sự, hãy nhớ kỹ.”
“…Thần khắc cốt ghi tâm.”
Quan chức trông thấp kém nhưng thuộc loại giống cao quan đại thần thì nghe lời hoàng đế rồi cung kính cúi người.
Vậy thì gọi là cao quan đại thần luôn đi.
Ý kiến các cao quan đại thần khác chắc cũng giống lão nhân ấy.
Dù sao cao quan đại thần không phản đối ý kiến nữ nhân thì người khác cũng im lặng không bày tỏ phản đối.
Những người đặt nước Hán lên hàng đầu đã bị hoàng đế thuyết phục như vừa rồi, còn những kẻ hoàn toàn về phe tôi thì không có lý do phản đối nên đương nhiên.
Những kẻ đổi phe liên tục thì…
Sau khi chứng kiến hào tộc Kinh Châu và Viên Thuật bị xử tử thì giờ vẫn đang run sợ.
Vốn hoàng đế đã nói đây là cơ hội cuối cùng nên chúng chỉ có thể nằm rạp xuống.
Xác nhận không ai phản đối thì hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Giờ không ai phản đối việc nghênh đón Đại tướng quân làm phối ngẫu của trẫm chứ?”
“Vâng ạ! Bệ hạ!”
Những kẻ chỉ biết nhìn sắc mặt thì nhân cơ hội này hưởng ứng ý kiến hoàng đế.
Nghe đến đây tôi buộc phải lộ vẻ nghi hoặc.
Cái… Ý kiến đương sự thì sao?
Bỏ qua điều quan trọng nhất mà sao cuộc họp sắp kết thúc rồi?
Khi mọi người hơi cúi người thì tôi nhìn hoàng đế ngẩn ngơ đến mức thiếu lễ nghi.
Hoàng đế chỉ cười mỉm trước hành động ấy của tôi, như không định cho tôi phát biểu mà tiếp tục lời mình một cách quen thuộc.
“Không cần bàn bạc thêm nữa. Sớm muộn khi thời cơ đến thì tiến hành hôn lễ.”
“Thật là chuyện vui mừng khôn xiết!”
“Vậy thì giải tán.”
Cảm giác như trở thành người trong suốt thì thế này sao.
Khi tôi đứng ngẩn ngơ như bó rơm thì cuộc họp kết thúc với tốc độ ánh sáng.
“…….”
Việc đã xảy ra thì không thể thay đổi.
Tôi từng nghĩ sớm muộn cũng phải kết thúc nên xem như cơ hội tốt.
Dù vậy có một điều khiến tôi bận tâm…
Tôi khẽ quay đầu nhìn nữ nhân đưa ra ý kiến ấy.
…Rốt cuộc là ai vậy.
Tôi từng thấy mặt nhiều lần nhưng hoàn toàn không biết cô ấy là người làm gì.
Mang ý đồ gì mà muốn kết nối tôi với hoàng đế bệ hạ cũng không biết.
Việc Lưu Ngu tiên sinh, trụ cột hoàng thất, liên lạc với tôi cũng liên quan đến chuyện này sao?
Nữ nhân thân hình khá nhỏ bé so với nữ nhân trưởng thành tung bay mái tóc nâu rồi rời khỏi chỗ, tôi cũng nhìn cô ấy hồi lâu rồi quay đầu đi.
1 Bình luận