Quận Cửu Giang (九江郡).
Không, giờ nên gọi là Hoài Nam Doãn (淮南尹) mới đúng chăng.
Nơi ấy hiện tại có kẻ tự xưng là hoàng đế nước Trọng đang cư trú.
Tòa kiến trúc khổng lồ giờ phải gọi là cung điện.
“…Hừ hừ.”
Nam nhân đang quan sát nơi ấy thì từ miệng hắn phát ra tiếng cười vô nghĩa.
Đương Đồ Cao (當塗高).
Thật là cái tên rất hợp với bản thân hắn.
Dáng vẻ hắn đường hoàng bước đi trên đại lộ mà không ai dám ngẩng mặt nhìn.
Hắn sẽ chính diện đánh bại tất cả những kẻ ghen tị lao vào hắn trong khi đứng sừng sững tại chỗ.
Hắn sẽ chỉ đường mới cho những kẻ vẫn kêu gào nhà Hán đã diệt vong.
Rồi cuối cùng ngồi trên ngai vàng rực rỡ nhất trong tiếng vạn tuế của thiên hạ vạn dân…
“Hoàng đế bệ hạ! Đại sự không xong rồi!”
Nam nhân đang từ từ giơ tay lên trong khi để trí tưởng tượng bay bổng thì đột nhiên nghe tiếng nói nên dừng lại.
Khi nam nhân vẫn đứng yên ở tư thế ấy thì văn quan theo sau dùng giọng nghi hoặc hỏi.
“Bệ hạ…?”
“…Chậc. Chuyện gì vậy?”
Viên Thuật, tự xưng hoàng đế nước Trọng, lộ vẻ cực kỳ khó chịu vì suy tư của mình bị gián đoạn.
“Cấp báo ạ!”
Viên Doãn, em họ Viên Thuật, báo cáo với Viên Thuật vẫn đang quay lưng lại.
“Có tin Đại tướng quân nhà Hán và Duyện Châu Mục đang từ phía tây và phía bắc tiến quân đến!”
“Cái gì?”
“Danh nghĩa là thảo phạt nghịch tặc!”
Viên Doãn dùng giọng hoảng loạn tiếp tục nói.
“Chúng tuyên bố sẽ thảo phạt tên hoàng đế giả mạo đã xưng đế vì tham vọng cá nhân!”
“Hoàng, hoàng đế giả mạo?”
Viên Thuật nghe báo cáo thì thoáng lộ vẻ hoang mang rồi mặt bắt đầu đỏ bừng.
“Đám rác rưởi dám không biết thân phận──!!”
Khi Viên Thuật xoay người quát lớn thì Viên Doãn đối diện hắn thì co rúm người lại.
“Bình, bình tĩnh ạ! Bệ hạ!”
“Ngươi trông có vẻ bình tĩnh được sao!!”
“Chỉ là lời nói nhảm của đám ngu xuẩn vô tri! Xin bệ hạ đừng để tâm!”
“Khục khục…!”
Viên Thuật run rẩy toàn thân.
Lúc ấy Viên Thuật đột nhiên nhớ ra điều gì đó rồi bắt đầu cười lớn.
“Haha ha! Đúng rồi, chính là vậy!”
“……?”
Viên Doãn dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn hắn nhưng với Viên Thuật đã chìm vào thế giới riêng thì không thấy gì.
“Đây cũng là con đường trẫm phải bước tiếp!”
Con đường của hắn mới chỉ bắt đầu.
Trước hết phải đánh bại những kẻ ghen tị lao vào hắn!
Đó chính là việc hắn phải làm ngay bây giờ.
“Triệu tập toàn bộ binh sĩ! Đây là tổng lực chiến (總力戰)!”
“Ơ, vâng?”
Viên Doãn dùng giọng hoảng hốt trước tuyên bố đột ngột của Viên Thuật.
Đột nhiên nói tổng lực chiến (總力戰) là ý gì?
Trong lúc Viên Doãn đang nghĩ vậy thì lời Viên Thuật vẫn chưa kết thúc.
“Gọi hết binh sĩ và tướng lĩnh ở Trường Giang về đây!”
Nghe vậy thì Viên Doãn mở miệng đưa ý kiến.
“Nhưng, nhưng như vậy thì Lưu Do có thể đuổi theo quân ta đang rút lui.”
“Lo lắng thừa thãi!”
Viên Thuật lập tức gạt bỏ lo lắng của Viên Doãn.
“Nếu tên đó tự mình vượt Trường Giang thì chẳng phải là chuyện tốt cho chúng ta sao!”
“…….”
“Ngươi sợ tên chỉ dám núp sau dòng nước không dám đối đầu trực diện với trẫm sao?!”
“Không, không phải ạ.”
Viên Doãn vội vàng đáp.
“Vậy thì còn vấn đề gì nữa? Mau truyền lệnh này cho toàn quân!”
“Tuân mệnh!”
Viên Doãn thấy dáng vẻ Viên Thuật không bình thường nên nhanh chóng lui ra.
Viên Thuật nhìn theo hắn rồi lẩm bẩm.
“Đúng vậy. Mới chỉ bắt đầu thôi…”
Con đường tiên phong (Tiên khu giả - 先驅者), đường đường chính chính đánh bại kẻ cản đường, chỉ lối mới cho những kẻ mất nước mà khóc than.
Hiện tại tất cả sẽ nói con đường của hắn là điên rồ nhưng chắc chắn hậu thế sẽ ca ngợi đây là bước chân vĩ đại nhất.
“…Tào Tháo.”
Viên Thuật nhớ lại nhân vật từng mang đến thất bại đắng cay cho mình.
Mái tóc trông như được nghệ nhân nấu chảy bạc rồi tỉ mỉ dệt từng sợi.
Đôi mắt bạc sâu thẳm như hút hồn người ta.
Viên Thuật nhớ lại ngoại hình đẹp nhất trong mắt hắn rồi cười.
“Ngươi cuối cùng cũng sẽ theo trẫm thôi…”
──────────
“Nguyên Nhượng.”
“Hử?”
“Ta có vô tình nói xấu ngươi gì không?”
“…Đột nhiên nói gì vậy?”
Hạ Hầu Đôn nhận câu hỏi đột ngột của Tào Tháo thì dùng vẻ mặt kỳ lạ hỏi lại.
Tào Tháo đang dẫn quân thì nhìn biểu cảm ấy rồi lẩm bẩm nghi hoặc.
“Hừm. Kỳ lạ thật. Rõ ràng chỉ trong khoảnh khắc ta cảm thấy khó chịu.”
“…Không, sao từ đó lại kết luận là ta nói xấu Mạnh Đức được chứ?”
Hạ Hầu Đôn dùng giọng cực kỳ ngạc nhiên nói.
Tào Tháo thản nhiên mở miệng.
“Nếu không phải Nguyên Nhượng thì khó tìm thủ phạm quá.”
“Thật quá đáng.”
Hai người trò chuyện thân mật đến mức ai nhìn cũng biết họ rất gần gũi.
Tào Tháo, đeo hai thanh danh kiếm nổi bật bên hông, nhìn Hạ Hầu Đôn rồi hỏi.
“Giờ đã đến đâu rồi?”
“Ưm… Chắc sắp đến rồi.”
“Vậy sao.”
Tào Tháo đáp bằng biểu cảm điềm tĩnh.
Hạ Hầu Đôn nhìn nàng rồi dùng giọng đùa cợt nói.
“Mạnh Đức nhà ta cũng đang hào hứng vì sắp gặp lang quân sao?”
“Hử? Lang quân là sao.”
“Ơ?”
Tào Tháo và Hạ Hầu Đôn nhìn nhau rồi chớp mắt.
“…….”
“…….”
Hạ Hầu Đôn nhìn Tào Tháo một lát rồi dùng giọng nghi hoặc hỏi.
“Ngươi không thích Đại tướng quân sao?”
“Có chứ.”
“Ngươi còn nói đang nhắm đến mà.”
“Đúng vậy.”
Hạ Hầu Đôn nghe câu trả lời của Tào Tháo thì lộ vẻ kỳ lạ.
“Vậy thì không phải lang quân sao?”
“…A ha. Hiểu rồi.”
Tào Tháo nhận ra ý Hạ Hầu Đôn muốn nói thì dùng giọng như mọi khi giải thích.
“Nguyên Nhượng. Ta đã nói trước đây rồi chứ.”
“Hử?”
“Giấc mơ của ta là trở thành nữ nhân được yêu thương hơn cả chính thất.”
…….
“Cái đồ điê…”
À nhầm.
Nói lời hay ý đẹp. Lời hay ý đẹp.
Hạ Hầu Đôn suýt nữa buột miệng nói nặng thì nhanh chóng trấn tĩnh lại như một võ nhân xuất sắc.
Không biết Tào Tháo có hiểu lòng Hạ Hầu Đôn hay không thì lời nàng vẫn tiếp tục.
“Dù không cần kết hôn thì vẫn có thể sinh con chứ?”
“…….”
“Hừm, ta nhớ có từ gì đó tương tự…”
Những sở thích kỳ lạ mà người thường tuyệt đối không hiểu nổi thì từ miệng Tào Tháo tuôn ra trơn tru.
“A, đúng rồi. Sống hai nhà sao?”
“Trời ơi…”
Hạ Hầu Đôn nghe vậy thì cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Chỉ bằng lời nói mà làm tinh thần người ta rung chuyển đến vậy.
Hạ Hầu Đôn định trêu Tào Tháo một chút thì bị phản đòn nên đang cân nhắc có nên bịt miệng Tào Tháo ngay bây giờ không.
“Tỷ tỷ!”
Lúc ấy từ xa một thiếu nữ tóc bạc giống hệt tóc Tào Tháo cưỡi ngựa tiến đến.
Tào Tháo gọi tự (字) của thiếu nữ ấy.
“Tử Liêm (子廉, tự của Tào Hồng) sao. Có chuyện gì?”
“Trinh sát báo phát hiện một đạo quân ạ?”
“Đạo quân?”
Tào Tháo dùng giọng tò mò hỏi.
“Người dẫn dắt đạo quân ấy là ai?”
“Ơ… A! Trên cờ có chữ Đinh (丁) ạ!”
Hạ Hầu Đôn nghe giải thích của Tào Hồng thì lẩm bẩm.
“Đinh (丁) thì…”
“Đúng vậy.”
Tào Tháo gật đầu.
“Là đạo quân của Đại tướng quân.”
Có người gọi là hy vọng cuối cùng của nhà Hán, có kẻ ngu xuẩn thì coi thường rằng chỉ là đám nghịch tặc giống các quân hùng khác.
Rõ ràng tướng lĩnh tên Bào Tín từng ở dưới trướng nàng thuộc loại sau.
Có lẽ vì oán hận đệ đệ mình chết dưới tay Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố ở trận Hổ Lao Quan.
Bào Tín mỗi khi nhắc đến Đại tướng quân là lại nói hắn là kẻ không đáng tin rồi liên tục đối đầu.
Sau khi Tào Tháo nhìn chằm chằm thái độ của Bào Tín thì chẳng bao lâu sau trong lúc thảo phạt đạo tặc thì Bào Tín bất hạnh tử trận.
Trận chiến ấy khốc liệt đến mức xác cũng không tìm thấy.
Nghe vậy thì nàng tiếc nuối một tướng lĩnh hữu dụng tử trận nên tổ chức tang lễ hậu hĩnh.
Hắn có thật sự chết dưới tay đạo tặc hay vì lý do khác thì nàng không bận tâm.
Người chết không nói được gì.
Tào Tháo mỉm cười nơi khóe miệng rồi nói.
“Thật sự lâu rồi mới gặp mặt.”
“Gặp trực tiếp sao?”
Hạ Hầu Đôn hỏi thì Tào Tháo lập tức đáp.
“Câu hỏi kỳ lạ thật. Đương nhiên phải gặp chứ.”
“…Ừ. Cứ tùy ngươi.”
Hạ Hầu Đôn vừa nghe lời kỳ lạ từ Tào Tháo nên không khỏi lo lắng cho chuyện sắp tới.
Hy vọng nhân vật tên Đinh Lăng sẽ giữ chặt Tào Tháo lại.
Đại tướng quân cũng phát hiện quân Tào Tháo nên đang chậm rãi tiến đến phía này.
Tào Tháo cũng đáp lại rồi chỉ huy đạo quân.
Và khi hai bên đã nhìn thấy nhau bằng mắt thường,
“Hồ.”
Tào Tháo lộ vẻ mặt hứng thú.
Hạ Hầu Đôn nhìn nàng rồi nói.
“Lại chuyện gì nữa?”
“Một cảnh tượng rất thú vị đang hiện ra.”
Khi Tào Tháo nói vậy thì ánh mắt nàng không hướng về Đại tướng quân mà hướng về vị tướng bên cạnh.
Dáng vẻ chỉ cần đẩy nhẹ một chút, thật sự chỉ một chút, là sẽ tự lao lên phía trước.
Tào Tháo nhìn nữ tướng trông như đã đến giới hạn kiên nhẫn rồi cười.
2 Bình luận