Trương Giác dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.
“Thật ra thì cũng lạ thật. Nếu không phải vì nổi hứng đùa giỡn thì tại hạ tưởng ngài sẽ không xuất hiện ở nơi như thế này chứ.”
“Đứa nhóc còn non choẹt mà nói năng ghê gớm.”
Lời nói thì thô lỗ nhưng lão nhân dáng vẻ rách rưới trông không có vẻ khó chịu chút nào.
“Chỉ là tò mò xem ngươi sống thế nào nên mới ghé qua thôi, đừng bận tâm.”
“Vậy thì may quá ạ.”
Nữ nhân rút quẻ xăm từ ống thẻ ra rồi đặt lên bàn mà không kiểm tra nội dung.
Lão nhân liếc mắt nhìn quẻ xăm rồi nói.
“Càn (乾, trời) sao. Quả nhiên rút được thứ kinh khủng thật.”
“Ý nghĩa là gì ạ?”
“Biết rõ mà còn hỏi.”
Càn (乾) biểu thị thứ đầu tiên của vạn vật thường tượng trưng cho sự phát triển lớn lao.
Trời vốn không quan tâm đến những chuyện vụn vặt của con người nên không phải chỉ mang ý nghĩa tích cực.
Là quẻ thuần khiết và cao cả nhất nhưng vì vậy mà đòi hỏi nỗ lực lớn lao nhất.
Lão nhân chép miệng một tiếng trước nữ nhân hỏi bằng biểu cảm điềm tĩnh rồi tiếp tục nói.
“Ngươi xem quẻ cho ai vậy? Trương Giác.”
“Ừm… Ai nhỉ ạ?”
“Chậc chậc. Vận mệnh không thể gánh vác chỉ mang đến diệt vong mà thôi.”
Trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn.
Quả nhiên sẽ bay cao như ý nghĩa của chữ trời.
Hay là mất hết tất cả rồi rơi xuống đại địa.
Lão nhân thở dài rồi nói.
“Lần này có vẻ không định công khai quậy phá như lần trước nhỉ.”
“…Điều đó thì giờ vẫn đang hối hận ạ.”
Quốc gia tan rã, chiến tranh không ngừng.
Mang lý tưởng xây dựng thế giới tốt đẹp mà đứng lên nhưng xét kết quả thì cuối cùng chỉ mang đến bi kịch khác mà thôi.
Có lẽ đã có cách tốt hơn chăng.
Xác nhận khí sắc Trương Giác đã lắng xuống thì lão nhân mở miệng.
“Chậc, lại đang nghĩ linh tinh gì rồi.”
“…?”
“Ngươi quên vì sao đế quốc thống nhất do Tần Thủy Hoàng lập nên không tồn tại được vài năm rồi sao?”
“Điều đó thì…”
───Vương, hầu, tướng quân, thừa tướng, há phải có dòng dõi mới làm nên sao!
Lời dân chúng không chịu nổi áp bức của quốc gia đã hô lên khi nổi dậy.
Thực tế người dẫn dắt quân nổi loạn là một nông dân bình thường bị cưỡng bách lao động ở công trường xây dựng.
───Dù thế nào cũng chết thì ta sẽ đâm một nhát vào quốc gia này!
Tiểu nông bị cưỡng ép lao động dự đoán sẽ không thoát khỏi cực hình vì luật pháp hà khắc nên hành động để sống sót.
───Ta dám chắc, từ vết thương này các ngươi sẽ sụp đổ!
Và lời hô ấy đã trở thành lời tiên tri.
Tần quốc tưởng chừng không lay chuyển trước nổi dậy của dân chúng đã lung lay, chưa kịp thu dọn hậu quả thì các quân hùng nổi lên khắp nơi khiến Tần quốc lại rung chuyển thêm lần nữa.
Cuối cùng quân Sở do Tây Sở Bá Vương dẫn dắt đã đại thắng ở trận Cự Lộc rồi diệt vong Tần quốc nên mọi chuyện diễn ra đúng như lời dân chúng nói.
“Ai dám trách cứ dân chúng chỉ hô lên để sống sót.”
“…….”
“Dù ngươi không đứng ra thì chuyện đó cũng sẽ xảy ra vào một lúc nào đó.”
Lão nhân thở dài như thể đi đâu cũng gặp vấn đề từ tầng lớp trên.
“Những kẻ chỉ nhìn kết quả rồi nói sai trái thì khi yêu cầu đưa ra phương án khác lại im thin thít.”
Lão nhân nói.
“Lời của đám chỉ biết ngồi không nói lý thuyết suông thì không đáng để tâm chút nào.”
“…Cảm tạ.”
“Nếu cảm tạ thì trả lời câu hỏi này đi.”
Ngay khi Trương Giác bày tỏ lòng biết ơn thì lão nhân bắt đầu hỏi những điều tò mò.
“Vi phạm lời dặn của thần tiên mà xuống trần tạo ra hỗn loạn vậy mà sao vẫn sống được?”
“…Ai biết được ạ?”
Điều đó thì Trương Giác cũng không biết.
Quá khứ cảm nhận nhà Hán đã mục nát đến cùng cực nên từ bỏ việc làm quan.
Một ngày nọ khi đang hái thuốc trên núi thì một đứa trẻ tiến lại gần Trương Giác rồi nói như vậy.
‘Đừng làm chuyện vô ích nữa mà học cái này đi.’
‘……?’
‘Ngươi đã được cuốn sách này nên phải thay trời giáo hóa và cứu vớt bách tính. Hiểu chưa?’
Khi ấy nhìn đứa trẻ chỉ nói những gì nó muốn nói thì Trương Giác dùng giọng điềm tĩnh hỏi.
‘Nhóc con, lạc đường sao?’
‘Đừng coi ta như trẻ con! Ta chỉ trông trẻ hơn bạn bè một chút thôi chứ tuổi thì lớn lắm rồi!’
Nhìn cô bé giận dữ thì Trương Giác nhận ra cô bé ghét bị coi là trẻ con nên mỉm cười.
‘Vậy à. Trước hết cùng xuống núi chứ?’
‘Ích…! Đúng là không nghe lời gì cả! Thôi! Học hay không tùy ngươi!’
Cô bé hét lên như vậy rồi lập tức biến mất trước mắt như cơn gió.
───Nhớ kỹ! Nếu ngươi mang lòng khác thì thiên phạt sẽ giáng xuống!
Trước hiện tượng không thể giải thích logic thì Trương Giác nhận ra người vừa hiện thân chính là thần tiên chỉ nghe trong chuyện kể.
Trương Giác hỏi.
‘Cái đó… Có thể hỏi tôn danh được không ạ?’
───Hừ! Là Nam Hoa Lão Tiên (南華老仙)! Nhớ kỹ đi!
Không khí rung động một lượt rồi thần tiên biến mất.
‘…….’
Trương Giác ngẩn ngơ nhìn cuốn sách ghi Thái Bình Yêu Thuật trước mặt rồi cẩn thận cất lấy về nhà.
Đó chính là ký ức quá khứ.
“Tại hạ cũng không biết tại sao mình vẫn sống đến giờ.”
Khi mang lòng khác với ý định ban đầu cứu vớt bách tính thì thiên phạt sẽ giáng xuống.
Trương Giác suy nghĩ một lát rồi dùng biểu cảm điềm tĩnh mở miệng.
“Có lẽ ngài vẫn đánh giá là chưa sao ạ?”
“Ôi, ngươi đúng là thoải mái thật.”
Lão nhân lắc đầu.
“Dù sao cũng đặc biệt thật. Những kẻ can thiệp quá mức vào nhân thế thường không sống lâu đâu.”
“Ngài trực tiếp ra tay thời Đổng Trác mà còn nói vậy thì không thuyết phục chút nào ạ.”
Lão nhân nghe lời nữ nhân thì khịt mũi đáp.
“Hừ. Đó là ngoại lệ vì con lợn ấy làm chuyện cực ác vô đạo.”
Đổng Trác Trọng Dĩnh (董卓 仲穎).
Kẻ nghịch thần (逆臣) thiêu sống hàng chục vạn người đau đớn chỉ trong một đêm.
Chính lão nhân đã gây hỗn loạn cho quân đội Đổng Trác chạy trốn từ Trường An đến Thiên Thủy.
───Kẻ phản nghịch Tây Lương dù chết cũng không được chôn xuống đất!
───Lão già nói nhảm gì vậy! Mau chém chết!
Hàng ngày hô to những lời tiên tri bất lợi để khơi dậy bất an,
───Mắt để đâu vậy? Không phân biệt được thú vật và con người sao?
───Cái gì? Con bò đứng bằng hai chân nói chuyện!
Biến thành đủ loại động vật để thong dong tránh truy kích của Đổng Trác,
───Cướp đi sinh mạng vô tội nhiều như vậy mà ngủ ngon vậy sao! Không nghe tiếng kêu than oan khuất của những người ấy sao!
───Rõ ràng đã chặt đầu rồi sao lại nhảy ra được?!
Đến ngày trước khi đại quân Đại tướng quân đến thì gây đủ loại hỗn loạn khiến không thể ngủ yên giấc.
Quân đội Đổng Trác chịu đủ loại quỷ dị như vậy thì dù hô hào quyết chiến đến đâu cũng sụp đổ một cách thảm hại.
Lão nhân dùng dáng vẻ rách rưới vuốt chòm râu dài của mình.
“Dù sao cũng sắp bị bắt giết, rút ngắn chút mệnh thì có vấn đề gì chứ.”
“Vâng. Vậy thì là như vậy ạ.”
Trước câu trả lời khẳng định của lão nhân thì nữ nhân chỉ mỉm cười.
“Lão già ở Giang Đông cũng vậy, toàn đám kỳ quặc cả.”
“Ngài nói như thể bản thân không kỳ quặc vậy…”
“Im đi!”
Lão nhân hét lớn bằng giọng hùng hổ.
“Ta không tinh thông thiên văn như ngươi nhưng ta biết có nhiều ngôi sao không nên tồn tại.”
“…….”
“Ngươi suốt ngày lẩm bẩm thiên cơ thì chắc biết chứ.”
Lão nhân dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Trương Giác.
“Những ngôi sao không nên tồn tại có vẻ sẽ làm loạn thiên hạ không?”
Nghe câu hỏi ấy thì Trương Giác mỉm cười.
“Tại hạ không phải tiên tri nhưng… Ít nhất miễn là vị kia không gặp biến cố thì sẽ ổn thôi ạ.”
“Biến cố là gì?”
“Thiên cơ tiết lộ quá nhiều thì không được đâu ạ.”
“Ơi, lại trả lời mơ hồ nữa rồi.”
Lão nhân đã nhận ra thiên cơ rối loạn nên đã buông tay từ lâu.
Nhưng nữ nhân trước mắt dường như biết gì đó.
“Thôi. Rượu mất vị rồi nên ta đi đây.”
“A, nói phòng trường hợp…”
“Ừm?”
Lão nhân đứng dậy nhìn Trương Giác.
“Đừng vì buồn chán mà không nói gì rồi lại gần Đại tướng quân.”
“Ý gì vậy?”
“Đây cũng là tiết lộ thiên cơ ạ.”
“Lần này chỉ là không muốn trả lời nên tránh thôi chứ?”
Trương Giác không phủ nhận mà uống một ngụm trà trước mặt.
“Dù sao tính tình cũng kỳ lạ thật. Giờ ta đi thật đây.”
“Vâng. Thượng lộ bình an.”
Nói vậy thì lão nhân tập tễnh một chân rồi biến mất.
Trương Giác nhìn theo bóng lưng lão nhân một lúc rồi khẽ dời ánh mắt về phía Đại tướng quân.
Không ai trong yến tiệc trường chú ý đến lão nhân nhưng có một người khác biệt.
“…….”
Thiếu nữ tóc đen mang theo thanh đại kiếm trông đáng sợ chỉ nhìn thôi, dùng ánh mắt vô cảm liên tục quan sát lão nhân.
Trương Giác nhìn thiếu nữ hộ vệ Đại tướng quân rồi lẩm bẩm một mình.
“Hừm… Vị đó tự lo cho thân mình tốt lắm nên chắc ổn thôi.”
Lão nhân thường vì quá nghịch ngợm mà thích trêu chọc kẻ có quyền thế.
Chắc chắn sắp tới sẽ thú vị khi nhìn lão nhân giật mình kinh hãi toát mồ hôi lạnh mà lẩm bẩm.
0 Bình luận