Khi tôi dẫn quân rời khỏi Thọ Xuân thì Tào Tháo cũng dẫn quân của mình xuất hiện như đã chờ sẵn.
Tôi nhìn dáng vẻ Tào Tháo như vậy rồi lẩm bẩm bình thản.
“…Nói mới nhớ, không phải đang giao chiến với Đào Khiêm sao?”
“A, lão già kia hả?”
Nghe câu hỏi của tôi, Tào Tháo hiện vẻ mặt hơi khó chịu như thường lệ.
“Lão già đó chỉ có thế lực to xác chứ bên trong rỗng tuếch, ta muốn đánh bại lúc nào chẳng được.”
“Vậy sao.”
Nghe vậy tôi gật đầu.
Giờ đang ở chế độ hưởng thụ đây.
Ừm, dù Tào Tháo không chiến đấu nghiêm túc thì Đào Khiêm ở mức độ ấy cũng có thể đánh bại được.
Để lật ngược tình thế bất lợi cũng cần có thực lực ở mức độ nào đó chứ với các tướng lĩnh dưới trướng Đào Khiêm thì không thể nào.
Nếu hỏi trong số các tướng lĩnh dưới trướng Đào Khiêm có nhân tài xuất chúng nào thì một người cũng không có.
Cùng lắm thì chỉ có Tào Báo dẫn Đan Dương Binh?
Nhưng tên này là kẻ từng đâm sau lưng khiến Lữ Bố có thể cướp Từ Châu từ chỗ Lưu Bị nên tôi mới nhớ đến.
“Bây giờ định đánh bại Đào Khiêm sao?”
“Ừm? Hiện tại không có ý định ấy.”
Nhận câu hỏi của tôi, Tào Tháo đưa ra câu trả lời phủ định.
“Ngươi biết rằng lão già Từ Châu hiện tại chưa từng đánh bại ta trong dã chiến chứ?”
“Ừ.”
Tôi bình thản gật đầu.
Mỗi khi báo tin thắng trận thì gửi thư khoe khoang với tôi thì làm sao không biết được.
Dù muốn không biết cũng không thể không biết ở mức độ ấy.
“Tình hình như vậy nên lão già ấy bắt đầu trốn sau tường thành không ra mặt nữa.”
Tào Tháo nói với thái độ như đang chế nhạo Đào Khiêm.
“Dù cố ý lộ sơ hở, cắt đứt đường tiếp tế hướng về thành phố thì cũng chỉ cố thủ đến cùng nên không thể làm gì khác ngoài việc mất thời gian.”
“…….”
“Dù sao thì hình như định cố thủ đến khi quân tiếp viện của Công Tôn Toản đến.”
Cái này lại chảy theo lịch sử gốc.
Nếu theo nội dung chính sử thì giờ chỉ còn lại việc ba huynh đệ đào viên đang nương náu chỗ Công Tôn Toản xuất chinh để cứu viện Từ Châu thôi.
Sau khi giao chiến một trận với Tào Tháo ở Từ Châu, Lữ Bố bị đuổi khỏi Tư Lệ Châu hợp tác với Trần Cung chiếm lĩnh khu vực Duyện Châu thì ác duyên bản thân mới bắt đầu một cách chính thức….
Trời ơi thế gian này.
Hiện tại thế lực Công Tôn Toản không có Lưu Bị?
Lưu Bị đã từng nhận chỉ thị từ tôi đâm sau lưng Công Tôn Toản.
Với Công Tôn Toản mà tôi biết thì chắc chắn là loại người không quên dù chỉ một việc nhỏ nhặt nào mà giữ hết trong lòng nên giờ quay lại cũng chỉ bị đuổi ra cửa mà thôi.
Hiện tại Công Tôn Toản dù có binh lực để gửi tiếp viện thì cũng rõ ràng là thiếu tướng lĩnh để chỉ huy.
Ngay cả Triệu Vân có thể gọi là hy vọng duy nhất cũng không có.
Chỉ nhìn vậy thôi thì thế lực Công Tôn Toản dường như sắp bị Viên Thiệu diệt vong ngay nhưng với tư cách Viên Thiệu thì tình hình cũng hơi rối nên không thể kết thúc Công Tôn Toản ngay được.
Tôi không cố ý tạo ra tình huống này nhưng khi hấp thu tàn dư của Lưu Ngu thì thế lực hỗ trợ Viên Thiệu giảm đi một, Ô Hoàn tộc từng hợp tay với Viên Thiệu tấn công Công Tôn Toản thì gần đây nghe nói vì nội chiến mà trở thành hỗn loạn.
Công Tôn Toản yếu hơn lịch sử gốc là sự thật nhưng Viên Thiệu từng đánh Công Tôn Toản với tỷ lệ 3:1 cũng ở trạng thái yếu đi theo cách riêng.
“……?”
Nhìn ánh mắt tôi đang nhìn mình, Lưu Bị đang phụ tá bên cạnh hiện vẻ mặt nghi hoặc.
“Nếu vậy thì định làm thế nào?”
Tôi lại hỏi Tào Tháo.
Tào Tháo đáp bằng giọng điệu đương nhiên.
“Đã cắt đứt hết đường tiếp tế nên giờ chỉ còn việc chờ thôi chứ?”
“…….”
“Mạng vây quanh thì Tử Hiếu (子孝, tên tự của Tào Nhân) sẽ tự quản lý.”
Nói vậy, Tào Tháo nhún vai.
“Giờ tương lai còn lại của lão già ấy chỉ có việc chậm rãi chết khát mà thôi.”
Cái gì vậy.
Ban đầu tưởng đang ở chế độ hưởng thụ thì ra là đã có suy nghĩ hết rồi?
“Và với phụ nữ mang thai thì ổn định là ưu tiên hàng đầu chứ?”
“…….”
Cùng với phát ngôn bom tấn của Tào Tháo, không khí lập tức đóng băng.
“…Đó là lời gì vậy?”
“…Im lặng đi.”
Trương Phi vẫn chưa nắm bắt hoàn toàn tình hình lẩm bẩm một mình thì Quan Vũ quở trách hành động thiếu tinh tế của Trương Phi.
“…….”
“Hừ.”
Tư Dữ và Lữ Bố nếu là quá khứ thì chắc sẽ giật mình ngã ngửa nhưng giờ lại bình thản đến thế.
Là sự ung dung của người đã được tôi chấp nhận sao?
Nếu không phải thì….
Dù sao trong số mọi người thì người nổi bật nhất chỉ có một người.
“…….”
Nếu hoàng đế bệ hạ trưởng thành toàn diện thì sẽ có cảm giác thế này sao.
Nữ nhân có mái tóc đen thẳng dài hơn một chút, thân hình uyển chuyển hơn.
Lưu Bị dù mọi người đang hỗn loạn cũng không mất nụ cười.
Quả nhiên đáng tin cậy.
Trong tình huống người khác mất bình tĩnh mà một mình duy trì sự trầm tĩnh thì đó là chứng minh năng lực xuất chúng của Lưu Bị….
“Phì?”
…Không phải sao?
Tôi nhìn Đích Lư của Lưu Bị phát ra tiếng kêu nghi hoặc.
Nhìn kỹ mu bàn tay thì thấy gân xanh nổi lên dường như đang dùng sức rất mạnh.
Rắc rắc.
Vì dùng sức toàn thân nên đùi Lưu Bị quấn quanh thắt lưng Đích Lư cũng truyền sức mạnh kinh người, áp lực sinh ra vì vậy thì Đích Lư phải chịu hết.
“Phì….”
Đích Lư hiện vẻ mặt tái nhợt vượt qua giới hạn của giống loài.
Tôi quay đầu khỏi cảnh tượng ấy rồi nghĩ.
Cái này phải làm thế nào đây.
Tào Tháo hoàn toàn không để ý đến việc xung quanh hỗn loạn vì phát ngôn của mình.
Chỉ vuốt ve bụng mình bằng bàn tay yêu thương mà thôi.
“Dù chưa đến lúc tắt kinh (Hạ huyết - 下血) nhưng… Ta có thể biết bằng trực giác.”
“…Đợi đã.”
Tôi cố gắng ngăn Tào Tháo trước khi lại nổ bom tấn nữa.
Nhưng miệng Tào Tháo không biết dừng lại.
“Thứ đậm đà đến thế đổ đầy trong ta thì làm sao có thể không mang thai được.”
Với lời nói chấn động ấy, Hạ Hầu Đôn đi theo cô ấy thì há to miệng.
Tôi cũng cùng tâm trạng.
“Hừm…. Tên gọi nên dùng tên gì thì tốt nhỉ.”
Tào Tháo cười nói với tôi.
“Ngươi nghĩ tên gì thì tốt?”
“……Hừ.”
Tôi định mắng Tào Tháo một trận thì nhìn nụ cười chân thành ấy rồi thở dài.
Thái độ bên ngoài trông nghịch ngợm nhưng giờ Tào Tháo thực sự hạnh phúc thì tôi có thể biết được.
“Tên Ngang (昻, cao vút) thì sao?”
“Ồ…. Dù không biết lý do nhưng âm vang thật tốt.”
Đương nhiên thôi.
Tào Ngang (曹昻) vốn là trưởng nam của Tào Tháo trong lịch sử gốc mà.
Dù giờ tôi có qua loa thì cuối cùng tên của trưởng nam cũng sẽ là Tào Ngang thôi.
Nghĩ lại thì thấy tò mò.
Rốt cuộc ở đây sẽ sinh ra nam hay nữ đây.
Dù giờ lo lắng thì cũng là lo lắng không giải quyết được nên tôi bỏ qua không để ý.
“Sinh con rồi thì sớm mời mọi người đến chơi.”
Tào Tháo nói bằng vẻ mặt nghịch ngợm, giọng nói hạnh phúc nữa.
“A, trước hết ta đến Lạc Dương gặp hoàng đế bệ hạ chứng minh lòng trung thành trước đã nhỉ.”
“…Có nhất định phải làm vậy không?”
“Nếu không thì những người theo ngươi sẽ cảnh giác ta mà.”
Thật sự đến bản doanh ở trạng thái không phòng bị tuyên bố chúng tôi về cơ bản là cùng thế lực.
Tào Tháo thực sự có ý định hợp nhất thế lực.
…Vậy thì thế lực sẽ lớn đến mức nào đây?
Hợp nhất Duyện Châu và một phần Dự Châu, thêm nữa là một nửa Từ Châu….
Thật sự kinh người.
Nếu Đào Khiêm và Công Tôn Toản đang đối đầu với thế lực chúng tôi hiện tại nghe được thì chắc sẽ ngã ngửa tại chỗ.
Lưu Do ở Giang Đông và Lưu Yên ở Ích Châu chắc chắn cũng sẽ có phản ứng tương tự.
“Ta tò mò Bản Sơ nếu nhận ra quan hệ giữa chúng ta thì sẽ phản ứng thế nào đây.”
Sao ở đó đột nhiên nhắc đến Viên Thiệu vậy.
Dù tôi và Tào Tháo là quan hệ thân mật đến mức thân xác hòa quyện nhưng Viên Thiệu cũng không có lý do phản ứng với việc đó.
Vì lâu không gặp nên giờ ngay cả ngoại hình cụ thể trông thế nào cũng không nhớ nổi.
Mái tóc vàng và đồng tử vàng thì nhớ nhưng….
Lần cuối gặp Viên Thiệu là khi nào nhỉ?
Sau khi đuổi Đổng Trác khỏi Lạc Dương, trước khi Viên Thiệu rời đi Ký Châu thì cuộc trò chuyện lúc ấy là lần cuối thôi.
Lúc ấy vì không khí khó hiểu nào đó mà say sưa nói mấy lời kỳ quặc như đừng để quyền lực che mắt hay gì đó thì giờ nó là một trong những lịch sử đen tối của tôi.
Viên Thiệu bề ngoài không lộ ra nhờ thuật xử thế đặc trưng nhưng chắc chắn trong lòng đã nghĩ kỳ quặc.
Tào Tháo đối diện ánh mắt nghi hoặc của tôi rồi cười khẩy.
“Ừ. Nếu Đại tướng quân nghĩ vậy thì ta sẽ không nhắc riêng nữa.”
Ngữ điệu hơi kỳ lạ nhỉ.
Như đang khích lệ người yêu lo lắng vô ích vậy….
Lúc ấy Tào Tháo thu hẹp khoảng cách với tôi rồi thì thầm thế này.
“Ta mong chờ ngươi có thể ôm bao nhiêu nữ nhân vào lòng đây.”
“…….”
Dù đã đoán đại khái nhưng hóa ra cố ý nổ bom lớn vậy.
Tào Tháo cười với tôi một cái rồi dẫn quân của mình rời đi bằng cử chỉ bình thản.
…Rốt cuộc bảo tôi dọn dẹp hậu quả thế nào đây.
Tôi thở dài trước những ánh mắt từ bốn phía.
1 Bình luận