Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 305: 524. Đêm khuya

Chương 305: 524. Đêm khuya

Nửa cuối năm ngoái, An Hàm còn đang bận ôn bài vở, vẫn ở lại ký túc xá, thỉnh thoảng cũng có thể tụ tập với bạn cùng phòng, nhưng sau Tết năm nay thì cô chưa gặp lại họ lần nào nữa.

Dù tính ra cũng đã nửa năm không gặp mặt, nhưng chỉ sau vài câu trêu đùa bông lơn, cả đám đã dần thả lỏng, không còn câu nệ mà quậy phá tưng bừng như hồi còn ở chung ký túc xá.

Đồ ăn ngoài cũng được giao tới đủ cả, mấy hộp đồ nguội, xiên nướng, một khay cá nướng nặng ký rưỡi, cộng thêm hai thùng bia, bày la liệt kín cả bàn trà.

Sau khi bắt đầu nhập tiệc, không khí càng thêm náo nhiệt.

Chỉ có mình An Hàm lẳng lặng ngồi một bên, hai khuỷu tay chống lên đùi, một tay chống cằm, rầu rĩ gặm đồ nướng.

Mang thai rồi, đến Coca còn mấy ngày mới được cho một chai, nói gì đến bia rượu.

Thực ra đến cả đồ nướng cô cũng chẳng dám ăn nhiều, chủ yếu vẫn là gắp mấy món đồ nguội.

“Ê, An Hàm, hai cậu định bao giờ tổ chức đám cưới thế?” Long Hưng đột nhiên quay đầu hỏi An Hàm, “Đến lúc đó đừng quên mời bọn anh đấy.”

“Không quên đâu, chỉ cần các cậu nhớ mừng cưới là được rồi.”

Trần Tuấn Kiệt vẫn cà khịa như mọi khi, chọc vào dây thần kinh của An Hàm: “Vớ được ông chồng phú nhị đại rồi mà vẫn mê tiền thế, chẳng có tí tầm nhìn nào cả.”

An Hàm chẳng do dự mà bật lại ngay: “Thế cậu cũng tìm một ông chồng đi!”

“Phú bà thì được, chứ chồng thì xin kiếu.”

Cô lườm Trần Tuấn Kiệt một cái, rồi hậm hực nghiêng người dựa vai vào Tô Bằng.

Nhìn đám bạn cùng phòng ăn uống nhậu nhẹt thả phanh, cô không nhịn được nuốt nước bọt ừng ực, rồi ngước mắt lên, nhìn Tô Bằng với ánh mắt đáng thương.

Tô Bằng cười dịu dàng nhưng giọng điệu lại không cho phép chối từ: “Không được.”

“Một chai thôi?” An Hàm cố mặc cả, nhưng lời vừa thốt ra, cô đã ỉu xìu cúi đầu.

Thèm thì thèm thật, nhưng dẫu sao cũng đang mang thai.

Lúc đầu cô chẳng có chút tự chủ nào, nhưng bây giờ đã khổ sở bấy lâu nay, chỉ cần ráng nhịn thêm vài tháng nữa thôi...

“Hồi đó Tuấn Kiệt còn choảng nhau với An Hàm cơ...”

Chủ đề dần chuyển sang những câu chuyện thú vị trong mấy năm đại học, Long Hưng đã hơi ngà ngà say, mặt đỏ bừng.

“Kết quả là Tuấn Kiệt suýt thì không đánh lại một đứa con gái, haha!”

“Là do tao nhường nó thôi.”

“Ê, tao nhớ lần đầu tiên thấy An Hàm mặc đồ con gái là ở cổng sau trường buổi tối...”

Trần Tuấn Kiệt khinh khỉnh vạch trần: “Xong rồi mày nhất kiến chung tình luôn chứ gì? Ngày nào cũng lân la hỏi tao con bé đó là ai, ai dè lại chính là An Hàm.”

Mấy chuyện quê độ ngày xưa bị lôi ra nói lại, An Hàm dù không uống rượu mà mặt cũng ửng lên một lớp phấn hồng.

“Ê, Vương Thắng, cô bạn gái kia của cậu đâu rồi?” Long Hưng uống vào liền nói nhiều, đột nhiên chuyển chủ đề, “Sao không thấy cậu nhắc tới nữa?”

Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Vương Thắng trầm xuống hẳn: “Chia tay rồi, cô ấy muốn ra nước ngoài.”

“Không sao...”

Long Hưng đang định an ủi thì Vương Thắng lại hỏi ngược: “Anh Long, năm ngoái không phải anh cũng theo đuổi một cô bé à, giờ sao rồi?”

Lời an ủi nghẹn cứng lại trong cổ họng, Long Hưng mấp máy môi, cuối cùng chỉ biết thở dài lắc đầu trong câm lặng.

“Thế còn Tuấn Kiệt?”

“Tao á? Con gái phiền chết đi được, giờ tao bận sấp mặt lấy đâu ra thời gian mà yêu đương?”

Trước kia cả phòng hình như ai cũng có đôi có cặp, giờ thì lại biến thành câu lạc bộ độc thân, chỉ có mỗi An Hàm là tình yêu viên mãn.

An Hàm nghi ngờ vận may mang thai của mình có khi nào là do hiến tế vận đào hoa của mấy ông bạn cùng phòng không nữa.

Hai tiếng sau.

Cả bọn vừa nói vừa cười nhậu nhẹt suốt hai tiếng, mới nãy còn bảo tối nay về ký túc xá, giờ thì đã có ba người ngã gục.

Tô Bằng tửu lượng vốn không tốt, dù uống ít nhưng giờ cũng hơi choáng váng, đi đứng lảo đảo.

Nhìn “xác chết” đầy đất và một bàn đầy đồ ăn thừa thãi, An Hàm đứng bên bàn trà, thở dài một tiếng: “Biết ngay mà.”

“Tô Bằng, cậu khiêng họ vào phòng ngủ phụ đi?”

Tô Bằng uống không nhiều, chỉ là mặt hơi ửng đỏ, đầu óc có chút lâng lâng.

Từ lúc An Hàm mang thai, Tô Bằng dù là đi nhậu với bố vợ cũng không bao giờ uống say, chỉ sợ lỡ say rồi An Hàm có chuyện gì đột xuất thì không chăm sóc được.

“Được.”

Đám bạn cùng phòng say rồi ai cũng nặng như chì, dù có An Hàm phụ giúp, Tô Bằng cũng phải mất hơn mười phút mới lôi được cả ba vào phòng ngủ phụ.

Cũng chẳng buồn chăm sóc, cứ thế đặt ngang họ lên giường, chỉnh điều hòa cao lên một chút để khỏi bị cảm, An Hàm liền đi ra khỏi phòng ngủ phụ, cùng Tô Bằng dọn dẹp tàn cuộc.

“Mai mấy giờ chụp ảnh tốt nghiệp thế?”

Tô Bằng buộc túi rác lại đặt ở cửa, quay đầu hỏi An Hàm.

“Chiều hai giờ tập trung thì phải?” An Hàm đang cúi người lau bàn trà, thuận miệng đáp.

“Vậy tối nay mình ngủ muộn một chút cũng không sao nhỉ?”

“Ừm a.”

Tô Bằng nhìn cô đầy mong đợi, và cô cũng cảm nhận được ánh mắt của cậu đang quanh quẩn trên vòng ba của mình.

Cô bất lực thẳng người dậy, vừa định nói gì đó thì Tô Bằng đã vòng tay ôm chầm lấy eo cô.

“Đừng quậy...” Cô vặn vẹo người chống cự lấy lệ, nhưng thân thể mềm mại lại cọ xát vào người Tô Bằng, càng kích thích khiến đuôi mắt cậu ửng đỏ.

“Bạn cùng phòng đang ở ngay phòng bên cạnh đấy.”

Tô Bằng lập tức tỉnh táo lại.

Giờ cậu và An Hàm đang ở trong căn nhà ở trung tâm thành phố mà ông nội tặng, nhà chung cư cũ cách âm khá tốt, An Hàm đã quen với việc la hét tùy thích mà không cần lo bị người khác nghe thấy.

Nhưng ở đây thì không được.

“Mai về rồi tính.” An Hàm lẩm bẩm, giằng ra khỏi vòng tay Tô Bằng, “Tớ có thai rồi mà cậu cứ quấn lấy tớ đòi làm chuyện bậy bạ suốt...”

Dù đã qua ba tháng đầu của thai kỳ, nhưng số lần làm chuyện ấy tốt nhất cũng nên khống chế ở mức một lần một tuần, đó là còn trong trường hợp cơ thể An Hàm không có gì bất thường.

Trước đây Tô Bằng phải đi làm, tinh lực đã bị công việc bào mòn nên còn đỡ, còn hôm nay rảnh rỗi cả ngày, lại còn uống chút rượu.

“Cũng phải.” Tô Bằng có hơi xìu xuống, thở dài một tiếng, “Có thai đúng là phiền phức thật.”

Không chỉ phải kiểm soát số lần, mà An Hàm còn trở nên cực kỳ nhạy cảm, la to một chút thì không sao, nhưng lần nào cũng không trụ được quá hai mươi phút, khiến cậu chẳng bao giờ được ăn no.

Giờ thì trái lại, An Hàm lại dễ dàng được ăn no.

“Trong đầu cậu toàn chứa cái gì không thế?!”

Giơ tay gõ lên đầu Tô Bằng một cái, An Hàm lườm cậu, rồi mới ra vẻ không vui đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Cậu không thể kiên trì thêm chút nữa à?

Tớ chỉ từ chối lấy lệ thôi mà!

Nếu không phải vì có thai, tớ cũng muốn đêm đêm triền miên lắm chứ~

Căn hộ cho thuê này đã lâu không có người ở, nhà vệ sinh cũng bám một lớp bụi, hơi bẩn, sau khi dọn dẹp sơ qua, An Hàm mới đứng trước gương, đôi mắt to tròn ngắm nghía bóng mình trong đó, vừa đánh răng.

Tuy có thai rồi nhưng dáng người vẫn giữ được ngon nghẻ phết~

Ngoại trừ phần bụng dưới hơi nhô lên một chút không đáng kể, eo vẫn thon gọn như vậy, ngực do mang thai nên còn to hơn trước, mông dường như cũng cong và nảy nở hơn.

Thân hình này, khiến cô trông như thể bước ra từ trong mấy bộ truyện tranh người lớn vậy.

Tô Bằng xuất hiện ở cửa, cười tủm tỉm nhìn An Hàm đang “uốn éo tạo dáng” trước gương để ngắm nghía vóc dáng của mình.

Cô lập tức ngừng tạo dáng, ngoan ngoãn đánh răng, gò má ửng hồng: “Gì thế?”

“Vợ chồng già với nhau cả rồi còn ngại ngùng gì nữa?”

“Đang đánh răng, có chuyện gì thì nói đi.”

“Căn hộ này chúng ta không thuê nữa nhé?”

An Hàm sững người, có chút tiếc nuối gật đầu: “Ừm, chụp ảnh tốt nghiệp xong chắc cũng không về trường nữa, giữ lại căn nhà này cũng không để làm gì.”

Cô khá có tình cảm với căn hộ này, dù sao cũng đã sống chung với Tô Bằng ở đây một năm, từng xem nơi này như là nhà.

“Mẹ tớ mua lại căn hộ này rồi.”

“???”

An Hàm chưa bao giờ nghĩ tới còn có thể có pha xử lý như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!