Tập 03

Chương 119: 339. Bố

Chương 119: 339. Bố

Ăn cơm, dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, vốn dĩ định đi dạo một vòng trường của An Hàm nhưng giờ bố cô lại chẳng còn lòng dạ nào. Ông ngồi trên sofa, chống khuỷu tay lên gối, còng lưng xuống pha trà, mặt mày ủ dột, khẽ thở dài.

Trà và bộ ấm chén đều do Tô Bằng chuẩn bị từ trước, nhưng vì dạo này hơi kẹt tiền nên chỉ là loại trà rẻ tiền nhất bán ngoài vỉa hè.

Bố cô uống cũng không có ý kiến gì, tâm trí ông vốn chẳng đặt ở chén trà.

“Bố, con đi ngủ trưa đây ạ?”

An Hàm từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn dáng vẻ sầu não của bố, cô dè dặt hỏi, chỉ sợ lại khiến ông thêm phật lòng.

“Đi đi.”

Bố cô xua tay, nhấp một ngụm trà.

Ngay lúc An Hàm quay người định chạy về phòng ngủ, bố cô lại đột nhiên hỏi: “Con thấy... bố về nước làm việc thì thế nào?”

“Hả?”

“Bây giờ không như hai mươi năm trước nữa, nước ngoài cũng chẳng phát triển hơn trong nước là bao.” Ông tựa vào sofa, hỏi ý kiến An Hàm, “Hai mươi năm trước tỉ giá Bảng Anh còn được mười mấy, giờ tụt xuống còn có tám. Tính ra tiền kiếm được còn không bằng ngày xưa, chi bằng về nước tìm một công việc...”

“Bố tìm được việc tốt không?” An Hàm lại bất giác ngắt lời bố.

Dù gì trong nước cạnh tranh cũng khốc liệt, mà bố cô đã hơn bốn mươi tuổi rồi.

Ông bố thở dài một tiếng: “Cũng phải, lại vừa mới mua nhà, còn phải trả nợ vay.”

An Hàm thở phào nhẹ nhõm, nếu bố cô thật sự về nước làm việc, những rắc rối kéo theo chắc chắn không ít.

Cô trở về phòng ngủ, vừa đóng cửa khóa trái đã lập tức rút điện thoại ra, bổ nhào lên giường, nhắn tin hỏi thăm tình hình của Tô Bằng.

“Sao rồi? Cậu đang làm gì đó?”

“Tớ vẫn đang ngồi xổm ngoài cửa đây.”

“...”

An Hàm như tưởng tượng ra được dáng vẻ đáng thương của Tô Bằng đang ngồi thụp ngoài cửa.

Cô không nhịn được mà bật cười, nhưng rồi lại ngay lập tức nín lại, trưng ra vẻ mặt nghiêm túc.

Tô Bằng đúng là tai bay vạ gió mà~

“Rốt cuộc là sao thế?”

“Áo len của tớ bị phát hiện rồi.”

“Tự dưng bố tớ lục tủ đồ của cậu làm gì không biết... Cái áo len đó thì liên quan gì đến tớ? Chẳng phải cậu tự mua à?”

Cách một lớp mạng, An Hàm vẫn cảm nhận được sự tủi thân của Tô Bằng.

Thật ra thì cũng có liên quan một tẹo, dù sao thì sau khi cậu ấy mặc, cũng chỉ có mình tớ thấy thôi mà.

Cô cố gắng dỗ dành Tô Bằng: “Không sao đâu, đợi bố tớ đi rồi tớ mời cậu một bữa thật ngon. Dù sao ông ấy cũng sắp ra nước ngoài rồi, cứ lấp liếm cho qua trước đã, sau này cậu lên mạng vun đắp quan hệ tốt với ông ấy là được.”

Đến lúc đó Tô Bằng và bố cô cũng chẳng gặp mặt được, nói chuyện trên mạng có lẽ sẽ thân thiện hơn chăng? Chứ không phải sặc mùi thuốc súng như gặp mặt ngoài đời thế này.

“Thế thôi à?”

“Chứ sao nữa?” An Hàm đã đoán được câu tiếp theo của Tô Bằng, mặt cô bắt đầu nóng lên.

“Tớ không cần ăn ngon, hay là đợi bố cậu đi rồi, chúng mình thử... hôn nhau xem?”

Mấy lời này mà nói thẳng mặt thì chắc chắn Tô Bằng không tài nào thốt ra nổi, nhưng bây giờ thì lại cứ gọi là hùng hồn lý lẽ.

An Hàm vừa thẹn vừa giận, bơ luôn Tô Bằng, úp điện thoại xuống đầu giường, lật người lại, bực bội mắng một tiếng: “Đồ háo sắc! Biến thái!”

Hoàn toàn không thể chấp nhận nổi!

Ăn no uống đủ, mỗi buổi chiều cô đều sẽ ngủ khoảng một tiếng, vốn dĩ nằm trên giường nói chuyện với Tô Bằng một lát là cũng buồn ngủ rồi.

Nhưng bây giờ cô lại tỉnh như sáo, trong đầu toàn là những tài liệu học tập đã từng xem, não còn tự động thay mặt nam nữ chính trong mấy tài liệu đó thành cô và Tô Bằng.

“Biến thái!”

An Hàm lầm bầm chửi rủa, trằn trọc mãi trên giường, thật sự không tài nào ngủ được, cô dứt khoát ngồi dậy chơi game.

Cô vừa mới ngồi vào bàn máy tính, có lẽ vì nghe thấy tiếng động, không lâu sau, bố cô đã gõ cửa phòng ngủ.

“An Hàm, bố ra ngoài đi dạo một lát, tối con muốn ăn gì không? Bố ra chợ gần đây mua luôn.”

“Bố cứ mua đại gì cũng được ạ.”

Cô bỗng sững người, vội vàng gửi một tin báo cho Tô Bằng vẫn đang ngồi thụp ngoài cửa rằng bố cô sắp ra ngoài.

Đợi bố đi rồi, Tô Bằng có thể vào nhà ngồi một lát, đống đồ ăn chưa ăn hết lúc nãy cũng có thể để cậu tiện tay giải quyết luôn.

“Ừ.”

“À đúng rồi! Bố ơi, mật khẩu cửa đổi rồi ạ, đổi thành sinh nhật con đó.”

“Biết rồi.”

Bố cô đáp một tiếng, vài phút sau An Hàm đã nghe thấy tiếng đóng mở cửa từ phòng khách vọng lại, rõ ràng là ông đã đi rồi.

Lần này cô lại càng chẳng buồn ngủ nữa, bỗng bật dậy khỏi bàn máy tính, hớn hở rời phòng ngủ lao ra cửa chính, nhanh chóng mở cửa, ló đầu ra hành lang ngó nghiêng.

Không thấy bóng dáng Tô Bằng đâu, chắc là trốn lên tầng trên rồi.

Cô quan sát một lát, đoán chừng bố đã rời khỏi tòa nhà này, vừa định gọi Tô Bằng đang trốn ở đâu đó thì sau lưng bỗng xuất hiện một cảm giác nhói đau, như thể có mũi kim đang chĩa thẳng vào giữa trán cô.

Cảm nhận được ánh mắt đó, An Hàm ngây người, ngơ ngác quay đầu lại, bố cô đang đứng ngay cửa nhà vệ sinh, ánh mắt đầy u ám nhìn cô.

“...”

Hai bố con im lặng nhìn nhau, An Hàm không nén được bình tĩnh trước, lúng túng và chột dạ dời ánh mắt đi chỗ khác.

“Bố, sao bố chưa đi ạ?”

“Lúc mở cửa tự dưng lại muốn đi vệ sinh.”

“Ồ~ Con định ra trường có chút việc ạ.” An Hàm nhanh chóng tìm cho mình một lý do vụng về, “Đôi giày con muốn đi không biết để đâu rồi.”

“Vậy vừa hay, đi dạo với bố một lát.”

“Vâng ạ...”

Rõ ràng là bố cô đã nhìn thấu suy nghĩ của An Hàm.

Nhưng vì ông đã không vạch trần, cô cũng thuận theo ý ông, ngoan ngoãn làm theo lời mình vừa nói, tìm trong tủ giày một đôi giày gót thấp không hay đi, sửa sang lại dáng vẻ một chút rồi cùng bố ra ngoài.

Bố cô quanh năm không ở nhà, An Hàm rất ít khi có dịp ra ngoài riêng với ông.

Cô lơ đãng đi theo sau lưng bố, có chút không tự nhiên khi né tránh ánh mắt của ông đang đặt trên người mình, hai người chậm rãi đi dọc theo con đường từ khu chung cư đến trường.

Bố cô dường như có hứng thú với mọi thứ, ngó đông ngó tây, thỉnh thoảng còn bước vào các cửa hàng ven đường lượn một vòng rồi lại chẳng mua gì.

Ông dường như rất thích cảm giác đi dạo cùng An Hàm, vẻ mặt vốn luôn nghiêm nghị cứng nhắc cũng giãn ra đôi chút.

“Sau này nếu lấy chồng, nhớ mỗi năm về nhà ít nhất một lần.”

“Vâng, con biết rồi ạ.”

“Mười mấy năm nay bố ở ngoài trả nợ mua nhà, giúp con tích cóp chút của hồi môn, để con lấy chồng không phải tay trắng đi về nhà người ta, rồi bị coi thường.”

“Chắc không đâu ạ...”

“Đợi trả xong nợ nhà, chắc cũng có thể về hưu hưởng phúc rồi.”

Chỉ tiếc là An Hàm đã thành con gái, cảnh con cháu đầy đàn quây quần bên gối mà ông từng tưởng tượng có lẽ khó mà thành hiện thực được rồi.

Bố cô quay đầu lại, nhìn vẻ mặt có phần hờ hững của An Hàm.

“Lần nào bố nói chuyện con cũng không muốn nghe.”

An Hàm bất đắc dĩ bĩu môi: “Con có nghe mà.”

Cô cúi đầu, lớn từng này rồi cô rất ít khi có những cuộc trò chuyện như thế này với bố, điều đó khiến cô rất không quen, không biết nên bày ra vẻ mặt nào, nên đáp lại ra sao.

Nhưng cuộc trò chuyện này lại khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu, dường như đã vô hình trung rút ngắn khoảng cách và sự xa cách giữa cô và bố.

Cô mím môi, cụp mắt xuống nói: “Bố yên tâm đi ạ, sau này có thời gian con sẽ về thăm nhà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!