Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 195: Xem phim

Chương 195: Xem phim

[Độ hảo cảm của Long Hưng đối với bạn -1]

[Độ hảo cảm của Vương Thắng đối với bạn -1]

[...]

Do cuộc tranh cãi quá kịch liệt, hơn nửa tiếng sau, cả bọn mới khó khăn lắm mới đi đến một quyết định thống nhất.

Bắt cái game chết tiệt Overcooked cút khỏi máy tính của Trần Tuấn Kiệt!

Mới có bao lâu đâu chứ? Mấy thông báo lắt nhắt của hệ thống cộng lại cũng đã khiến độ hảo cảm của Long Hưng với An Hàm giảm mười điểm, còn của Vương Thắng thì giảm hẳn năm điểm.

Chỉ có Tô Bằng là trước sau như một, độ hảo cảm của cậu dành cho cô vẫn giữ ở mức một trăm mười, không tăng cũng không giảm.

Cảm thấy con game này sẽ hủy hoại tình anh em của cả bọn, mấy người liền ép Vương Thắng xóa game, sau đó bắt đầu bàn bạc xem tối nay nên cùng nhau xem phim gì.

An Hàm không tham gia, cô ngáp một cái rồi đi sang bên cạnh, lưng dựa vào thang giường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn bóng lưng Tô Bằng.

Đợi đến lúc xem phim tắt đèn, có lẽ chính là cơ hội tốt để cô ra tay.

Nhưng mà, khiến Tô Bằng có phản ứng “chào cờ” thì rất đơn giản, cái khó là làm sao để cậu mất lý trí mà đưa ra yêu cầu quá đáng với cô ngay trong ký túc xá.

Bình thường Tô Bằng đâu có cái gu thích cảm giác kích thích vụng trộm này đâu nhỉ?

Với lại, tên này lúc nào cũng rất lý trí, lần đầu tiên cô “dâng hiến” cậu còn hỏi đi hỏi lại mấy lần, cứ như chỉ cần cô từ chối là cậu sẽ lập tức xách súng bỏ đi vậy.

“An Hàm, cậu muốn xem phim gì?”

Tô Bằng quay đầu nhìn An Hàm ở phía sau, cô lập tức trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội.

“Tớ sao cũng được, không kén chọn đâu.”

“Xem gì đó kích thích đi?” Long Hưng đề nghị.

Trong đầu An Hàm lúc này toàn những suy nghĩ không đứng đắn, chỉ chăm chăm nghĩ cách gài bẫy Tô Bằng, vừa nghe thấy thế liền nghĩ lệch đi đâu, cô trợn tròn mắt nhìn Long Hưng.

Hóa ra anh Long lại là người như vậy à!

“Phim khoa học viễn tưởng bom tấn thì sao? Hoặc phim kinh dị kiểu Saw: Lưỡi cưa tử thần ấy?”

“Phim kinh dị đi?” An Hàm chọn vế sau.

Chủ yếu là nếu xem phim kinh dị, chẳng phải cô sẽ có cớ để dụi vào lòng Tô Bằng sao?

Với thân phận là một “cô gái nhỏ”, sợ đến hồn bay phách lạc rồi dán chặt vào người bạn trai, chắc Long Hưng và Vương Thắng cũng không ý kiến gì đâu nhỉ?

Còn phim ma thì thôi, cái này cô sợ thật.

“Ok, An Hàm cậu order đồ nướng đi, đợi chúng ta xem xong chắc đồ ăn khuya cũng tới nơi. Tối nay mình không uống rượu nhé? Mai trên lớp còn có bài kiểm tra.”

“Không uống à...”

An Hàm còn đang định dùng cồn để tăng thêm chút can đảm cho mình.

Nhưng nếu chủ động đề nghị uống rượu, trong mắt Tô Bằng sẽ đáng nghi lắm.

Cô cúi đầu đặt đồ ăn, rồi chủ động đi tới cửa phòng tắt đèn, căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp chìm vào bóng tối, chỉ còn lại màn hình máy tính của Vương Thắng hắt ra ánh sáng huỳnh quang, soi rõ gương mặt mấy người.

An Hàm lê ghế đến ngồi cạnh Tô Bằng: “Cậu muốn ăn gì?”

“Cho một tá hàu nướng mỡ hành.”

“Đắt thế...”

Cô lẩm bẩm, người hơi nghiêng đi, tựa vai lên cánh tay Tô Bằng, rồi đưa điện thoại qua: “Cậu chọn thêm đi?”

Tô Bằng không nhận ra điều gì bất thường, tự nhiên nhận lấy điện thoại, vô thức liếc nhìn cô gái đang tỏa ra hương thơm thiếu nữ bên cạnh, người đang áp sát vào cánh tay mình.

“Đùi gà với xúc xích cho tao một cái, nhớ kêu thêm hai chai Coca lớn.” Long Hưng quay lại nói một câu trong lúc đang tìm phim.

Tô Bằng gật đầu: “Ok.”

“Tớ muốn uống loại không đường...” An Hàm ghé đầu qua xem điện thoại, người bất giác lại càng dán sát vào Tô Bằng, “Quán này có Coca không đường không?”

“...”

Ánh mắt Tô Bằng lại một lần nữa quét qua An Hàm, phần ngực cô đã áp sát vào cánh tay cậu, khiến bàn tay cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại và tuyệt vời của thiếu nữ.

Hương thơm con gái thoảng qua chóp mũi dường như cũng nồng nàn hơn.

Cậu lặng lẽ giơ tay lên, ấn đầu cô nàng lại, rồi đẩy cô ra xa trong ánh mắt ngơ ngác của cô.

“Không có loại không đường, lát nữa lúc đi lấy đồ ăn tớ xuống lầu mua cho cậu.”

“Chậc...”

An Hàm khoanh tay vắt chéo chân, ngồi thẳng người dậy với vẻ mặt bất mãn, tay còn xoa xoa cái đầu hơi đau của mình.

“Bắt đầu rồi bắt đầu rồi! Hai đứa mày đặt đồ ăn xong chưa?” Long Hưng cuối cùng cũng tìm được một bản Blu-ray, cậu bật phim full màn hình rồi quay lại nhìn hai người phía sau.

“Xong rồi, hai cậu xem có cần thêm gì không?”

“Tao sao cũng được.” Vương Thắng vốn không thích ăn đồ nướng, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cho tao thêm một quả cà tím nướng mỡ hành là được.”

“Tao cũng muốn cà tím!”

Đặt xong đồ ăn, phim cũng qua đoạn mở đầu, cả bọn liền im lặng, tập trung vào màn hình máy tính.

Trước đây, ký túc xá của An Hàm tuần nào cũng tụ tập xem phim, thể loại phim từ kinh dị đến tình cảm, bọn họ xem phim chẳng bao giờ kén cá chọn canh, cũng không quá để tâm phim hay hay dở, phần lớn thời gian chỉ là tận hưởng cảm giác mọi người cùng nhau xem phim, bình luận chém gió về tình tiết và nhân vật.

Thế nhưng tối nay An Hàm lại không tìm lại được cảm giác ngày xưa, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Tô Bằng bên cạnh, lơ đãng nghe Long Hưng chê bai nhân vật “chính trị đúng đắn” trong phim.

Cô giả vờ buồn ngủ mệt mỏi vươn vai một cái, rồi uể oải nghiêng người, tựa đầu lên vai Tô Bằng.

Dựa được một lúc, cô không nhịn được lại khẽ ngẩng đầu liếc nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Tô Bằng khi đang thảo luận tình tiết phim với Long Hưng và Vương Thắng.

Tên này vậy mà lại nghiêm túc xem phim thật à!

Cô muốn làm vài hành động mờ ám, nhưng lại sợ quá lộ liễu sẽ bị Tô Bằng phát hiện ý đồ, càng sợ đám bạn cùng phòng vừa quay đầu lại đã thấy cảnh cô đang quyến rũ đàn ông, e là lúc đó chỉ có nước đào lỗ chui xuống vì xấu hổ.

Ánh mắt cô nhìn xuống dưới, tiếc là ánh sáng màn hình quá tối, phía trước lại có thân hình của hai người che chắn, bên dưới tối om, cô hoàn toàn không thấy được Tô Bằng lúc này đã “chào cờ” hay chưa.

An Hàm hít sâu một hơi, ra vẻ cực kỳ tự nhiên ôm lấy cánh tay Tô Bằng, rồi kéo ghì cánh tay ấy vào lồng ngực mình.

Làm ra hành vi ve vãn đàn ông ngay trước mặt những người bạn thân quen thuộc khiến tim cô đập thình thịch, hai má đã sớm ửng hồng như ráng chiều.

Cái hệ thống này đúng là chỉ thích xem kịch vui mà~

Tô Bằng cúi đầu nhìn cô, cơ thể có chút cứng đờ, cậu thử nhẹ nhàng rút tay mình ra.

Nhưng cánh tay ấy đã bị An Hàm ôm chặt cứng.

Cậu có chút nghi ngờ ý đồ của An Hàm, nhưng bình thường lúc xem phim ở nhà thuê, cô gái này vốn đã rất thích dán vào người cậu, hành động như hiện tại cũng chỉ là tương tác bình thường giữa các cặp đôi.

Biết bao nhiêu cô gái ngay cả khi ra đường cũng muốn khoác tay bạn trai mình...

Thở ra một hơi, cậu không nghĩ nhiều nữa, cố gắng hết sức tập trung vào bộ phim, tránh để bản thân phải mất mặt trước mặt bạn cùng phòng của An Hàm.

“Tô Bằng~”

Nhưng An Hàm thấy có hiệu quả liền được đằng chân lân đằng đầu, cô áp sát vào cánh tay Tô Bằng, rướn người tới, đôi môi gần như chạm vào tai cậu, khẽ khàng nói: “Phim này hình như không hay lắm nhỉ, anh Long chọn phim chán quá~”

“Thật ra cũng được mà.”

Vành tai nhạy cảm bị hơi thở của An Hàm phả vào làm ngứa ran, Tô Bằng vô thức muốn né đi, nhưng An Hàm vẫn tiếp tục dùng giọng nói cực nhỏ thì thầm to nhỏ bên tai cậu: “Cậu có gặp bạn gái của Long Hưng chưa? Ngoài lần tỏ tình đó ra, tớ chưa thấy Long Hưng đi cùng bạn gái cậu ta bao giờ cả.”

“Bạn gái cậu ta không phải là con trai thật đấy chứ, nên cậu ta không dám dắt ra ngoài à~”

An Hàm len lén cười, bịa chuyện hóng hớt về Long Hưng.

“Ngày nào tớ cũng đi làm sao mà biết được...”

Rõ ràng chỉ là những lời thì thầm to nhỏ giữa hai người yêu nhau, nhưng Tô Bằng lại không kìm được mà muốn trốn chạy.

Tiếc là bạn gái cậu lại giống như yêu tinh vậy.

“Tớ đi vệ sinh một lát.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!