[Tô Bằng: Độ hảo cảm 108]
Chỉ còn hai điểm nữa là độ hảo cảm sẽ vượt mốc một trăm mười.
An Hàm cảm thấy lời nhắc của hệ thống không bằng nói là một lời cảnh báo.
Nhưng cô thật sự không nghĩ ra được vượt qua một trăm mười sẽ gây ra hậu quả gì, chẳng lẽ vì yêu quá sâu đậm mà cậu ấy sẽ cưỡng ép “thịt” cô ư?
Nghĩ lại thì cũng hơi mong chờ...
Cô vội vàng gạt phăng mớ suy nghĩ đen tối đó ra khỏi đầu.
Đặc tính nhạy cảm khiến cô cứ hễ thân mật gần gũi với Tô Bằng là lại ướt át cả người, đến nỗi chính cô cũng có dấu hiệu hơi thèm thuồng.
Lẽ nào Tô Bằng sẽ biến thành yandere?
Thử tưởng tượng sau này cô chỉ cần tiếp xúc với bất kỳ người con trai nào một chút thôi là Tô Bằng sẽ tỏ vẻ không vui, lỡ như sau này có cãi nhau với cậu, cậu sẽ cầm dao dọa chết dọa sống.
Kinh khủng quá...
Xem ra không thể coi việc trêu chọc Tô Bằng là một thú vui hàng ngày được nữa rồi.
Không chỉ cơ thể Tô Bằng không chịu nổi, mà chính cô cũng hơi quá tải, giờ lại còn có nguy cơ tăng độ hảo cảm khiến Tô Bằng biến thành yandere.
An Hàm rất thích cuộn tròn người lại, cô co mình vào một góc sô pha, ánh mắt vô hồn nhìn bộ phim chiếu mạng trên TV nhưng cũng chẳng có tâm trạng xem.
Nhiệm vụ ba có nguy cơ tăng thuộc tính vóc dáng, vòng ngực hiện tại cả cô và Tô Bằng đều rất hài lòng, không cần thiết phải to thêm nữa.
Nhiệm vụ một thì quá đáng sợ, chọn nhiệm vụ này chẳng khác nào bảo cô vào thẳng khoa sản một chuyến.
Hơn nữa tiến độ này cũng nhanh quá rồi! Cô còn chưa thực sự dùng thân phận bạn gái của Tô Bằng để ra mắt bố mẹ cậu, vẫn chỉ là một sinh viên năm ba đang đi học, kết quả đã mang thai sinh con...
Gương mặt đã đỏ bừng như quả đào chín, An Hàm vớ lấy chiếc gối sô pha bên cạnh, vùi khuôn mặt nóng rực vào trong gối, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn long lanh đang nhìn về phía cửa phòng.
“Đành chọn nhiệm vụ hai vậy...”
“Tuy hơi xấu hổ, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận được.”
Hầu hết mọi người đều từng coi tay trái tay phải làm vợ, dĩ nhiên ngày trước An Hàm cũng thế, chỉ là so với mấy người một ngày mấy lần thì tần suất của cô ít hơn.
Còn lần này, lại phải giúp Tô Bằng...
[Đã nhận nhiệm vụ hai, vui lòng hoàn thành vào ngày sinh nhật của Tô Bằng]
Dù còn gần một tuần nữa mới đến lúc làm nhiệm vụ, nhưng An Hàm đã không kìm được mà toàn thân run rẩy.
Xấu hổ chết mất!
Nếu Tô Bằng không chủ động đề cập, chẳng lẽ cô còn phải tự tay buộc ruy băng gói quà lên tay mình, rồi chủ động cởi thắt lưng cho Tô Bằng sao?
Khóa cửa thông minh vang lên tiếng “tít tít” khi có người bấm mật mã, một lát sau Tô Bằng xách theo một đống đồ bước vào nhà.
Cậu vô thức ngẩng đầu nhìn An Hàm, liền bắt gặp gương mặt đỏ bừng của cô.
“Ở nhà một mình lén lút làm chuyện gì mờ ám đó?”
Cậu đặt chồng ghế nhựa xuống, trêu chọc An Hàm.
“Không có.”
An Hàm lườm cậu một cái yếu ớt, chẳng có chút uy hiếp nào.
Tô Bằng dọn dẹp xong đống đồ vừa mua, đặt bếp từ và nồi lẩu uyên ương lên bàn trà, nhưng cậu lại không dám ngồi xuống sô pha, bèn đứng bên cạnh hỏi: “Chúng ta mời khách mà không mua chút đồ ăn à?”
“Chiều hãy đi mua, tớ sẽ vào bếp làm thêm vài món.”
An Hàm vừa mới nghĩ xem làm thế nào để cởi thắt lưng của Tô Bằng hoàn thành nhiệm vụ, giờ cậu đã đứng ngay trước mắt, vì chột dạ và ngượng ngùng nên cô không dám nhìn thẳng vào cậu.
Mớ suy nghĩ đen tối trong đầu cô lại càng lúc càng nhiều, cô bối rối nhìn chằm chằm vào TV không dám liếc ngang liếc dọc, nhưng trong đầu lại toàn là thân thể của Tô Bằng.
Cũng không biết đầu óc mấy bạn nữ khác có đen tối như mình không nữa...
Tô Bằng đứng bên cạnh sô pha, ánh mắt không kìm được mà nhìn về phía gương mặt ửng hồng của An Hàm, cái vẻ thẹn thùng đó thật sự khiến người ta ngứa ngáy trong lòng: “Hôm nay tớ có chút việc, phải về trường một chuyến.”
Nhưng cậu rất nghi ngờ khả năng tự chủ của mình, nếu tiếp tục ở chung một phòng với An Hàm, không chừng sẽ gây ra án mạng mất.
“Ừm.”
“Tối tớ sẽ đến cùng mấy cậu bạn cùng phòng của cậu, có cần gọi cả Đổng Minh không?”
“Cậu hỏi thử xem, cậu ấy không muốn đến thì thôi.”
Tô Bằng vừa định đi, nhưng vẫn không nén nổi tò mò: “Sao mặt cậu đỏ thế?”
“Hơi nóng.”
Cậu nhìn An Hàm chằm chằm, cho đến khi sắc đỏ lan đến tận dái tai cô thì mới suýt nữa bật cười thành tiếng.
“Cười cái rắm! Biến đi!”
An Hàm thẹn quá hóa giận, vớ lấy gối sô pha ném về phía cậu.
Tô Bằng giơ tay đỡ lấy chiếc gối, vẫn giữ nụ cười ôn hòa có phần trêu chọc, nhưng lại đổi chủ đề: “Tối ăn cơm xong có muốn ra ngoài chơi không? Kiểu như KTV hay quán bar?”
“Quán bar?”
Sự chú ý của An Hàm lập tức bị thu hút, mắt cô sáng lên: “Tớ còn chưa đi bar bao giờ.”
“Chỉ là một nơi để uống rượu thôi, cậu có thể coi nó là quán cà phê bán rượu.”
“Không phải là để quẩy à?”
“Đấy là hộp đêm, không giống lắm đâu.”
“Nghe như cậu hay đi lắm nhỉ?” Cô khẽ nheo mắt, liếc nhìn gương mặt Tô Bằng.
Tô Bằng nín thở, lập tức phủ nhận: “Cũng không có, tớ nghe nói thôi.”
Nhưng An Hàm lại tỏ vẻ đầy nghi ngờ, không tin lắm mà vặn hỏi: “Hồi cấp hai cấp ba cậu cũng chơi bời lắm phải không? Hay đến quán bar tán gái?”
Đúng là đặt điều trắng trợn mà!
Tô Bằng lập tức căng thẳng, nếu không giải thích rõ ràng thì sau này đừng nói đến chuyện phát phúc lợi giao công lương, e là bị bố vợ tương lai đánh chết tươi mất.
“Cái này tớ phải giải thích, trước khi quen cậu, mấy bạn gái tớ từng quen đến tay cũng chưa từng nắm, càng không có chuyện đi tán gái!”
“Quỷ mới tin?”
“Hồi cấp hai cấp ba trong đầu tớ chẳng nghĩ gì đến con gái cả, ra ngoài chơi bời cũng chỉ vì thấy ngầu, tìm bạn gái cũng vì cảm thấy không có thì mất mặt lắm, mà phần lớn thời gian tớ đều ở tiệm net, quán bar hộp đêm thật sự rất ít khi đến.”
Thật ra An Hàm cũng không quan tâm lắm đến quá khứ của Tô Bằng, điều duy nhất cô để tâm là liệu Tô Bằng có còn là trai tân hay không.
Ngày xưa làm con trai thì có “hội chứng cuồng trinh nữ”, giờ thành con gái có “hội chứng cuồng trai tân” chắc cũng bình thường nhỉ?
“Thật hay giả vậy...”
“Thật!”
“Mấy bạn gái?”
“Ba!”
Nhìn bộ dạng quả quyết thề thốt của Tô Bằng, cô có chút do dự.
Thật ra cô rất hiểu những lời Tô Bằng nói, hồi còn nhỏ, bạn bè xung quanh ai cũng có bạn gái, không có bạn gái quả thật có cảm giác rất mất mặt, xấu hổ.
Và hồi đó cô cũng thực sự không có suy nghĩ đen tối gì với con gái, đầu óc đã bị nhét đầy chuyện học hành và đấu trí đấu dũng với giáo viên và mẹ rồi.
Làm màu cho ngầu cũng là chuyện bình thường, năm đó Long Hưng vì muốn tỏ ra ngầu mà còn đi xăm mình, kết quả đến giờ hối hận không thôi, cái thân hình hộ pháp thế mà lại sợ đau, không dám đi xóa xăm.
“Thôi được rồi, tin cậu.”
An Hàm cũng không xoắn xuýt nữa, độ hảo cảm sắp vượt một trăm mười kia đã chứng minh ít nhất bây giờ trong đầu Tô Bằng thật sự chỉ có mình cô.
Tô Bằng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tớ về trường đây.”
“Đi đi, đi đi.” An Hàm xua tay, lười biếng vươn vai rồi nằm ườn ra sô pha.
“Nếu chán thì lại gọi tớ...”
“Tớ xem TV một lát rồi gọi đồ ăn ngoài, ăn xong ngủ trưa là được.”
Nhìn Tô Bằng rời khỏi phòng, đóng cửa lại, An Hàm mới hừ hừ vài tiếng rồi lật người.
Cô lôi chiếc điện thoại đang bị đè dưới eo ra, gửi một tin nhắn cho Ngô Đổng Minh.
Cái thằng Ngô Đổng Minh này, ngoài đời gặp cô thì như gặp ma, nhưng trên mạng lại nói chuyện thân thiết như xưa.
“Kể tớ nghe thêm xem hồi trước Tô Bằng đã chém gió những gì? Cậu ấy từng nói có mấy bạn gái không?”
“Ba người thì phải?”
“Thế kết quả thì sao?”
“Thường thì nó chỉ chém là có ba đứa bạn gái, hỏi thêm là nó lảng chuyện ngay.”
An Hàm lẩm bẩm một mình: “Vậy thì cũng thật thà phết nhỉ.”
0 Bình luận