Tập 03

Chương 279: 498. Lựa chọn nhiệm vụ thật đau đầu

Chương 279: 498. Lựa chọn nhiệm vụ thật đau đầu

“Đệt! Lần nào cũng có mặt anh!”

An Hàm đột nhiên buột miệng chửi thề, dọa Tô Bằng đứng bên cạnh giật nảy mình.

Cậu ngó đầu qua định nhìn vào điện thoại của An Hàm, vừa hỏi: “Sao thế? Anh họ cậu lại nói gì à?”

“Không, không có gì.”

An Hàm khẽ thở dài lắc đầu, nhét điện thoại vào túi rồi nở một nụ cười ngọt ngào đáng yêu với Tô Bằng: “Đi thôi, mình đi ăn thịt nướng trước đã.”

Bạn gái nhà mình trông không có gì bất thường, nhưng Tô Bằng vẫn nhận ra ánh mắt của An Hàm dường như cứ hơi liếc lên trên, giống như đang đọc hay chú ý đến thứ gì đó.

Tuy dạo gần đây ít thấy hơn, nhưng trước kia cậu cũng từng bắt gặp vài lần An Hàm đột nhiên ngẩn người, thậm chí có những lúc đang ở trên giường khóc cha gọi mẹ mà cô cũng đột ngột khựng lại, rồi bắt đầu hồn bay phách lạc, khiến cậu cứ ngỡ vẻ mặt sung sướng ban nãy của An Hàm chỉ là giả vờ chiều theo vì cậu... yếu quá.

Nhưng mà cậu có yếu đâu chứ, không dám so với mấy diễn viên chuyên nghiệp nhưng chắc cũng phải hơn khối ông rồi chứ nhỉ?

Nhìn theo hướng mắt của An Hàm, cậu phát hiện ra màn hình quảng cáo trên tường một trung tâm thương mại cách đó không xa.

Trông không giống đang xem quảng cáo lắm.

Tô Bằng khẽ cau mày, thắc mắc này đã đè nén trong lòng cậu từ rất lâu, nhưng lúc này vẫn không nhịn được mà hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì đấy à?”

“Hả?”

An Hàm ngớ người, rồi đưa tay chỉ về phía màn hình quảng cáo: “Xem quảng cáo thôi mà.”

Lúc kiểm tra nhiệm vụ của Hệ thống, cô đã cố tình hướng tầm mắt của mình về phía màn hình quảng cáo ở xa.

“Không giống.”

Thấy không lừa được, An Hàm ngập ngừng một lát rồi trả lời nửa thật nửa đùa: “Tớ đang xem nhiệm vụ Hệ thống nè.”

“...”

Khóe miệng Tô Bằng giật giật, mỗi lần An Hàm có hành động kỳ quặc là lại lôi cái gọi là “Hệ thống” ra để lấp liếm.

Cậu suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Có khi nào là ảo thanh ảo giác gì không? Hay là mình tìm hôm nào đi khám khoa tâm thần xem sao?”

“Hả?”

An Hàm ngơ ngác quay sang nhìn cậu.

“Hình như triệu chứng của một vài người bị bệnh tâm lý chính là đột nhiên ngẩn người.” Cậu sợ An Hàm khó chịu nổi giận, vội vàng nói thêm một câu an ủi, “Không sao đâu, đừng coi bệnh tâm lý là cái gì ghê gớm, thật ra cũng như cảm cúm vặt thôi, cứ đi khám bình thường rồi uống chút thuốc là khỏi à.”

“Phụt!”

An Hàm vội vàng bịt miệng, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, cố nén cười đến hai má phồng lên.

Cô nhịn cười vẫy vẫy tay: “Tớ không sao, chỉ là thỉnh thoảng ngẩn người ra thôi mà.”

“Thật không?”

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tô Bằng, An Hàm suýt nữa lại bật cười thành tiếng.

“Không sao, không sao thật mà!”

Dù Tô Bằng có tin tưởng cô đến mấy, quả nhiên vẫn không thể tin vào sự tồn tại của Hệ thống được.

Hay là nhiệm vụ lần này chọn phần thưởng là đạo cụ Hệ thống, rồi cho Tô Bằng trải nghiệm sự bá đạo của nó nhỉ?

Nhưng hình như cũng không cần thiết... để Tô Bằng tin là có Hệ thống cũng chẳng giúp được gì cho cô, ngược lại có khi còn khiến cậu tìm mọi cách để kích hoạt nhiệm vụ Hệ thống.

Không phải vì phần thưởng của Hệ thống, mà là vì những phúc lợi mà nhiệm vụ Hệ thống mang lại cho Tô Bằng...

“Nếu cậu không yên tâm thật thì cứ tìm hôm nào đó đưa tớ đi khám khoa tâm thần đi.”

Nghe An Hàm nói vậy, Tô Bằng mới yên lòng, gật đầu đồng ý, và còn bắt đầu dùng điện thoại tìm kiếm khoa tâm thần tốt nhất thành phố.

Cậu định tìm vài bệnh viện, chẩn đoán nhiều lần mới ra được kết quả đáng tin cậy.

Tô Bằng đi tìm bệnh viện, An Hàm lúc này mới có thời gian tiếp tục xem nhiệm vụ.

[Lựa chọn một: Từ chối gặp mặt anh họ. Phần thưởng: Một khoản thừa kế lớn.

Lựa chọn hai: Giả làm nam giới gặp mặt anh họ và hoàn thành các yêu cầu sau đó. Phần thưởng: Kỹ năng trang điểm.

Lựa chọn ba: Giả làm nữ giới gặp mặt anh họ và hoàn thành các yêu cầu sau đó. Phần thưởng: Điểm thuộc tính ngẫu nhiên.]

Thoạt nhìn thì ai cũng sẽ cho rằng lựa chọn một là dễ dàng và nhàn hạ nhất, phần thưởng lại còn hậu hĩnh.

Nhưng An Hàm đã bị hố không biết bao nhiêu lần, tất nhiên không thể chọn lựa chọn một, cái lựa chọn trông thì có vẻ đơn giản nhưng ma mới biết được sẽ có hệ lụy gì về sau.

Cái khoản thừa kế được thưởng kia, nhìn kiểu gì cũng nghe mùi có người thân sắp đi bán muối rồi!

An Hàm nghĩ ngợi một lát liền loại bỏ lựa chọn một, rồi đột nhiên nhận ra trước đây nhiệm vụ của Hệ thống cũng từng xuất hiện phần thưởng “thừa kế”.

Lẽ nào thật sự có một người họ hàng thân thích nào đó sắp về với ông bà?

Có lẽ vốn dĩ người họ hàng đó qua đời thì tài sản thừa kế cũng chẳng liên quan gì đến cô, nhưng thông qua lựa chọn một, cô có thể âm xui dương khiến thế nào đó mà nhận được khoản thừa kế?

Trong lòng An Hàm đột nhiên có chút bất an, trong đầu cô lướt qua vài người họ hàng thân thiết và lớn tuổi.

Ông ngoại? Các chú các bác? Ông nội đã mất từ lâu rồi, lẽ nào là di sản ông nội để lại năm đó?

Tạm thời không nghĩ đến những chuyện linh tinh này nữa, cô cúi đầu gửi tin nhắn cho bố qua WeChat, bảo bố đưa mẹ, em gái và ông ngoại đi khám sức khỏe tổng quát một chuyến, sau đó mới nhìn sang các nhiệm vụ khác.

Ba lựa chọn trước nay đều được xếp theo thứ tự từ khó đến dễ, vậy tức là Hệ thống đang đề cử cô trực tiếp gặp anh họ với thân phận nữ giới à?

Nhưng trong các điểm thuộc tính ngẫu nhiên, chỉ có ngoại hình, làn da là còn có tác dụng tích cực với An Hàm, còn những thuộc tính khác như vóc dáng, sức hút thì phần lớn lại là tác dụng tiêu cực.

Số đo mà còn vô lý hơn nữa thì khéo cô cứ thế phi thẳng lên cúp D, cúp F không phanh mất, đến lúc đó có khi còn biến thành con nhỏ đô con nữa.

Thuộc tính sức hút tuy có thể giúp cô nhanh chóng chiếm được cảm tình của người khác, nhưng nhiều quá lại thành bệnh hoạn, như lúc đi làm trước đây ngày nào cũng có người tỏ tình với cô, thậm chí còn gặp phải biến thái bám đuôi theo dõi.

Còn lựa chọn hai, giả làm nam giới... lỡ mà để lộ sơ hở thì chẳng phải toang luôn sao?

Lại còn có yếu tố bất ổn là “các yêu cầu sau đó” của ông anh họ nữa.

An Hàm càng lúc càng thấy đau đầu, may mà nhiệm vụ vẫn còn thời gian đếm ngược để lựa chọn, khiến cô không đến mức quá vội vàng.

Bất thình lình, tay cô bị kéo giật lại, cả người lảo đảo bị lôi sang một bên.

Cô bất mãn ngẩng đầu nhìn Tô Bằng, người vừa kéo cô đến suýt mất thăng bằng, đang định cằn nhằn thì lại thấy cậu thở dài não nề: “Cậu lại ngẩn người ra đấy, nếu không phải tớ phản ứng nhanh thì chắc cậu đi lạc mất rồi.”

“Làm gì có! Tớ vẫn luôn nhìn lưng cậu, đi theo cậu mà?”

An Hàm bất mãn lườm Tô Bằng một cái.

“Phải phải phải, vừa rồi có người đi xuyên qua giữa hai đứa mình, thế là cậu ngơ ngác đi theo người ta luôn.”

Cô lộ ra vẻ mặt khó tin, nhưng khi nhìn theo hướng mắt của Tô Bằng thì phát hiện cách đó không xa có một người đàn ông mặc áo khoác gió màu đen, chiều cao và vóc dáng cũng tương tự Tô Bằng.

Chỉ nhìn từ sau lưng, hình như đúng là khá giống Tô Bằng thật...

“Nghĩ chuyện gì mà nhập tâm thế?”

An Hàm bước nhanh hơn để đi sóng vai với Tô Bằng, vẫn còn hơi hoảng hồn mà nắm chặt lấy tay cậu: “Còn không phải là chuyện ông anh họ tớ sao? Cậu nói xem tớ có nên mặc đồ nam đi gặp anh ấy không?”

“Không muốn gặp thì thôi.”

“Nhưng không đi thì không hay lắm...”

“Vậy thì cứ đàng hoàng mặc đồ nữ mà đi?”

“Hiss... mặc đồ nữ ngại chết đi được, nhỡ anh ấy hỏi tớ sao lại biến thành con gái thì tớ biết trả lời thế nào?”

Tô Bằng nhìn An Hàm, khuôn mặt cô đã ửng lên một vầng mây đỏ: “Thì cứ giải thích bình thường thôi, có vấn đề gì à?”

“Tớ, tớ nghĩ thêm đã... Hay là tớ mặc đồ nam, rồi cậu đi cùng tớ nhé?”

Dù hiện giờ trông mình đã là một thiếu nữ xinh đẹp, ít nhất cũng tầm cỡ hoa khôi của lớp, nhưng nếu chỉ nhìn mặt thôi thì chắc cũng không khác hồi trước là mấy đâu nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!