Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 473: Đêm Giao thừa

Chương 473: Đêm Giao thừa

Gala mừng năm mới tận tám giờ mới bắt đầu.

Thế nhưng khi chương trình bắt đầu, trong năm người đang quây quần bên bàn trà đã có hai người say trước rồi.

Tô Bằng và bố vợ tương lai mặt đều đỏ bừng. Ngày thường, bố An Hàm toàn gọi Tô Bằng là "thằng nhóc thối", vậy mà giờ đây ông lại cười tủm tỉm, bá vai cậu gọi "chú em".

An Hàm không thích uống rượu trắng, hôm nay uống cũng chỉ vì không khí tới rồi, cứ ăn vài miếng thức ăn lại nhấp một ngụm rượu nhỏ. Cho đến giờ, gò má cô cũng chỉ hơi ửng hồng, ý thức vẫn còn tỉnh táo.

"Mẹ, mẹ uống ít thôi."

"Ừ."

Ngày thường hiếm khi thấy mẹ uống rượu, hôm nay An Hàm mới phát hiện ra tửu lượng của mẹ mình cũng không phải dạng vừa.

Bố An Hàm mượn men rượu bắt đầu bốc phét chuyện ngày xưa. Ông đập bàn, rướn người về phía trước, ra vẻ bí hiểm nói: "An Hàm, con không biết đâu, ngày xưa là mẹ con theo đuổi bố trước đấy!"

"Hồi đó bố đẹp trai lắm! Lúc học đại học con gái theo đuổi bố xếp thành hàng dài luôn!"

Mẹ cô liếc ông một cái chẳng mấy thiện cảm, giọng đều đều: "Uống ít thôi."

"Chậc, bà đừng có quản tôi!"

Lão bố uống vào can đảm ngút trời, bật lại lời mẹ cô rồi nói tiếp: "Hồi đó nhà mình nghèo lắm, mãi mới nuôi được bố học xong đại học, đi làm công ăn lương thì biết bao giờ mới giàu lên được? Trong đầu toàn nghĩ đến chuyện khởi nghiệp..."

"Rồi ôm một cục nợ hơn chục vạn." Mẹ cô nói chen vào, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. "Nếu không phải ngày nào tôi cũng mang cơm cho ông thì ông có mà chết đói."

Bố cô cười ngây ngô: "Vẫn là mẹ con tốt với bố nhất..."

"Bố với mẹ con chơi với nhau từ nhỏ, biết bố tốt nghiệp đại học rồi thì một mình lên thành phố tìm bố. Lúc đó bố còn chê mẹ con là đồ nhà quê, chưa từng trải sự đời."

Đây là lần đầu tiên An Hàm được nghe chuyện tình của bố mẹ, cô lắng nghe cực kỳ chăm chú, mắt sáng rỡ, máu hóng hớt đã hoàn toàn sôi sục.

Ngược lại, cô em gái chẳng có chút hứng thú nào với mấy chuyện này, vừa uống nước cam vừa xem gala, thỉnh thoảng lại cúi đầu vào điện thoại tranh giành lì xì.

"Chị! Anh họ cả phát lì xì khủng hai trăm tệ trong nhóm kìa!"

Buổi kể chuyện của ông bố lập tức bị cắt ngang, ông và mẹ cô cuống cuồng đi tìm điện thoại.

An Hàm lặng lẽ đảo mắt xem thường, cũng cúi đầu mở Wechat, tìm nhóm họ hàng rồi bấm vào bao lì xì của anh họ cả.

Quả nhiên, vận may của cô chưa bao giờ khá hơn được.

Hai mươi bao lì xì mỗi bao hai trăm tệ, mà cô lại là người giật được ít nhất.

"Chị gái giật được có một hào thôi à~"

"Im ngay!"

An Hàm lườm em gái một cái, rồi nhìn sang bố mẹ, chỉ thấy hai người cứ cầm điện thoại lướt không ngừng, mẹ cô còn đang gửi tin nhắn thoại xúi giục các họ hàng khác phát lì xì.

"Bố, rồi sao nữa ạ?" Cô thấp thỏm mong chờ được nghe diễn biến tiếp theo. Dù cho tình tiết có sến súa đến đâu, cô gần như đã đoán được hết cả rồi, nhưng chuyện tình của bố mẹ đúng là nghe mãi không chán.

"Rồi sao là rồi sao?"

Bố cô ngơ ngác nhìn An Hàm, lại hớp thêm một ngụm rượu, ánh mắt càng thêm mơ màng.

"..."

Bố mà bỏ lửng thế này là dễ ăn đòn lắm đấy!

An Hàm tức anh ách, đành chuyển sự chú ý sang chương trình gala đang chiếu. Thế nhưng vừa xem được vài giây, cô đã bị mấy tiết mục hài kịch làm cho sượng trân, nổi hết cả da gà.

Thực tế thì bây giờ ai cũng đang nghịch điện thoại, tranh lì xì, tiếng của gala chỉ còn là âm thanh nền để tăng thêm không khí Tết cho gia đình mà thôi.

Tô Bằng đã say quá nửa, cũng không nghịch điện thoại, chỉ ngẩn người gắp thức ăn, uống rượu. Nhưng dưới sự tác động của cồn, cái đầu cậu đã không thể kiểm soát nổi sự bốc đồng của mình.

Cậu nhìn ông bố vợ tương lai đang say mềm, rồi lại nhìn bà mẹ vợ cũng đã có chút men, cảm thấy đây là một cơ hội tốt.

"Bố, mẹ."

"Gọi anh là được rồi! Anh em mình khách sáo làm gì?"

Tô Bằng khựng lại một chút, lờ đi câu nói nồng nặc mùi rượu kia, rồi nói tiếp: "Qua tháng nữa là con hai mươi hai tuổi rồi, con muốn đến lúc đó sẽ đi đăng ký kết hôn với An Hàm, bố mẹ thấy..."

Tim An Hàm cũng thót lên theo lời Tô Bằng. Cô không ngờ cậu lại đề cập đến chuyện này vào lúc này.

Cô căng thẳng cả mặt, hồi hộp nhìn phản ứng của bố mẹ.

Mẹ cô chưa say lắm, chau mày hỏi: "Có sớm quá không? Còn chưa tốt nghiệp mà đã kết hôn à?"

"Bọn con thực tập rồi, cũng xem như tốt nghiệp rồi ạ. Trước Tết con vừa nhảy việc, sau Tết đi làm ký hợp đồng, nghe nói một tháng cũng được bảy tám nghìn..."

Tô Bằng sợ mẹ vợ tương lai lo lắng năng lực của cậu sẽ khiến An Hàm phải chịu khổ.

Nhưng rõ ràng mẹ cô không hề lo lắng về vấn đề nhiều tiền hay ít tiền của một cậu ấm nhà giàu, lông mày bà còn nhíu chặt hơn.

Vô số nỗi lo âu đã lấp đầy lồng ngực. Bà đang định từ chối, nhưng vừa quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt đầy mong chờ và căng thẳng, ngóng trông của cô con gái rượu.

"Thôi được rồi, chuyện của bọn con hỏi mẹ làm gì."

Mẹ cô bĩu môi, uống một ngụm rượu rồi nói trong bất lực: "Đều là người lớn cả rồi, phải tự chịu trách nhiệm cho hành vi và lời nói của mình."

"Mẹ! Mẹ yên tâm! Con đảm bảo sẽ không để An Hàm chịu bất cứ ấm ức nào đâu ạ!"

Tô Bằng mừng rỡ như điên, không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế.

"Không thì em đánh chết anh!" Cô em gái giơ nắm đấm nhỏ xíu đấm vào đùi Tô Bằng.

"Được được được, đánh chết anh đi."

Tô Bằng vui vẻ gật đầu, nhưng sau đó cố gắng đè nén niềm vui xuống, nhìn về phía chướng ngại cuối cùng.

Bố cô vẫn còn hơi ngơ ngác, người bạn nhậu vừa mới xưng huynh gọi đệ với mình xong giờ lại đòi đi đăng ký kết hôn với con gái rượu...

Cả bàn chỉ có ông là uống nhiều nhất, cái đầu bị cồn ăn mòn nên phản ứng rất chậm chạp, cứ lơ mơ nhìn vẻ mặt mừng như bắt được vàng của Tô Bằng.

"Không, không được."

Một lúc lâu sau, ông mới lắc đầu, dúi chai rượu qua, nói năng cũng đã hơi líu lưỡi: "Thằng nhóc thối nhà cậu cứ ngoan ngoãn uống rượu với tôi là được rồi, mẹ nó chứ toàn nghĩ đến con gái của lão tử!"

Tô Bằng cười làm lành, vội vàng rót hai ly rượu: "Bố, con nhất định sẽ đối xử tốt với An Hàm..."

"Vớ vẩn! Đợi lão tử tỉnh rượu rồi hẵng nói chuyện này, mẹ nó chứ chỉ muốn nhân lúc lão tử say để lừa bịp tôi thôi!"

Nụ cười của cậu cứng lại, Tô Bằng đau đầu thầm thở dài: "Uống rượu, uống rượu."

Xem ra bố vợ uống vẫn chưa đủ đô.

Khó khăn lắm tối nay mới không bị chuốc rượu, còn giữ được chút tỉnh táo, xem ra lại sắp phải say đến bất tỉnh nhân sự rồi.

An Hàm hai tay chống cằm nhìn màn tương tác giữa hai người đàn ông, vừa bất lực lại vừa buồn cười: "Mẹ, con chưa thấy bố chửi bậy bao giờ luôn."

"Say rồi thì thôi." Mẹ cô tiện miệng nhắc nhở em gái, "Đừng có học theo bố con, trên người ông ấy chẳng có điểm nào tốt cả."

"Dạ!"

"Mẹ~" An Hàm lại sán lại gần mẹ, vẻ mặt trêu chọc, "Thế ngày xưa mẹ nhìn trúng điểm nào của bố thế ạ?"

Cô vẫn còn canh cánh trong lòng câu chuyện tình yêu mà bố cô vừa kể được một nửa đã bỏ ngang.

Nhưng mẹ cô lại ôm đầu, mắt lim dim dựa vào ghế sô pha, sắc hồng trên mặt không biết là do men rượu hay do ngại ngùng: "Uống hơi nhiều rồi... chóng mặt quá."

"Mẹ~ Ngại rồi à?"

Nhất thời không nhịn được, mẹ cô giơ chân đá nhẹ vào bắp chân An Hàm: "Lớn nhỏ không biết."

Xem ra hôm nay không thỏa mãn được máu hóng chuyện rồi.

An Hàm thở dài bất lực, chỉ có thể hy vọng bố cô uống say hơn nữa sẽ tiếp tục kể chuyện, nhưng ông càng uống lại càng im lặng, vẻ mặt mơ màng như sắp ngủ đến nơi.

Còn Tô Bằng lúc nãy say phân nửa vẫn còn giữ được tỉnh táo, nhưng vì muốn được chấp thuận chuyện cưới xin mà uống cạn một đống trong thời gian ngắn, giờ đã say đến mức đầu cũng sắp không ngóc lên nổi.

"Một lũ sâu rượu..."

An Hàm phàn nàn rồi ngáp một cái, nhận ra chẳng biết từ lúc nào mình cũng đã say đến đầu óc quay cuồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!