Tập 03

Chương 322: Đồ móng heo

Chương 322: Đồ móng heo

Thứ tư, một ngày trước sinh nhật Tô Bằng.

An Hàm càng lúc càng thấy thấp thỏm không yên. Mỗi lần chạm mắt với Tô Bằng, mặt cô lại nóng bừng lên một cách không kiểm soát nổi.

Cô không tài nào tưởng tượng nổi cảnh tượng đó...

Tô Bằng cũng nhận ra dạo này An Hàm đỏ mặt hơi bị nhiều, khiến người ta chỉ muốn bắt nạt thêm mấy cái.

Thế là cậu bèn vươn tay véo nhẹ chiếc má mềm mại kia, cười trêu chọc: “Nghĩ gì thế? Mặt lúc nào cũng đỏ ửng vậy.”

“Không có nghĩ gì hết...” An Hàm chột dạ lùi lại một bước, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Tô Bằng, “Tô Bằng, tối nay cậu rảnh không?”

“Tối nay?”

Tô Bằng không ngờ An Hàm lại chủ động đến thế.

Lại thêm quả mặt đỏ như gấc kia, cậu nghi ngờ An Hàm đang âm mưu chuyện gì đó mờ ám. Giống như lần mang đồ ăn khuya đến cho An Hàm, vừa vào nhà đã thấy cô đang mặc chiếc áo len hở lưng.

Cậu hơi buồn ngủ, ngáp một tràng rồi gật đầu: “Được thôi.”

Dù sao người chịu thiệt cũng đâu phải mình, trái lại còn được no mắt, chỉ là không được ‘xả’ khiến cậu dạo này hơi bốc hỏa.

“Tối qua cậu đi đâu với anh họ thế, sao buồn ngủ dữ vậy?” Má An Hàm hơi hạ nhiệt, cô làu bàu hỏi, “Anh ấy không dắt cậu đến mấy cái ‘câu lạc bộ’ rồi chứ?”

“Chơi net xuyên đêm thôi, anh ấy còn bao tớ một bữa ăn khuya nữa.”

Đi tới khu giảng đường, chưa được hai bước, An Hàm đã phát hiện Tô Nghị Xương đang đứng cách đó không xa đợi Tô Bằng.

Cô không nhịn được lườm Tô Nghị Xương một cái, đồng thời hỏi nhỏ Tô Bằng.

“Anh ta về lúc nào thế...”

An Hàm cứ có cảm giác bạn trai mình bị cướp mất, có chút ghen tuông.

“Chắc là ngày kia? Anh ấy bận túi bụi, Tết nhất cũng chẳng có thời gian mà tụ tập.” Tô Bằng cảm nhận được giọng điệu chua lòm của cô, quay đầu nhìn vẻ mặt hơi bất mãn kia rồi giải thích, “Khó khăn lắm anh ấy mới rảnh được một chút.”

“Tớ biết mà...”

Từ hôm qua Tô Nghị xương đến, Tô Bằng chỉ có thể nói chuyện với cô trên lớp, tin nhắn trên mạng cũng trả lời chậm đi hẳn. Trước đây gần như toàn rep ngay tắp lự, bây giờ toàn phải đợi mấy phút, thậm chí là cả nửa tiếng.

Đã quen dính lấy Tô Bằng, chỉ cần hơi xa cách một chút là An Hàm lại thấy không quen.

Nhìn Tô Bằng và Tô Nghị Xương sóng vai bước đi, cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn ghen của mình.

Không phải chứ, trước đây cô chưa từng bám dính lấy bất kỳ ai, dù là bố mẹ hay bạn bè họ hàng thân thiết, chưa một lần nào.

Sao bây giờ lại thành ra thế này...

Lúc nghỉ đông, chỉ vì không gặp Tô Bằng một thời gian dài mà cô đã chủ động chạy đi tìm cậu, giờ còn quá đáng hơn.

An Hàm nhận ra tính cách của mình cũng đã thay đổi không ít cùng với giới tính.

Cô không còn độc lập như trước nữa, trong tiềm thức lúc nào cũng muốn dựa dẫm vào Tô Bằng.

“Tô Bằng, vậy tớ về một mình nhé?”

...

Tầm hơn tám giờ tối, Tô Bằng mới mang theo hơi men gõ cửa nhà An Hàm.

Trong lòng cậu có chút căng thẳng, bởi An Hàm không bao giờ cho phép cậu uống rượu, vậy mà hôm nay cậu lại chén chú chén anh với Tô Nghị Xương một trận no say.

Cậu không say, chỉ là khắp người toàn mùi rượu khó ngửi.

An Hàm nhanh chóng mở cửa, mặt không cảm xúc liếc cậu một cái, ánh mắt đó khiến cậu càng thêm hoảng.

“Tớ với anh họ lâu rồi không gặp nên chỉ uống một tẹo thôi.” Tô Bằng dùng ngón trỏ và ngón cái ra dấu ‘một tẹo’.

“Tớ có trách cậu đâu.”

An Hàm quay người đi vào nhà, Tô Bằng cũng cởi giày rồi lẽo đẽo theo sau.

Căn nhà được dọn dẹp sạch bong không một hạt bụi, TV đang chiếu bộ phim chiếu mạng mà An Hàm xem dạo trước, trong không khí dường như thoang thoảng một mùi nước hoa nhàn nhạt, thấm vào ruột gan.

Tô Bằng có phần tò mò hỏi: “Không phải cậu không thích nước hoa à?”

“Có hả?”

“Trước đây tớ cố tình xịt nước hoa mà cậu bảo khó ngửi.”

An Hàm lúc này mới nhớ ra chuyện đó, nhưng hồi ấy cô khá thích mùi nước hoa trên người Tô Bằng, chỉ là ngoài miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo thôi.

“Tớ không thích mùi của loại nước hoa đó.”

Cô vẫn cứng miệng: “Với cả con trai mà xài nước hoa thì ẻo lả quá.”

“Nước hoa nam mà...”

Tô Bằng đặt mông ngồi xuống cạnh An Hàm, nhưng đột nhiên nhận ra vai cô hơi cứng lại.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cái đầu vừa uống rượu lại còn thức trắng đêm qua của Tô Bằng đã bắt đầu đình công, cậu ngáp liên tục rồi ngả người ra sofa, mắt nhắm mắt mở.

An Hàm vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, cô ưỡn thẳng lưng, ưỡn bộ ngực đầy kiêu hãnh, mắt không liếc ngang liếc dọc nhìn chằm chằm vào TV, chờ đợi ánh mắt nóng bỏng đầy chiếm hữu của Tô Bằng.

Hôm nay cô đã cố tình mặc một chiếc váy ngắn, bên trong là quần tất lót lông nên không hề cảm thấy lạnh. Thân trên là một chiếc áo thủy thủ ngắn màu xanh trắng, chỉ cần cử động mạnh một chút là sẽ để lộ chiếc bụng phẳng lì. Cô không đi dép, đôi chân mang tất đen dẫm trên sàn nhà trơn bóng lành lạnh, sau khi ngồi xuống thì vắt chéo chân, khẽ đung đưa giữa không trung.

Đối với gu của đàn ông, cô trước nay luôn nắm bắt cực kỳ chuẩn.

Tiếc là nhiệt độ bây giờ vẫn hơi lạnh, nếu không thì tất dài qua gối với ‘lãnh địa tuyệt đối’ mới là thứ thu hút ánh nhìn của đàn ông nhất.

Nhưng đợi một lúc lâu, An Hàm vẫn không cảm nhận được ánh mắt của Tô Bằng đang dán trên người mình.

Lẽ nào gu của Tô Bằng không phải là váy ngắn, tất chân và đồng phục thủy thủ?

Không thể nào, quen biết bao nhiêu năm, An Hàm hiểu rất rõ tên này là một tên nghiện chân, nghiện bàn chân, nghiện ngực khủng, nghiện tóc dài, một tên dê xồm ngầm... Bây giờ ngoài việc không đội tóc giả ra thì cô đều đáp ứng đủ cả.

Cuối cùng cô vẫn không nén được, khó hiểu nhìn sang Tô Bằng.

“Ngủ rồi á?!”

Tô Bằng xiêu vẹo ngã trên tay vịn sofa, đầu gục xuống, hơi thở đều đặn mạnh mẽ, không biết đã chìm vào mộng đẹp từ lúc nào.

Cảm xúc vừa thẹn vừa giận bốc lên tận não, An Hàm tức đến mức chỉ muốn tát cho Tô Bằng hai cái để cậu tỉnh lại.

Bà đây cất công sửa soạn là để đúng mười hai giờ đêm chúc mừng sinh nhật cậu, vậy mà cậu đến liếc một cái cũng không thèm, ngủ thẳng cẳng luôn!

An Hàm rùng mình một cái, tủi thân khoác vội chiếc áo khoác treo bên cạnh, cô đành tiếp tục một mình co chân ngồi hờn dỗi, cả người phồng lên giận dỗi như một con cá nóc.

“Đồ móng heo...”

Cô vùi đầu vào hai cánh tay lẩm bẩm, cuối cùng cũng hiểu tại sao lại có cái từ này.

Hồi trước lần đầu nghe thấy từ này cô còn khá bài xích, giờ lại thấy dùng cho Tô Bằng thì hợp không thể nào hợp hơn.

“Thôi bỏ đi, dù sao tối qua cậu ấy cũng thức trắng đêm rồi.”

An Hàm khẽ thở dài, khoác áo chạy vội vào phòng thay một bộ đồ ấm hơn, sau đó chui thẳng vào trong chăn, mặt mày hậm hực lôi điện thoại ra giết thời gian.

Tô Bằng chắc sẽ ngủ một mạch đến sáng mất.

Bánh kem trong tủ lạnh ngày mai không hỏng đấy chứ?

Còn cố tình đi mua nguyên liệu tươi ngon để tối tự tay xuống bếp.

Cả cái áo len hở lưng cũng đã giấu sẵn dưới chăn rồi, chỉ chờ thời cơ để mặc lên...

Giờ thì cô không còn lo lắng về vấn đề ‘dâng hiến’ nữa, vì hôm nay ‘bà dì’ vừa hay ghé thăm, máu me be bét, gu của Tô Bằng chắc cũng không mặn đến thế.

Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm, thế mà Tô Bằng lại ngủ mất rồi!

Tức chết đi được!

“Aaa!!!”

Cô bực bội cuộn tròn mình lại trong chăn.

“Nếu trước hai giờ sáng mà cậu ta không dậy, thì cứ để Hệ thống thúc ép hoàn thành nhiệm vụ một cách bị động vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!