Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 264: 483. Chúc mừng năm mới

Chương 264: 483. Chúc mừng năm mới

Trước đây quan hệ giữa An Hàm và dì cũng không tệ, hồi còn đi học, cứ cách một thời gian là cô lại qua nhà dì ăn chực uống chực.

Nhưng điều duy nhất khiến cô không quen nổi là, dì nói quá nhiều.

Vừa lắm lời lại còn hóng hớt...

“Chắc là trong hai tháng tới bọn con sẽ đi đăng ký kết hôn, còn đám cưới thì tụi con định hai năm nữa mới tổ chức ạ.”

“Chuyện sinh con... con còn nhỏ mà, thôi bỏ đi được không ạ?”

An Hàm ấp a ấp úng trả lời những câu hỏi của dì, gò má đã đỏ ửng từ lâu, đành phải cúi gằm mặt xuống, cố gắng che đi vẻ ngượng ngùng của mình.

“Từng này tuổi rồi mà còn nhỏ á?”

Cũng chẳng biết dì đang nói tuổi lớn hay là chỗ nào lớn nữa...

“Qua năm là con hai mươi ba rồi đấy, năm xưa mẹ con mới ngoài hai mươi đã có con rồi.”

“Dạ... hai mươi mốt thôi ạ.”

Tự dưng bị cộng thêm hai tuổi, An Hàm yếu ớt phản bác một câu.

Quỷ mới biết tại sao người lớn tuổi lại thích tính tuổi mụ, trong khi rõ ràng là dù điền vào hồ sơ ở trường hay đi xin việc, người ta đều yêu cầu ghi tuổi thật.

Thấy cô đặc biệt để tâm đến tuổi tác, dì không nhịn được cười, rồi đưa tay sờ lên má cô, tấm tắc khen: “Da dẻ cứ như da em bé ấy.”

“Đừng nắn... đau lắm ạ.”

Trước đây An Hàm đã không quen với những tiếp xúc thân mật của dì, giờ cô đã thành con gái, dì lại càng gần gũi hơn, xoa xoa cánh tay cô, nửa người gần như dán cả vào.

Cô cứng đờ người, thực sự không tài nào hiểu nổi mối quan hệ thân mật giữa con gái với nhau.

Dì đã thế, Lâm Nghệ cũng thế, lúc nào cũng thích ôm ôm ấp ấp, động tay động chân...

Nắn má An Hàm xong, dì thỏa mãn buông tay: “Lúc cưới đừng quên mời dì một chén rượu mừng nhé~”

“Vâng vâng ạ.”

An Hàm gật đầu lia lịa, cố gắng cho qua chuyện thật nhanh.

So với việc ngồi không lướt điện thoại lúc nãy, rõ ràng bây giờ còn khổ sở hơn.

“Mẹ con đâu rồi?”

“Đang bận trong bếp ạ...”

May sao, dì cũng không quấn lấy cô quá lâu, chỉ trêu chọc vài câu rồi đứng dậy vào bếp tìm mẹ cô.

Điều này làm An Hàm thở phào nhẹ nhõm, cô xoa xoa bên má hơi ửng đỏ, rồi ngẩng đầu nhìn Tô Bằng đang khổ sở trên bàn nhậu, sự hả hê ban nãy đã biến thành đồng cảm sâu sắc.

Đối phó với người lớn đúng là khó thật.

Không biết lần sau đến lượt mình sang nhà Tô Bằng, có gặp phải chuyện tương tự không nữa.

Thật khó tưởng tượng cảnh mình cũng phải đi lấy lòng bố mẹ chồng tương lai y như cái cách Tô Bằng đang lấy lòng bố mình.

Rảnh rỗi không có việc gì làm, An Hàm chống cằm, quan sát mấy người đàn ông trên bàn nhậu, trong đầu nghĩ vẩn vơ đủ thứ chuyện.

Sinh con gì chứ... tuy nhờ có hệ thống mà cô sẽ không bị đau, nhưng cô thật sự không muốn sinh một chút nào.

Lũ nhóc phiền chết đi được! Đáng ghét lắm!

Trở thành phụ nữ mới hơn một năm, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong.

Hơn nữa cô còn trẻ măng, nửa năm nữa mới tốt nghiệp đại học, hiện tại thi công chức đã đỗ vòng một đang chờ phỏng vấn, sự nghiệp và cuộc đời chỉ vừa mới bắt đầu.

Không thể nào đem cả thanh xuân còn chưa kịp nở của mình chôn vùi vào con cái được!

Bầu không khí trên bàn nhậu dần chuyển từ trêu chọc Tô Bằng sang bàn luận tình hình chính trị quốc tế, ba thế hệ sau khi uống chút rượu, bố cô và Tô Bằng vốn có hơi câu nệ trước mặt bố vợ nay cũng bung xõa hết mình, hóa thân thành các nhà chính trị gia bàn nhậu, người sau lại chém gió hăng hơn người trước.

Nhìn bọn họ hăng hái như vậy, An Hàm cũng có chút muốn tham gia.

“Chị ơi~ Mẹ gọi chị vào kìa.”

Đúng lúc này, em gái cô chạy lon ton lại gần.

“Ừm.”

An Hàm vươn vai đứng dậy, lững thững đi vào bếp, ló đầu vào trong nhìn thì thấy mẹ và dì đang gói sủi cảo.

“An Hàm, vào giúp một tay.”

“Phải làm nhiều thế ạ?”

Cả một chậu thịt to trên bàn chắc phải đến sáu bảy cân.

“Chiều có không ít họ hàng tới đâu, làm nhiều một chút, đến lúc đó ông ngoại con chỉ cần luộc lên là có đồ đãi khách rồi.”

An Hàm không giỏi gói sủi cảo lắm, nhưng cũng chỉ là gói không đẹp thôi, ít nhất vẫn bọc được nhân thịt.

Có cô hỗ trợ, mẹ cô cũng đứng dậy bắt đầu chuẩn bị bữa trưa hôm nay.

“Đợi đến tối ăn cơm, bọn họ mà thấy An Hàm chắc chắn sẽ giật mình cho xem.” Mắt dì cười cong thành vầng trăng khuyết, tính cách cũng có phần tinh quái, “Chắc chắn sẽ hỏi đây là con gái nhà ai thế~ Xinh như tiên nữ giáng trần~ Năm ngoái gặp con bé đã xinh thế này đâu~”

Nghe dì nói, mẹ cô cũng không nhịn được cười, tự khen tự bán: “Gen tốt, gen tốt mà.”

An Hàm nghĩ khả năng cao là những người họ hàng đó sẽ ngoài miệng khen xinh khen đẹp, nhưng sau lưng chắc chắn sẽ nói này nói nọ.

Nhưng may là mẹ không có ý định đưa cô tham gia bữa tiệc tối.

“Mông to ngực nở, sau này sinh con sữa tốt, chắc chắn khéo nuôi con lắm đây...”

An Hàm sững người, mặt đột nhiên đỏ bừng, cô có chút luống cuống cúi đầu, không biết phải trả lời thế nào.

Sau một hồi, cô cố gắng lờ đi lời bình luận “sữa tốt” của dì, căng khuôn mặt đỏ ửng nói: “Tụi con ăn trưa xong là về ạ.”

Dì ngẩn ra: “Bữa tối đã đặt ở khách sạn Quốc Huệ rồi, gần nhà con thế mà không đi à?”

“Không đi ạ, con... buổi chiều con có chút việc.”

Buổi chiều còn phải dual rank với Tô Bằng, còn phải ngủ một giấc nữa, bận lắm chứ bộ.

Dì quay đầu nhìn mẹ, thấy mẹ cũng gật đầu: “Chiều nhà tôi đi chơi, không thì đến sớm thế làm gì?”

“Thế mấy hôm nữa sang nhà dì chơi nhé?”

An Hàm hơi do dự gật đầu.

Thôi thì cứ nhận lời đã, mấy hôm nữa thể nào cũng có cách từ chối.

Đợi ba người gói xong sủi cảo, đồng hồ cũng vừa điểm hơn mười một giờ, đã đến giờ ăn trưa.

Ba người đàn ông vừa uống vừa trò chuyện, Tô Bằng và bố cô đã ở trong trạng thái say say ngà ngà, ngược lại ông ngoại thì không có vẻ gì là say, mắt ánh lên ý cười nhìn hai người họ.

An Hàm cẩn thận bưng bát canh hàu đậu phụ lên bàn, liếc nhìn bộ dạng hơi lơ mơ của Tô Bằng, không khỏi nhíu mày: “Đừng uống nữa, ban ngày ban mặt uống nhiều rượu thế.”

“Ông ngoại, ông xem An Hàm cũng nói thế rồi...”

“Được rồi, uống tàm tạm là được rồi, ban ngày mà say cũng không hay ho gì.” Ông ngoại hôm nay rõ ràng là rất vui vẻ, ngày thường làm gì có ai ngồi uống rượu tán gẫu với ông.

Ông chỉ rót cho mình một chén nhỏ, sau đó cất chai rượu trên bàn đi, cười ngẩng đầu nhìn An Hàm: “Cơm trưa xong rồi à?”

“Vâng ạ, còn có sủi cảo nữa.”

Đang nói thì mẹ và dì đã bưng bữa trưa lên bàn, em gái bưng nồi cơm điện đã nấu xong, từng bước cẩn thận đi tới.

“Mang bát ra đây, chị xới cơm cho!” Con bé đặt nồi cơm điện lên ghế, cầm muôi gỗ ra dáng một cô cấp dưỡng nhà ăn rồi í ới: “Nhanh lên nhanh lên! Chậm chân là hết cơm ăn bây giờ!”

Gia đình An Hàm cộng thêm ông ngoại và dì, tổng cộng sáu người ngồi quây kín chiếc bàn ăn nhỏ, có cô em gái làm cây hài, không khí trong nhà vô cùng ấm cúng và náo nhiệt.

“Uống canh giải rượu đi.” Mẹ đặt hai bát canh trước mặt bố và Tô Bằng, ánh mắt đảo một vòng quanh mọi người trên bàn, mỉm cười rót cho mình một ly rượu trắng rồi hô to: “Chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới! Ông ngoại ơi! Tiền lì xì của con đâu ạ!”

Nghe em gái nói, mắt An Hàm sáng lên.

Đúng rồi, năm nay cô vẫn chưa nhận được bao lì xì nào cả!

Cô đầy mong đợi nhìn về phía ông ngoại, nhưng mẹ lại nhìn thấu tâm tư của cô, ghé vào tai cô răn đe.

“Sắp lấy chồng rồi mà còn đòi tiền lì xì?”

“Thì đã cưới đâu mà!”

“Nhưng Tô Bằng cũng được nhận kìa!” An Hàm tinh mắt phát hiện ra mấy tờ polime đỏ chót trước mặt Tô Bằng.

“Đấy là quà ra mắt ông ngoại cho cậu ấy!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!