Tập 03

Chương 354: Lịch sử đen

Chương 354: Lịch sử đen

Hồi trước, lúc đến biệt thự nhà Tô Bằng gặp hai bác, An Hàm còn chưa từng nghĩ đến chuyện cưới xin. Khi đó, tình cảm giữa cô và Tô Bằng vẫn còn cách một lớp giấy cửa sổ chưa chọc thủng, thậm chí còn chưa phải là người yêu.

Thế nhưng bây giờ, Tô Bằng đã ngỏ lời cầu hôn, và cô cũng đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện đó.

An Hàm vốn không giỏi đối phó với người lớn.

Huống chi hai vị trưởng bối trước mắt lại là người quyết định tương lai của cô và Tô Bằng, điều này khiến cô hoàn toàn không dám có bất kỳ hành động vượt rào nào, hay nói bất cứ lời nào không phải phép. Kể cả khi bác gái chủ động đùa vui với cô một chút, cô cũng chẳng dám hùa theo.

Lỡ mà hai bác không đồng ý thì những ngày tháng sau này coi như xong đời rồi~

“Dạo này Tô Bằng bắt đầu đi thực tập rồi, vậy chuyện học của nó thì sao?”

“Dạ, Tô Bằng học vẫn tốt lắm ạ, với lại dù có đi thực tập thì cậu ấy cũng không bỏ bê việc học đâu ạ.”

An Hàm nghiêm túc trả lời câu hỏi của bác gái, nhưng trong đầu lúc nào cũng căng như dây đàn.

Tuy hiện giờ bác gái tỏ ra rất hiền hòa, dễ gần, trông có vẻ chỉ đang quan tâm đến cuộc sống của Tô Bằng ở ngoài, nhưng cô cũng không ngốc đến mức không biết mục đích chuyến đi này của hai bác.

Chỉ là không biết họ sẽ thẳng thừng ép Tô Bằng đi du học, hay định dùng chiến thuật mưa dầm thấm lâu, thỏa hiệp trước để xóa bỏ mâu thuẫn.

“Mấy hôm trước bác kéo nó ra hiệu thuốc cân thử, hình như nó gầy mất một ký, chắc dạo này đi làm mệt lắm.”

“Cũng có thể là do cơm cháu nấu không hợp khẩu vị cậu ấy...”

An Hàm trả lời đủ mọi câu hỏi, muốn lấy điện thoại ra nhắn tin báo tình hình cho Tô Bằng, tiện thể hỏi xem nên đối phó với sự xuất hiện của hai bác thế nào, nhưng giờ cô đang ở ngay trước mắt bác gái, hai tay còn bị bác nắm chặt đầy thân mật.

“Thế à? Gầy đi cũng tốt. Cháu không biết đâu, hồi trước nó nặng hơn một tạ đấy, cái thể trạng đó...”

“Một trăm ký ạ?” Cô lập tức tỏ ra hứng thú.

Bác gái cười tủm tỉm gật đầu: “Lúc đó nó phải to gấp đôi cháu bây giờ, mặt tròn xoe đến nỗi mắt híp lại thành một đường, cánh tay còn to hơn cả chân cháu bây giờ ấy chứ.”

“Làm sao mà ăn được đến mức béo thế ạ~”

Cảm xúc vốn đang kìm nén của An Hàm bỗng chốc trở nên phấn khích, cái trò hóng hớt phốt của người khác sau lưng này đúng là có sức mê hoặc lạ kỳ.

Cô tưởng tượng ra hình ảnh Tô Bằng béo ú như một con heo, suýt nữa thì bật cười thành tiếng: “Vậy mà cậu ấy giảm cân thành công được.”

“Béo quá mà, ảnh hưởng sức khỏe, hồi nó học lớp mười một bác đăng ký cho nó một lớp, mới hơn một tháng đã gầy đi rồi.”

“Đỉnh thật sự!”

Dù An Hàm chưa bao giờ phải nghĩ đến chuyện giảm cân, nhưng nhìn bạn bè xung quanh, đứa nào đứa nấy cũng miệng thì hô hào giảm cân tay thì vẫn chén thịt uống bia lia lịa, chưa thấy đứa nào kiên trì được quá một tuần.

Vậy mà Tô Bằng chưa bao giờ kể với cô chuyện này, chắc là sợ ảnh hưởng đến hình tượng trong lòng An Hàm đây mà.

Thấy An Hàm có vẻ hứng thú, bác gái liền lựa ra mấy chuyện xấu hổ ngày xưa của Tô Bằng, kể cho cô nghe một cách tỉ mỉ, chi tiết.

Nào là ba tuổi còn tè dầm, hồi mẫu giáo nói còn chưa sõi, năm tuổi tò mò đi giày cao gót của bác rồi ngã gãy xương...

An Hàm nghe mà khoái chí không thôi, chỉ cảm thấy bác gái quả nhiên dễ gần, hoàn toàn không đáng sợ như lời Tô Bằng miêu tả.

Nhưng thời gian trôi qua, cô dần dần ngồi không yên nữa.

Dù có thú vị đến mấy cũng không thể kéo mình ngồi lê đôi mách cả tiếng đồng hồ được, mông mình sắp ê hết cả rồi!

Cô liếc nhìn đồng hồ, thấy đã một rưỡi.

“Tô Bằng hồi nhỏ lúc nào cũng béo, bảy tám tuổi đã tròn như quả bóng...”

“Bác ơi, em phải đi học thôi ạ...” Cô đành phải ngắt lời bác gái, khó xử nói, “Em mà không đi bây giờ là không kịp mất ạ.”

“Đi học quan trọng hơn, đi học quan trọng hơn.”

Bác gái cũng không để tâm việc An Hàm chuẩn bị đi, cười đứng dậy nói: “Hay để bác lái xe đưa cháu đi nhé?”

“Cũng không xa đâu ạ, em đạp xe đi là được rồi.”

An Hàm vội vàng về phòng ngủ lấy sách vở cho buổi chiều, xỏ tất vào, lúc quay lại phòng khách, cô liếc nhìn bác gái đang giúp mình quét nhà, khóe miệng giật giật nở một nụ cười gượng gạo.

“Bác ơi, nhà cửa để tối về em dọn là được ạ.”

“Không sao, cháu cứ đi học đi.”

Bác gái trông chẳng có vẻ gì là coi mình như người ngoài, An Hàm định mời bác về nhưng lời đến miệng lại không thể nói ra.

Đuổi mẹ chồng tương lai ra khỏi nhà đúng là bất lịch sự thật.

Chỉ là cô sợ lúc mình không có nhà, hai bác sẽ lục ra thứ gì đó kỳ quặc, giống như lần bố cô đến chơi.

May mà cái áo len hở lưng đã bị cô cất vào tận góc sâu nhất của ngăn kéo tủ quần áo rồi.

An Hàm len lén liếc nhìn bác trai đang hút thuốc bên cửa sổ.

Từ đầu đến cuối bác trai không nói nhiều, chỉ im lặng nghịch điện thoại, hút thuốc, hoặc ra ban công gọi điện, y như vật trang trí.

“Vậy em đi nhé ạ~”

“Về sớm nhé, tối bác xuống bếp làm cho cháu một bữa thật ngon.”

“Vâng ạ~”

An Hàm thầm than trong lòng, xỏ giày, mở cửa rồi rời đi.

Vừa đóng cửa lại, cô liền lập tức móc điện thoại gọi cho Tô Bằng, kể hết mọi chuyện xảy ra buổi trưa, tiện thể trêu chọc về cái dáng người béo ú ngày xưa của cậu.

“Một trăm ký đó! Sao cậu ăn được đến mức béo thế! Vậy mà không bao giờ kể cho tớ biết!”

“Đừng nhắc nữa, tớ đang nghĩ xem tối nay có nên về nhà không đây.”

“Tớ thấy bác gái tốt tính mà~”

“Cậu bị lừa rồi.”

An Hàm nhớ lại vẻ mặt của bác gái, cũng không cảm thấy có gì bất thường, ngược lại cô còn thấy chắc là bác gái khá thích mình.

Dù gì thì sức hút của mình cũng không phải dạng vừa – thuộc tính hảo cảm cộng với đặc tính quyến rũ, lại thêm ngoại hình ngọt ngào thon thả, vẻ ngoài thục nữ giả trân, đại đa số mọi người gặp cô chắc đều không nảy sinh ác cảm nổi đâu nhỉ?

Xuống đến dưới lầu, cô trèo lên chiếc xe đạp, kỹ năng đi xe của cô vẫn chưa thành thạo lắm nên đành phải cúp máy, hai tay giữ chặt ghi đông rồi đạp xe về phía trường.

Để hai bác ở nhà một mình khiến An Hàm có chút lo lắng, trước khi ra khỏi khu chung cư, cô còn ngoái đầu lại nhìn cửa sổ nhà mình.

Ừm, bác gái đang vẫy tay chào cô.

Một người bác dễ chịu như vậy mà lại bị Tô Bằng miêu tả như yêu ma quỷ quái?

Cũng có thể bác gái giống hệt mẹ cô, ở nhà thì hung thần ác sát, ngày nào cũng đánh em gái, nổi nóng lên thì y như cọp mẹ, còn ra ngoài thì tao nhã hiền thục, đến cười cũng phải lấy tay che miệng... đúng chuẩn “khôn nhà dại chợ” phiên bản ngược.

Cô cũng giơ tay vẫy lại hai cái, lúc này An Hàm mới yên tâm đạp xe đi.

Trong đầu cô mải nghĩ xem tối nay nên đối phó với bố mẹ Tô Bằng thế nào, dòng suy nghĩ lại dần chuyển sang việc làm sao để được họ đồng ý cho cô và Tô Bằng cưới nhau, rồi lại bắt đầu đau đầu chuyện có nên sinh con hay không...

Chắc hai bác không tân tiến đến mức không giục sinh con đâu nhỉ?

Đạp xe đến cổng trường, An Hàm lấy chiếc thẻ sinh viên đeo trên cổ cho bảo vệ xem, vừa ngẩng đầu lên, cô lại phát hiện ra Ngô Đổng Minh đang vội vã đi về phía tòa nhà giảng đường.

Mắt cô sáng rực, cuốn sổ thù vặt trong lòng lập tức được lật ra.

Chuyện bị lừa mặc đồ nữ hồi đó còn chưa tính sổ, giờ lại vì Ngô Đổng Minh mà lộ cả địa chỉ nhà trọ của cô và Tô Bằng!

“Ngô Đổng Minh!”

An Hàm đứng lên khỏi yên xe, đạp bàn đạp lia lịa lao tới.

Ngô Đổng Minh nghe thấy giọng nói đằng đằng sát khí thì sững người tại chỗ, vừa quay đầu lại đã thấy An Hàm đang đạp xe, trông y như sắp tông chết cậu ta đến nơi, sợ đến mức mặt trắng bệch, quay đầu bỏ chạy.

“Mẹ nó cậu bị điên à! Lên cơn gì thế!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!