Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 170 390. Trần Tuấn Kiệt

Chương 170 390. Trần Tuấn Kiệt

Tầm bảy rưỡi, Tô Bằng hớt ha hớt hải chạy ra khỏi căn hộ.

Bước chân xuống lầu của cậu vẫn còn hơi bủn rủn, loạng choạng một cái suýt nữa thì lăn từ trên cầu thang xuống. Cậu liếc nhìn thời gian, lòng nóng như lửa đốt, chạy một mạch đến trạm xe buýt của trường cách đó chừng mười phút đi bộ.

Tới trạm, cậu kiểm tra trên điện thoại chuyến xe buýt mình cần đi, phát hiện nó chỉ còn cách vài bến nữa.

"Chắc là kịp chuyến này."

Tô Bằng thở phào một hơi, nếu lỡ chuyến này thì khả năng cao là muộn giờ làm.

Lúc này cậu mới có thời gian chỉnh lại mái tóc rối bù, phủi phủi quần áo, cố gắng làm cho vẻ ngoài của mình trông gọn gàng chỉn chu hơn một chút.

Lại lỡ một lần nữa bị An Hàm mê hoặc rồi...

Eo và chân cậu vẫn còn hơi nhũn ra, cậu dựa vào biển quảng cáo ở trạm xe buýt, khổ não day day thái dương.

Tô Bằng và An Hàm đều là trai xinh gái đẹp mới nếm trải mùi đời, cả hai đều đang tuổi sung sức, rất thích "song đấu", nhưng lúc thực chiến, sức chiến đấu của An Hàm lại quá cao, khả năng duy trì sát thương cũng cực mạnh, luôn đánh cho cậu tan tác không còn manh giáp.

Cậu đã đặc biệt lên mạng tra thử, trình độ của cậu trong đám bạn cùng lứa đã được coi là rất khá rồi, thế mà đối mặt với An Hàm lại có hơi tự ti...

Một chiếc xe buýt dừng lại ở trạm.

Tô Bằng ngẩng đầu liếc một cái rồi lại cúi xuống, không để tâm.

"Tô Bằng?"

Giọng nói có chút quen tai, cậu ngẩng đầu lên, thấy Trần Tuấn Kiệt xách vali từ cửa sau xe bước xuống.

"Hôm nay cậu mới tới à? Sắp vào học rồi đấy."

"Vẫn kịp về ký túc xá rửa mặt nghỉ ngơi một lát." Trần Tuấn Kiệt trông có vẻ hơi mệt mỏi, trên mặt hiện rõ vẻ uể oải vì thiếu ngủ, cậu ta vừa ngáp vừa đi tới bên cạnh Tô Bằng, thuận miệng hỏi, "Đi làm à?"

"Ừm."

"Lúc nào công ty cậu tuyển người nhớ hú tớ nhé."

"Ok."

Chào hỏi xong, Trần Tuấn Kiệt cũng không định ở lại trạm xe buýt, nhưng ngay khi định đi về phía trường học, cậu ta lại đột ngột dừng bước, ánh mắt quét qua mặt Tô Bằng.

"Sao thế?" Tô Bằng hơi ngạc nhiên hỏi.

Trên mặt Trần Tuấn Kiệt dần dần hiện lên vẻ mặt mà thằng đàn ông nào cũng hiểu, cậu ta cười một cách hơi gian manh, lại ghé sát thêm một bước, hạ giọng nói: "Tình trạng của cậu y hệt lần đầu Vương Thắng qua đêm bên ngoài với bạn gái nó."

"..."

Bạn gái của Vương Thắng hình như cũng khá mạnh, nghe nói sau lần qua đêm đó, Vương Thắng đã nằm bẹp dí trong ký túc xá cả một ngày trời.

Tô Bằng biết chuyện này, nếu thể chất của cậu mà kém một chút, e là cũng chung số phận bị hút cạn như Vương Thắng.

Vốn chỉ là một câu trêu chọc, nhưng thấy dáng vẻ im lặng không nói gì của Tô Bằng rõ ràng là ngầm thừa nhận, Trần Tuấn Kiệt vỗ vỗ vai cậu, trêu: "Thận cậu yếu quá đấy."

"Em nào thế? Không lẽ lại là An Hàm đấy chứ?"

Tô Bằng không hiểu tại sao lại không thể là An Hàm được, cậu và An Hàm đã sớm là một cặp công khai rồi.

Vừa hay chuyến xe buýt của cậu cũng đã tới, lười nói nhiều với Trần Tuấn Kiệt, cậu bèn vội vàng lên xe.

Nhìn chiếc xe buýt đi xa, sắc mặt Trần Tuấn Kiệt trở nên có chút kỳ quặc.

Cậu ta gãi gãi đầu, lẩm bẩm một mình: "Thật sự là cái đứa dở người đó à?"

Trần Tuấn Kiệt trước giờ không ưa gì An Hàm, cậu ta thậm chí còn chưa bao giờ coi An Hàm là con gái, thật sự cảm thấy thế giới này quá đỗi khó hiểu.

"Chậc, kỳ kỳ quái quái, An Hàm có xinh đến mấy thì chẳng phải vẫn là con trai à?"

Tuy trong lớp có lời đồn An Hàm là con gái, nhưng đã ở chung ký túc xá với An Hàm hai năm, cãi nhau chí chóe hai năm, kẻ thù không đội trời chung mới là người hiểu nhau nhất, cậu ta nhớ rất rõ An Hàm là cái nết gì, giới tính thì càng khỏi phải nói.

"Không lẽ là con gái thật..."

Miệng lẩm bẩm, cậu ta kéo vali đi về phía trường, vừa đến cổng trường thì thấy An Hàm đạp xe từ phía sau tới, mang theo một cơn gió, lướt nhanh qua người cậu ta.

Trần Tuấn Kiệt giật nảy mình, vội nhảy sang một bên, quay lại chửi xối xả: "Vội đi đầu thai hay gì?!"

An Hàm lúc này mới để ý thấy bóng dáng của Trần Tuấn Kiệt, cô bóp phanh, chống hai chân xuống đất dừng lại trước phòng bảo vệ, sau khi trình thẻ sinh viên treo trên cổ cho chú bảo vệ, cô mới quay đầu lại lườm Trần Tuấn Kiệt một cái.

Cứ gặp cái tên này là y như rằng không có chuyện gì tốt đẹp! Chỉ một câu nói, một hành động vớ vẩn cũng đủ chọc cho cô phát hỏa.

Bây giờ mình là con gái rồi, Tô Bằng cũng không thích nghe mình nói bậy...

Phải kiềm chế.

An Hàm trừng mắt nhìn Trần Tuấn Kiệt bằng ánh mắt hung dữ nhất đời mình, nhưng đôi mắt to tròn của cô khi nổi giận trông chẳng có chút uy lực nào.

Có lẽ vì không bị chửi, hoặc cũng có thể vì dáng vẻ tức giận của An Hàm trông quá đáng yêu, Trần Tuấn Kiệt hơi ngẩn người, cơn bực bội trong lòng bỗng chốc tan biến.

Không cãi nhau thì cũng mất vui.

Cậu ta nhìn An Hàm từ trên xuống dưới, hôm nay An Hàm mặc một chiếc áo thun cotton trắng rộng rãi cùng một chiếc quần jean đen bó sát, chiếc quần jean ôm trọn lấy nửa thân dưới của An Hàm, tôn lên đường cong của đôi chân và vòng hông...

Mặc dù dạo này ngày nào cũng học chung lớp, nhưng cậu ta không để ý An Hàm nhiều lắm, cậu ta biết An Hàm xinh, nhưng không ngờ người bạn cùng phòng năm xưa bây giờ có lẽ đã đủ sức cạnh tranh danh hiệu hoa khôi của trường.

Quỷ mới biết bạn cùng phòng này đã trải qua những gì.

An Hàm cũng quay lại nhìn cậu ta, trong lòng hơi lấn cấn: "Có chuyện gì à?"

Có lẽ vì từng là kẻ thù không đội trời chung, nên thuộc tính mê lực và đặc tính thiện cảm của An Hàm đều chẳng có tác dụng gì với Trần Tuấn Kiệt, độ hảo cảm của tên này đối với cô hiện chỉ có hai mươi mấy, lúc cao nhất cũng chỉ được khoảng năm mươi.

"Không, lúc nãy tớ gặp Tô Bằng."

"Ồ, liên quan gì đến tớ..."

An Hàm lẩm bẩm rồi định đạp xe đi, nhưng một chân vừa đặt lên bàn đạp, cô lại quay đầu nhìn Trần Tuấn Kiệt, hơi do dự hỏi: "Cậu ấy nói gì với cậu à?"

Từng là một người đàn ông, cô rất hiểu thói xấu của một bộ phận nam giới thích khoe khoang về phụ nữ, mặc dù không tin Tô Bằng là người như vậy, nhưng cô vẫn lắm mồm hỏi một câu.

"Tớ chỉ thấy cậu ta có vẻ hơi thận hư, sắc mặt không được tốt lắm."

"À thì... Không nói gì khác à?"

"Xe buýt đến rồi, cậu ta vội đi làm."

An Hàm hạ thấp giọng, lẩm bẩm một mình: "Đúng là có hơi thận hư thật."

Có lẽ sau này nấu cơm phải chuẩn bị thêm mấy món như hàu với hẹ để bồi bổ thận cho Tô Bằng, còn phải đốc thúc Tô Bằng mỗi ngày sau khi tan làm phải đến câu lạc bộ gym của trường tập nửa tiếng phần thân dưới nữa...

Trần Tuấn Kiệt tò mò hóng hớt ghé sát lại: "Cậu với cậu ta sống chung thật rồi à?"

"Cậu nói xem? Đính hôn cả rồi."

Cậu ta trợn tròn mắt, không thể tin nổi lại đánh giá An Hàm một lần nữa: "Không phải chứ?"

"Đến lúc đó nhớ đi tiền mừng đấy nhé~"

An Hàm đặc biệt thích nhìn người khác lộ ra vẻ mặt ngây ngốc thế này, trong lòng có hơi e thẹn, nhưng lại xen lẫn cảm giác thích thú khi trêu chọc người khác, trên mặt lại ra vẻ ham tiền: "Đừng có đến lúc đó ăn chực uống chực mà không bỏ ra một xu nào, tớ sẽ đá cậu ra ngoài đấy."

Trần Tuấn Kiệt khổ não gãi gãi đầu, tam quan như sụp đổ: "Cậu không phải là con trai sao..."

"Con gái! Nè, thẻ sinh viên ghi rõ ràng đây này."

"Không phải... Tớ cứ tưởng cậu là đại lão giả gái..."

An Hàm chưa bao giờ dùng đạo cụ hệ thống lên người Trần Tuấn Kiệt, cũng chưa bao giờ giải thích rõ ràng tình hình của mình, tên này vốn đã không ưa cô, cho rằng cô là đại lão giả gái đã là kiềm chế lắm rồi, ít nhất còn chưa nghĩ bậy rằng cô đã sang Thái Lan làm phẫu thuật.

Trần Tuấn Kiệt ngơ ngác kéo vali, với vẻ mặt đầy hoang mang đi về phía tòa nhà ký túc xá.

"Ảo ma quá đi chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!