Tập 03

Chương 297: Hóa ra là cậu ấy!

Chương 297: Hóa ra là cậu ấy!

Khi hai người đến cửa lớp, phát hiện Nhâm Trì đang đứng ở hành lang, nhìn qua cửa sổ vào trong lớp học.

Thấy An Hàm và Tô Bằng, Nhâm Trì sầm mặt lại: "Điểm danh xong hết rồi mới đến! Mau vào đi!"

An Hàm luống cuống đi đến cửa lớp, gõ nhẹ cửa gỗ, dưới sự ra hiệu của vị giáo viên trung niên lạ mặt, cô bước lên bục giảng báo tên.

Sau đó trơ mắt nhìn tên mình trong sổ điểm danh bị đánh dấu đi muộn.

Không sao, hai lần đi muộn mới tính là một lần bỏ học...

Cô cảm nhận được ánh mắt của các bạn trong lớp đều đổ dồn về phía mình, hơi căng thẳng ngẩng đầu nhìn lướt qua mọi người, sau đó đi theo Tô Bằng, ngồi vào chỗ trống ở dãy bàn của Long Hưng và Trần Tuấn Kiệt.

Ánh mắt của phần lớn bạn học vẫn dõi theo cô. Cho đến khi cô ngồi xuống, trong lớp học như có thêm cả ngàn con muỗi vo ve, tiếng ồn ào suýt chút nữa lật tung cả lớp học.

"Trật tự! Trật tự!"

Giáo viên trên bục giảng cầm thước kẻ gõ gõ xuống bàn.

An Hàm cúi đầu, lén quan sát sắc mặt của các bạn học xung quanh và biểu cảm của bạn cùng phòng, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.

"Chắc là thua trò Thật hay Thách rồi chứ gì?"

"Xinh quá đi mất!"

"Mày bị bẻ cong nhanh thế cơ à?"

"Lần trước An Hàm giả gái hình như chưa đẹp thế này đâu nhỉ?"

Học kỳ trước An Hàm từng mặc đồ nữ đến lớp, lần này phản ứng của các bạn không quá kịch liệt như cô tưởng tượng.

Cô miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại lo lắng bị phát hiện mình thực sự là con gái.

Chuyện nam biến nữ, đối với những người không rõ chân tướng, thì chỉ có con đường nghiện chuyển giới hoặc phẫu thuật chuyển giới mà thôi. Điều này khó chấp nhận hơn nhiều so với ngụy nương hay con trai xinh đẹp.

An Hàm đã tưởng tượng ra cảnh các bạn bàn tán xôn xao, nhìn mình với ánh mắt kỳ quái.

Nhưng cô đã mất đi điều kiện cần thiết để tiếp tục giả làm con trai, ngực to quá, đến mùa hè kiểu gì cũng lộ.

Việc che giấu không giải quyết được vấn đề, chỉ trì hoãn vấn đề mà thôi.

Cô thở dài, gục mặt xuống sách, u sầu nhìn lên bục giảng.

Thực ra cô không quá để tâm đến lời bàn tán hay ánh mắt kỳ thị chán ghét của các bạn, vì phần lớn bạn học không có nhiều giao tiếp với cô, cô chỉ lo lắng cho vài người bạn hiếm hoi của mình cũng sẽ như vậy.

Giống như Ngô Đổng Minh đã không thèm để ý đến cô, hay Trần Tuấn Kiệt bị giảm độ hảo cảm khi biết giới tính thật của cô...

Ngoài ra còn có Vương Thắng!

[Vương Thắng: Hảo cảm 45]

Học kỳ trước độ hảo cảm của Vương Thắng với cô vẫn còn hơn 50, nhưng giờ kiểm tra lại chỉ còn hơn 40.

Còn Ngô Đổng Minh...

[Ngô Đổng Minh: Hảo cảm 21]

An Hàm không biết mình đã làm gì Ngô Đổng Minh, nhưng độ hảo cảm cứ tụt dốc không phanh.

Cô thở dài, đến giờ cô vẫn chưa nói cho Tô Bằng biết về hệ thống, nhưng lại thú nhận với Ngô Đổng Minh ngay từ đầu.

Dù sao cậu ấy cũng từng là người bạn thân nhất của cô ở đại học, tiếc là giờ phải thêm hai chữ "đã từng" vào rồi.

Trong số bạn bè cũ của An Hàm, chỉ có Long Hưng là vẫn thân thiện với cô, còn những người khác ngoài miệng không nói nhưng đều tỏ ra xa cách ít nhiều. Trong đó Tô Bằng là quá đáng nhất, quan hệ bạn bè biến thẳng thành người yêu.

Cô chán nản áp mặt xuống bàn, nghe tiếng bàn tán nhỏ to xung quanh, cảm nhận những ánh mắt với đủ loại cảm xúc khác nhau, chẳng còn tâm trí đâu mà nghe giảng.

"An Hàm."

Long Hưng cách An Hàm một người là Tô Bằng, cậu nhoài người thì thầm hỏi: "Sau này đi học em đều mặc đồ nữ à?"

"Vâng."

Cậu hơi lo lắng: "Thỉnh thoảng một hai lần còn được, ngày nào cũng mặc thì bọn họ sẽ nói linh tinh đấy."

"Sợ gì?" Tô Bằng cười hì hì chen vào, "Đánh cho một trận là biết cái gì nên nói cái gì không ngay."

Long Hưng ngẩn ra, quay sang nhìn nụ cười vẫn dịu dàng thân thiện của Tô Bằng.

Ấn tượng của cậu về Tô Bằng luôn là chàng trai tỏa nắng, ấm áp, thậm chí hơi giống kiểu điều hòa trung tâm, nhưng lời Tô Bằng nói lúc này lại không hợp với hình tượng thường ngày chút nào.

An Hàm thì biết rõ quá khứ làm côn đồ thời cấp hai cấp ba của Tô Bằng, cũng biết sự mạnh mẽ của tên này khi cần thiết, ngẩng đầu lườm cậu một cái, không thèm để ý, tiếp tục gục xuống bàn.

Lúc này, Nhâm Trì bước vào lớp.

Rõ ràng anh đã trao đổi với giáo viên bộ môn trước, anh vừa vào, vị giáo viên kia liền cười chào hỏi rồi đi ra cửa lớp đứng đợi.

"Mới khai giảng, thầy có vài việc cần nói với các em."

"Học kỳ này trường chúng ta triển khai hoạt động xây dựng trường học văn minh, không được mang bữa sáng lên giảng đường, không được mặc áo ba lỗ, đi dép lê lên giảng đường, Hội sinh viên sẽ đi kiểm tra trong giờ ra chơi, bắt hút thuốc..."

Vốn dĩ An Hàm cũng khá "văn minh", ngoài việc nhớ không được mang bữa sáng thì cũng chẳng có gì cần cô phải bận tâm.

Đang chán nản nghe Nhâm Trì nói, đột nhiên cô nghe thấy Trần Tuấn Kiệt thì thầm: "Sao tao cứ cảm thấy bóng lưng của cố vấn giống hệt cô gái anh Long thích thế nhỉ?"

Tim An Hàm thót lên tận họng!

Đặc biệt là khi Nhâm Trì quay người viết chủ đề "Xây dựng trường học văn minh" lên bảng, cô càng thêm kinh hãi, chỉ sợ Long Hưng cũng đồng tình với lời Trần Tuấn Kiệt.

"Giống chỗ nào? Mày chỉ được cái không muốn thấy anh mày tốt đẹp." Long Hưng khinh thường đáp, "Vận may của anh không đến nỗi đen đủi thế chứ?"

Nói đoạn, cậu quay sang nhìn khuôn mặt căng thẳng của An Hàm, sững người lại.

"An Hàm, em rõ ràng quen cô gái đó, sao không chịu nói cho anh? Không thể nào là đàn ông thật đấy chứ?"

"..."

Long Hưng trước đó còn tưởng An Hàm nói đùa, nhưng thấy vẻ mặt lúng túng không biết giải thích thế nào của An Hàm, nụ cười trên mặt cậu dần tắt ngấm.

"Là đàn ông thật á?"

"Chắc... là vậy?" An Hàm trả lời không chắc chắn lắm.

Cô hy vọng tin này sẽ khiến Long Hưng chùn bước, nhưng lại lo điều này cũng tiết lộ thông tin về Nhâm Trì.

"Tao đã bảo dáng chân đó là đàn ông mà mày không tin."

Pha kiến tạo của Trần Tuấn Kiệt khiến Long Hưng tin sái cổ lời An Hàm.

Nhưng cậu vẫn không cam tâm hỏi: "Thế rốt cuộc là ai? Em quen thì chắc anh cũng quen chứ?"

"Cái này thật sự không nói được!" An Hàm lắc đầu nguầy nguậy.

"Đàn ông, cao tầm mét bảy, chân thon, khá gầy, nhìn ảnh chắc tầm 55 cân, hơn nữa giả gái đã xinh thế thì giả trai chắc chắn cũng thuộc dạng thanh tú đẹp trai." Trần Tuấn Kiệt phân tích nghiêm túc, "Lại còn là bạn của An Hàm, khả năng cao bọn mình cũng quen, hoặc có thể rà soát vòng bạn bè của An Hàm..."

An Hàm càng nghe càng thấy hoảng.

"Chẳng lẽ là Ngô Đổng Minh?!" Tô Bằng đột nhiên thốt lên kinh ngạc.

An Hàm lập tức cười tươi rói.

"..."

Mấy người nhìn nhau, sau đó Long Hưng và Trần Tuấn Kiệt chần chừ nhìn về phía sau, nơi Ngô Đổng Minh đang chống cằm ngủ gật, ngáp ngắn ngáp dài.

Long Hưng lắc đầu: "Mặt mũi không giống lắm."

"Ma quỷ còn hóa trang thành người được, giống hay không có quan trọng không?" Trần Tuấn Kiệt xoa cằm, dần trở nên hưng phấn, "Hèn gì An Hàm không chịu nói, hóa ra là bạn thân chí cốt của nó à~"

Cậu ta đã sớm bác bỏ suy đoán về Nhâm Trì, dù sao đó cũng là cố vấn học tập, theo lẽ thường thì khả năng không cao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!