Tập 03

Chương 141: 361. Tăng ca

Chương 141: 361. Tăng ca

Đêm đã về khuya.

An Hàm co chân rúc người trên ghế sô pha, đôi mày thanh tú nhíu chặt, tay bồn chồn nắm chiếc điện thoại, ánh mắt thì liên tục ngóng ra cửa chính rồi lại nhìn ra cửa sổ.

Ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực, chẳng thấy sao cũng chẳng thấy trăng.

“Đã mười giờ rồi.”

Mai là cuối tuần rồi, An Hàm vừa tan học là lao ngay vào bếp, bận rộn thử làm một bàn cơm tối thịnh soạn theo đúng khẩu vị của Tô Bằng, định bụng sẽ cho cậu một bất ngờ. Nào ngờ cơm canh đã nấu xong xuôi thì cô lại hay tin hôm nay Tô Bằng phải tăng ca.

Thức ăn trên bàn trà đã nguội ngắt từ lâu, cô nàng ngả người, đổ ập sang một bên ghế với vẻ mặt chẳng còn gì để luyến tiếc cõi đời này.

Vài lọn tóc rối lòa xòa trước mắt, cô cũng lười gạt đi, ánh mắt vô hồn tiếp tục hướng về phía cửa chính.

“A~ rõ ràng bảo là không tăng ca cơ mà~”

An Hàm biết chế độ đãi ngộ của công ty mà Tô Bằng vào làm, ít nhất thì trên thông tin tuyển dụng có ghi thực tập sinh một tuần làm bốn ngày, tám tiếng, không tăng ca các kiểu.

Cô lôi điện thoại ra lướt xem thông tin đơn hàng một cách vô vị, ba đơn hàng kia đều là đồ nữ của Ngô Đổng Minh, chắc khoảng trưa mai là giao tới.

Tưởng tượng đến phản ứng của Ngô Đổng Minh khi thấy đống đồ nữ vào ngày mai, rồi cả cái dáng vẻ xấu hổ của cậu ta khi mặc chúng vào, cô lại thấy trong lòng hả hê sung sướng.

Nhưng rồi cô lại thở dài một tiếng, đầu óc không tự chủ được mà lo lắng cho sự an toàn của Tô Bằng.

Dù cô biết tỏng với chiều cao và sức vóc của Tô Bằng thì gần như chẳng thể gặp phải nguy hiểm gì.

“Đói bụng quá...”

Hai tay ôm lấy bụng, lúc nấu ăn An Hàm chỉ nếm thử độ mặn nhạt của đồ ăn đúng hai miếng, từ lúc về nhà đến giờ mới chỉ uống một chai Coca không đường.

Cô không nhịn được nữa, bèn lôi điện thoại ra gọi cho Tô Bằng.

Gần như ngay giây tiếp theo, điện thoại đã được kết nối, An Hàm vội vàng hỏi: “A lô? Cậu tan làm chưa?”

“...”

“Sao không nói gì hết vậy?”

Cô lại sốt sắng hỏi tiếp: “Mấy giờ cậu về đến nhà?”

“Chắc khoảng mười một giờ.”

Giọng Tô Bằng khàn khàn trầm thấp, nghe có vẻ vô cùng mệt mỏi.

“Giờ này hết xe buýt rồi đúng không? Cậu mau bắt taxi về đi, hơn mười giờ rồi đấy.”

“Ừ.”

An Hàm có thể nghe thấy tiếng thở hơi gấp gáp của Tô Bằng qua điện thoại, cô ngập ngừng một lát rồi dè dặt hỏi: “Cậu không sao chứ?”

“Không sao, có xe rồi, tớ cúp máy trước đây.”

“Ừm~”

Xem ra là mới tan làm chưa được bao lâu.

An Hàm đặt điện thoại lên bàn trà, đứng dậy đi vào phòng ngủ, định bụng đi tắm trước.

Cô lấy chiếc áo sơ mi ngủ của mình từ trong tủ ra, đang định rời đi thì bỗng quay đầu lại, ngập ngừng nhìn về phía ngăn kéo.

Một lát sau, cô ngồi xổm xuống, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc quần short cotton bó sát.

Thong thả tắm xong, An Hàm trong chiếc quần short cũn cỡn nhanh chóng rúc vào ghế sô pha, với lấy chiếc chăn mỏng trên ghế đắp lên người.

Dù nhiệt độ đã ấm dần lên, nhưng chiếc quần short chỉ vừa vặn bọc lấy bờ mông, để lộ gần như toàn bộ đôi chân trần ra ngoài không khí vẫn khiến cô cảm thấy lành lạnh.

Chiếc áo sơ mi trắng trên người lại cực kỳ rộng rãi, vạt áo che đi phần lớn mông, chỉ để lộ ra một chút viền quần, trông cô chẳng khác nào đang mặc một chiếc váy liền thân vừa rộng vừa ngắn cũn cỡn.

Giọng Tô Bằng trong điện thoại lúc nãy rõ ràng không được tốt lắm, ăn mặc xinh đẹp một chút biết đâu có thể khiến cậu vui lên.

Ước chừng hơn mười một giờ, khóa cửa thông minh vang lên một tiếng “tít” khe khẽ.

An Hàm lập tức bật phắt dậy khỏi ghế, lon ton sải đôi chân dài đến trước cửa, khuôn mặt hơi ửng hồng ló ra từ khe cửa, nhìn Tô Bằng đang cởi giày ở bên ngoài.

“Về muộn thế~”

“Họp hành, tăng ca, bận đến gần mười giờ.”

Tô Bằng nói với giọng bình thản, cậu ngẩng đầu lên, vẫn mỉm cười dịu dàng như mọi khi: “Sao lại mặc ít thế này? Không sợ bị cảm à.”

“Tớ sợ nóng!”

Miệng thì nói sợ nóng, nhưng đôi chân An Hàm lại vô thức khép chặt, khẽ run lên không kiểm soát.

Cô vươn tay nhận lấy áo khoác của Tô Bằng, hí hửng chỉ tay về phía bàn trà: “Cậu ăn tối chưa? Tớ nấu cho cậu nhiều món lắm đó!”

“Ăn rồi.”

“Ể?”

“Nhưng cũng đói rồi, đúng lúc làm bữa khuya luôn.”

Tô Bằng bước vào nhà, xỏ đôi dép lê màu xanh lam, liếc nhìn đôi chân đã nổi da gà của An Hàm rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

Không còn cơn gió đêm từ hành lang thổi vào, An Hàm rõ ràng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cô tung tăng kéo tay Tô Bằng đi về phía bàn trà: “Mau lại đây nếm thử đi! Xem tớ nấu có chuẩn không này!”

Tay nghề của cô rất bình thường, ngày thường Tô Bằng tuy vẫn ăn được nhưng rõ ràng là không thích cho lắm, đã vậy thì tay nghề không thể tiến bộ nhanh được, chi bằng cứ thử làm những món mà Tô Bằng thích ăn.

“À phải rồi, để tớ mang đi hâm lại trong lò vi sóng đã.”

Đi tới bàn trà, An Hàm mới đột nhiên nhận ra thức ăn đã nguội ngắt từ lâu, mấy món sền sệt đã đông cả lại, cô lại vội vội vàng vàng bưng đĩa thức ăn chạy vào bếp.

“Cậu cẩn thận chút.”

Thấy cái dáng vẻ hấp tấp vội vàng của cô, Tô Bằng vội lên tiếng nhắc nhở.

“Cậu cứ ngồi đó nghỉ một lát đi!”

Tô Bằng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, nhìn đôi chân dài trắng nõn của cô lượn qua lượn lại trước mắt, tinh thần mệt mỏi sau khi tăng ca dường như cũng dần hồi phục.

Cậu nhìn An Hàm bận rộn, nhưng lại không kìm được cảm giác sống mũi hơi cay cay, phải hít sâu mấy lần mới giữ được nụ cười dịu dàng.

“Tô Bằng!”

“Hửm?”

Lò vi sóng đang hoạt động, An Hàm chạy ngược ra phòng khách, phốc một cái đã nhảy lên sô pha, ngồi đối diện với Tô Bằng theo tư thế vịt con ngồi, người hơi rướn về phía trước, hai tay chống đỡ, ánh mắt nóng rực nhìn cậu.

“Làm gì thế?” Tô Bằng bất giác ngả người ra sau.

“Sau này sẽ không phải tăng ca suốt chứ?”

“Chắc là không đâu.”

An Hàm nhíu mày, bất mãn lầm bầm: “Lúc tuyển dụng không phải nói là không tăng ca à?”

“Nói một đằng làm một nẻo thôi, công ty nhà tớ tuyển dụng cũng thế.”

“Chuyện này...”

Cô nghẹn họng trong giây lát, rồi lườm Tô Bằng một cái: “Dù sao nếu còn tăng ca nữa thì nghỉ đi, cứ tăng ca mỗi ngày thế này thì ai mà chịu nổi?”

“Để xem sao đã.”

“Giờ bọn mình cũng đâu có thiếu tiền đến thế.” Cô bĩu môi, nhìn vào số dư trên điện thoại, đang định khoe khoang tiền tiết kiệm của mình thì bụng bỗng vang lên một tiếng “ùng ục” như sấm.

Mặt cô đỏ bừng lên trong nháy mắt, cô theo phản xạ ôm lấy bụng nhỏ, cảnh giác ngẩng đầu lên, chỉ sợ Tô Bằng phá ra cười.

“Cậu chưa ăn tối à?”

“Ăn một chút rồi, đây không phải là đợi cậu sao? Dù sao mai tớ cũng được nghỉ cuối tuần mà.”

An Hàm quan sát nét mặt của Tô Bằng, lỡ như tên này dám cười, cô sẽ ngay lập tức tặng cho cậu ta một cú vả vào sau gáy với tốc độ nhanh nhất.

Thế nhưng nhìn một lúc, cô lại phát hiện khóe mắt Tô Bằng hơi hoe đỏ.

“Ể? Sao thế?”

“Không có gì.”

An Hàm nhích lại gần, dùng vai huých nhẹ vào người Tô Bằng, trêu chọc: “Phú nhị đại đường đường lại chưa từng chịu ấm ức vì tăng ca bao giờ à?”

“...”

“Hay là bị sếp chửi cho một trận?” Cô làm ra vẻ vô cùng tức giận, múa may chân tay nói, “Thế thì mai bọn mình đến văn phòng của lão, ném đơn xin nghỉ việc vào mặt lão!”

“...”

Cô cố gắng chọc cho Tô Bằng cười, nhưng lại không nhận được bất kỳ phản hồi nào, bèn im lặng, nghiêng đầu nhìn Tô Bằng không nói một lời.

Gương mặt cô dần ửng lên một vệt hồng, cô mím môi, ngập ngừng nhổm mông dậy, rướn người về phía trước, ôm đầu Tô Bằng vào lòng.

Tô Bằng bất giác khẽ giãy giụa.

“Thôi được rồi, được rồi~ Tớ cũng không biết dỗ người khác lắm đâu...”

“Tớ thấy trong anime người ta toàn làm thế này mà? Cậu thấy khá hơn chút nào không?”

“Nhưng mà cậu có thể nào... đừng có chọc vào người tớ trong lúc tớ đang có lòng tốt an ủi cậu được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!