Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 462: Về nhà

Chương 462: Về nhà

Vì bận đi làm và ôn thi công chức, kể từ kỳ nghỉ hè, An Hàm đã gần nửa năm không gặp mẹ và em gái.

Lần nữa cùng Tô Bằng về đến khu phố sầm uất của thị trấn, vừa bước xuống xe buýt, An Hàm đã trông thấy ngay mẹ và em gái đang đứng trước cửa hàng Dicos.

“Mẹ!”

Cô giơ cao tay, vẫy vẫy về phía mẹ mình, mẹ cô cũng nhanh chóng nhận ra bóng dáng con gái, khẽ gật đầu.

Thế nhưng, ánh mắt của cô em gái lại đang dán chặt vào mấy xiên kẹo hồ lô bên đường, miệng hơi há ra, nước miếng sắp chảy tới nơi, hoàn toàn không nhận ra chị mình đã về.

“Nhìn đi đâu đấy!”

Lúc An Hàm ghé lại gần, vỗ một cái vào đầu con bé, nó mới giật mình hoàn hồn, sau đó lập tức hưng phấn kéo tay mẹ: “Mẹ! Chị muốn ăn kẹo hồ lô! Chúng ta mua hai xiên đi ạ!”

“......”

Tô Bằng kéo hai chiếc vali to sụ, bước chân hơi chậm nên giờ mới lững thững đi tới trước mặt mấy người: “Nếu muốn ăn thì để tớ mua cho cậu?”

“Là chị muốn ăn cơ!”

“Không được ăn, con bé sâu mấy cái răng rồi.” Mẹ lườm em gái một cái, “Dạo này còn béo lên không ít!”

“Làm gì có ạ...”

An Hàm cười tủm tỉm đánh giá vóc dáng của em gái, đúng là chẳng nhìn ra dấu hiệu đầy đặn nào, chỉ là nửa năm không gặp, hình như con bé lại cao lên một chút.

Dù cô em gái đang mặc bộ đồ mùa đông dày cộp, nhưng trước ngực dường như cũng đã có chút nhấp nhô, không còn phẳng lì đến độ không phân biệt được trước sau như trước nữa.

“Bố hình như tối mai mới đến, bảo con đi đón ạ.”

“Ừ, bảy giờ tối.” Nhắc tới bố, sắc mặt mẹ lại không tốt lắm, bà ngoảnh đầu đi nói: “Mai con dắt em gái đi đi, mẹ không đi đâu.”

“Mẹ lại cãi nhau với bố ạ?”

“Không có.”

Sao lần nào bố ở nước ngoài cũng có thể cãi nhau một trận với mẹ được nhỉ?

Năm ngoái hai người họ cãi nhau đến mức suýt thì ly hôn, kết quả là bố vừa về nhà được mấy ngày đã làm lành như cũ, còn mặn nồng hơn xưa.

“Có mâu thuẫn gì thì đợi bố về nói rõ là được mà mẹ.”

Vừa đi về hướng nhà, An Hàm vừa bất đắc dĩ khuyên một câu.

“Đã bảo là không có.”

Em gái lon ton chạy tới bên cạnh An Hàm, kéo tay áo cô, nói nhỏ: “Chị ơi, mẹ đang ngạo kiều đó~”

Ừm, đúng là có chút mùi ngạo kiều thật...

An Hàm khá là đồng tình với quan điểm của em gái, nhưng vẫn lườm nó một cái: “Đừng nói bậy.”

Lỡ bị nghe thấy thì sao? Đúng là ngứa đòn mà.

“An Hàm, lúc bố con về thì bảo ông ấy ngủ sofa.”

Mẹ đi đằng trước, không quay đầu lại mà ra lệnh: “Tối em gái ngủ với mẹ, con với Tô Bằng ngủ một phòng, không có chỗ cho ông ấy đâu.”

“Em muốn ngủ với chị cơ...”

Em gái yếu ớt phản đối, nhưng không được mẹ để tâm.

Lần này An Hàm hiếm khi không phản đối, thậm chí còn gật gật đầu.

Chỉ với cái sofa nhỏ xíu ở nhà, e là bố chỉ có thể co chân lại mà ngủ. Hơn nữa ngủ trên sofa thì làm sao mà cải thiện được quan hệ của bố mẹ, vẫn phải để họ ngủ chung với nhau mới được.

Tuy em gái ngủ ở phòng ngủ tầng ba sẽ ảnh hưởng đến đời sống về đêm của cô và Tô Bằng, nhưng hai người họ chỉ cần nhịn hơn một tháng, còn bố mẹ thì đã gần một năm không gặp nhau rồi.

Khu thị trấn dường như chẳng phát triển chút nào, cô vẫn lờ mờ nhớ rằng mười mấy năm trước khu phố sầm uất này đã có bố cục và dáng vẻ như thế này rồi. Gần đến Tết, con phố vốn vắng vẻ đã bước vào thời kỳ sôi động nhất, dòng xe và dòng người chen chúc trên đường, thỉnh thoảng còn bị kẹt xe.

“Lạnh quá đi~”

Về đến nhà, An Hàm vẫn không có ý định cởi khăn quàng cổ ra, lười biếng ngả người lên sofa, sau đó phát hiện ra chiếc tủ lạnh hai cánh trong nhà, cô quay đầu hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Nhà mình mua tủ lạnh mới từ bao giờ thế ạ?”

“Cái cũ hỏng rồi.”

Vừa về đến nhà mẹ đã bắt đầu bận rộn nấu cơm tối, ở bên cạnh phụ giúp, còn em gái thì bật TV, hai tay chống cằm ngồi xem.

“Cũng đến lúc phải thay rồi...” An Hàm lẩm bẩm rồi quay đầu nhìn em gái, thấy con bé xị mặt ra, vẻ mặt có vẻ không vui, “Làm sao đấy? Chị về mà mặt mũi cũng không vui vẻ gì thế kia?”

“Không có không vui.”

Em gái dường như có chút tâm sự, nhưng con bé vẫn đứng dậy đến ngồi cạnh An Hàm, ghé vào tai chị hỏi: “Chị ơi, sao chị vẫn chưa mang em bé về ạ?”

“Chuyện này... bọn chị chưa định sớm thế.”

An Hàm cảm thấy kết hôn thì có thể sớm một chút, nhưng chuyện sinh con thì vẫn nên đợi đến ngoài ba mươi tuổi rồi hãy tính.

Cũng không phải lo lắng về cuộc sống, dù sao nhà Tô Bằng cũng rất có điều kiện, có con rồi thì bố mẹ chồng không thể nào không quan tâm chăm sóc, nhưng cô lo mình sẽ vì con cái mà đánh mất cuộc sống của riêng mình.

“Thế đợi đến bao giờ ạ? Nghe nói chị họ cả sắp chuẩn bị sinh em bé rồi đấy!”

Nghe được tin này, cô sợ tới mức ngồi thẳng cả người dậy: “Chị họ cả?!”

“Đúng vậy ạ.”

“Là chị đang yêu anh họ á?”

“Vâng vâng!”

“Mẹ ơi! Chuyện gì thế ạ?”

Mẹ nghe thấy An Hàm hỏi, bèn cầm con dao đi tới bên sofa, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ và có chút tức giận: “Có con để ép cưới chứ sao, quỷ mới biết trong đầu anh chị họ con nghĩ cái gì.”

“Có con rồi thì chẳng lẽ còn không cho chúng nó cưới nhau à? Dì cả của con vì chuyện này mà tức đến độ cả tháng trời ăn không ngon.”

Dì cả là mẹ của chị họ cả...

Đặt mình vào hoàn cảnh đó, An Hàm cũng rùng mình một cái.

Đúng là tức chết người thật, nếu là em gái cô vì muốn cưới một người đàn ông khác mà chọn cách mang thai sinh con, e là cô có thể tức đến mức đánh chết gã đàn ông kia.

Chỉ có thể nói là bây giờ anh họ vẫn còn sống, dì cả thật sự quá lương thiện.

An Hàm quay đầu nhìn Tô Bằng, ánh mắt hai người giao nhau đều kinh ngạc, nhưng lại như cùng nghĩ đến một chuyện.

Nếu bố không đồng ý cho cô và Tô Bằng đi đăng ký kết hôn...

Nhưng dáng vẻ cầm dao của mẹ đúng là có hơi dọa người.

“Tô Bằng, qua đây một lát!”

“Tớ đến đây.”

Mẹ tiếp tục đi nấu cơm, An Hàm kéo Tô Bằng vào một góc, cảnh giác liếc nhìn cô em gái ở cách đó không xa, hạ giọng hỏi: “Sáng nay lúc cậu đi lấy sổ hộ khẩu, có nói với cô chú là lấy để làm gì không?”

“Họ nói là còn quá sớm, vẫn chưa hiểu rõ về cậu, quá vội vàng.”

Một năm qua An Hàm đúng là không có giao tiếp gì nhiều với bố mẹ của Tô Bằng.

Cô cau mày lại.

“Sau đó vẫn để tớ lấy.” Tô Bằng nhún vai, “Hai người họ cũng không còn cứng rắn như trước nữa.”

Có lẽ là do có khoảng cách nên quan hệ giữa Tô Bằng và bố mẹ cậu ấy cũng không còn căng thẳng như vậy, bố mẹ cậu ấy dường như cũng đã học được cách tôn trọng ý kiến của con trai, chứ không còn ép buộc một cách cứng nhắc nữa.

“Vậy thì tốt rồi...”

An Hàm thở phào một hơi, thế này thì chỉ cần bên phía cô thuyết phục được mẹ và xử lý nốt ông bố khó nhằn nhất là được, đến lúc đi đăng ký kết hôn là có thể đường đường chính chính chứ không phải lén lén lút lút nữa.

“Khi nào cậu nói với dì? Còn bên phía chú nữa...”

“Tớ á... hơi rén, hay là cậu nói đi?”

Tô Bằng chỉ đành gật đầu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thật sự không biết nên mở lời thế nào: “Cũng không vội, trước khi đi đăng ký tớ nói rõ là được.”

“Ể~ hai người sắp cưới nhau rồi ạ?”

Em gái không biết đã ghé lại gần hai người từ bao giờ, mặt đầy vẻ hóng hớt lắng nghe cuộc trò chuyện bí mật của họ.

Vốn hơi xấu hổ và tức giận, nhưng An Hàm nghĩ lại, đột nhiên cảm thấy nếu để em gái tiết lộ trước, cho bố mẹ có chút chuẩn bị, thì có lẽ đợi đến lúc Tô Bằng ra mặt sẽ không gặp phải trở ngại quá lớn.

“Em đảm bảo không nói đâu!”

Em gái vô cùng tự giác.

“Không, em cứ nói đi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!