Tập 03

Chương 95: 315. Sinh nhật

Chương 95: 315. Sinh nhật

Cốc cốc cốc!

"Ra ngay đây!"

Hơn mười giờ trưa, An Hàm đang ngồi trên sofa xem TV thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô còn chưa kịp xỏ dép, đã lon ton chân trần chạy ra.

Cô hé một khe cửa, chỉ để lộ đôi mắt nhìn ra ngoài.

"Lâm Nghệ, Khả Hân, sao hai cậu đến sớm thế?"

Lúc này cô mới yên tâm mở toang cửa, đồng thời lấy ra đôi dép mà Tô Bằng mua buổi sáng đặt xuống đất: "Mau vào đi."

"Đến sớm phụ một tay nè."

Trên gương mặt Lâm Nghệ vẫn là nụ cười tràn đầy sức sống, cô giơ chiếc túi mua sắm trong siêu thị lên lắc lắc: "Tớ còn mua thêm ít thịt nữa, chắc chắn đủ cho tụi mình ăn."

An Khả Hân đứng sau lưng cô bạn lấp ló ló đầu ra, đưa ra hai hộp quà, ánh mắt vừa tò mò vừa ngưỡng mộ nhìn ngó căn hộ của An Hàm: "Còn đây là quà sinh nhật của cậu."

"Ừm! Cảm ơn nha!"

An Hàm cứ thế huỵch toẹt nhận lấy hai chiếc hộp, tiện tay đặt lên tủ giày bên cạnh.

"Hai cậu uống gì không? Tớ có Coca không đường với cả trà trái cây Genki Forest."

Tô Bằng không chịu nổi vị của Coca không đường, nên cô đành phải chuẩn bị cho cậu loại nước khác, hôm nay正好 có thể dùng để mời khách.

Buổi trưa An Hàm cũng đã ghé siêu thị, mua một đống hải sản và thịt để ăn lẩu, cộng thêm phần Lâm Nghệ mang đến, ước chừng tối nay ăn lẩu xong vẫn còn dư chút đỉnh.

Sau khi mời hai cô bạn vào nhà, An Hàm lấy hai chai nước đặt lên bàn, cùng ngồi xuống sofa rồi lại bỗng không biết phải làm gì tiếp theo.

Nếu là bạn học nam đến nhà, An Hàm có lẽ sẽ cùng họ xem anime, chơi game, nhưng đây là lần đầu tiên cô tiếp đãi bạn học nữ.

Hơn nữa, tuy hai cô bạn này khá thân với cô, nhưng thực tế trong cuộc sống hằng ngày gần như chẳng có mấy tương tác, cũng không biết họ thích gì...

"Ờm..." An Hàm hơi lúng túng, nhưng rồi chợt nhớ ra mục đích mời hai người họ đến.

"Đợi tớ một lát."

Cô vội vàng đi vào phòng ngủ, lấy Báo Cáo Kiểm Tra - đạo cụ của Hệ thống ra từ ngăn kéo tủ quần áo.

Đây là món đạo cụ mà An Hàm sử dụng thường xuyên nhất, nó có thể thôi miên người xem báo cáo, khiến họ chấp nhận sự thật cô đã trở thành nữ giới bằng một logic tự nhất quán, hơn nữa tác dụng phụ cũng không quá mạnh.

Cho con gái xem có thể giúp họ mọc tóc, cho con trai xem cũng không có hiệu ứng quyến rũ, chỉ là một phiên bản yếu hơn của Viagra mà thôi.

"Hai cậu xem cái này đi."

An Hàm cầm bản báo cáo đi ra khỏi phòng, đặt nó lên sofa.

"Cái gì đây?" An Khả Hân tò mò ngó đầu qua, "Báo cáo khám sức khỏe à? Tụi tớ cũng có biết đọc đâu."

"Đọc được mà, yên tâm đi."

Lâm Nghệ là người cầm bản báo cáo lên trước, lướt nhanh một lượt, rất nhanh, vẻ mặt cô có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn An Hàm.

An Hàm lập tức tim thót lại.

Món đạo cụ này cô đã dùng mấy lần rồi, nhưng lần nào "nạn nhân" cũng mang vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, đây là lần đầu tiên cô thấy biểu cảm kinh ngạc và kỳ quái thế này.

Giống hệt như An Khả Hân lúc này.

Chẳng lẽ thứ này không có tác dụng với Lâm Nghệ? Bị nhìn ra manh mối gì rồi sao?

Tật giật mình, trong thoáng chốc cô bất giác có chút căng thẳng, người cứng đờ, chỉ có thể nở một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa không mất lịch sự với Lâm Nghệ, run run hỏi nhỏ một cách đầy chột dạ: "Sao vậy?"

Lâm Nghệ trố mắt, trong đôi mắt hạnh tràn ngập vẻ tò mò và kinh ngạc: "Tớ có hai người chị họ xa có tình trạng y hệt cậu luôn!"

"Chị, chị họ?"

An Hàm đứng hình, ngơ ngác cả người nhìn Lâm Nghệ.

Lẽ nào trên thế giới này còn có người khác cũng sở hữu hệ thống?

Mà còn xuất hiện trong cùng một gia tộc?

Cô gần như theo phản xạ hỏi hệ thống trong lòng, nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào, hệ thống của cô còn thiểu năng hơn cả AI thiểu năng nữa, ngoài việc bỏ đá xuống giếng thì gần như chả có tác dụng gì.

"Đúng vậy, họ hàng bên phía ông chú họ của tớ, bình thường cũng không liên lạc gì mấy, tớ cũng chỉ nghe nói thôi."

"Vậy à..."

"Hình như một người tên Lâm Nam, còn một người nữa thì quên rồi."

"Trùng hợp thật nhỉ."

An Hàm thầm lẩm bẩm trong lòng, đoán chừng hai người chị họ kia của Lâm Nghệ là trường hợp khác, ví dụ như trong cơ thể có hai bộ phận sinh dục, hoặc vốn dĩ do dị tật bẩm sinh nên hồi nhỏ bị xác định nhầm giới tính...

Chắc không thể nào có hệ thống khác được đâu nhỉ?

Có chủ đề để nói, An Hàm cũng tò mò, cuối cùng cô không còn cảm thấy khó xử nữa, lấy ra đồ ăn vặt Tô Bằng mua buổi sáng, vừa ăn vừa hỏi Lâm Nghệ về tình hình của hai người chị họ kia.

Tuy trên mạng cũng từng thấy tiểu thuyết, truyện tranh hay doujinshi về thể loại thay đổi giới tính, thỉnh thoảng cũng có tin tức về việc này, nhưng ngoài đời thực, đây là lần đầu tiên cô được nghe kể về "đồng loại" của mình ở khoảng cách gần như vậy.

Theo lời Lâm Nghệ, người chị họ xa tên Lâm Nam của cô đã lấy chồng từ hai năm trước, lúc đó cô còn tham dự hôn lễ, chị họ và anh rể đều đẹp trai xinh gái hết nước chấm.

Điều này thực sự khiến An Hàm càng thêm tò mò.

"Gia tộc nhà cậu, không phải có bệnh di truyền gì đấy chứ... Chuyện này trên báo chí còn hiếm gặp, họ hàng nhà cậu đã có tới hai người rồi."

"Chắc vậy?" Lâm Nghệ cũng không chắc chắn lắm.

An Khả Hân ngồi bên cạnh chen vào: "Vậy nên Lâm Nghệ cũng có khả năng là con trai à?"

"Tớ mà là con trai... thì tớ đã lừa cậu lên giường rồi!" Lâm Nghệ đột nhiên bổ nhào tới, hai tay véo má An Khả Hân nặn qua nặn lại, "Cậu cái đồ con gái vừa mềm vừa ngốc, tớ mà lừa cậu thì có khi cậu còn đếm tiền hộ tớ ấy chứ!"

"Đâu có~"

An Khả Hân bị ép ngửa người ra sofa, bị Lâm Nghệ đè lên người, mặt cô bị nặn đến biến dạng, giọng nói cũng méo mó kỳ quặc.

Hai người họ có vẻ là bạn cùng phòng, nên việc đùa giỡn thế này cũng khá bình thường.

An Hàm lặng lẽ nhấc mông, dịch ra xa một chút, và trong lòng vô cùng đồng tình với lời của Lâm Nghệ.

Dù sao cũng là một cô gái nhờ "僚機" (wingman) giúp mình theo đuổi chàng trai trong mộng, cuối cùng lại biến mình thành "wingman" mà không hề hay biết... An Hàm và Tô Bằng đến được với nhau, An Khả Hân đã góp công không nhỏ.

Trong lúc đang ồn ào, cửa lớn lại một lần nữa bị gõ vang.

Lâm Nghệ lập tức cảnh giác, vội vàng bò dậy khỏi người An Khả Hân, kéo lại vạt áo bị cuộn lên trong lúc đùa giỡn để lộ cả bụng dưới, ra vẻ thục nữ ngồi yên, hai chân khép lại đặt chéo, hai tay đặt trên đùi.

Mặt An Khả Hân bị véo đến đỏ ửng, cô hết sức bất mãn lẩm bẩm: "Có giả vờ nữa thì vẫn là một con mụ điên."

Không để ý đến ân oán của hai người này, An Hàm lon ton chạy ra trước cửa, vừa mở cửa ra, người đầu tiên cô nhìn thấy là Tô Bằng đứng ngoài.

Theo sau Tô Bằng là hai người bạn cùng phòng của cô, chỉ thiếu mỗi Vương Thắng.

"Vương Thắng không đến à?" An Hàm ngó đầu ra hành lang quan sát, lại bất ngờ phát hiện Ngô Đổng Minh đang đứng trên cầu thang, "Ồ! Đổng Minh, sao cậu cũng tới vậy?"

"..."

Ngô Đổng Minh cũng không nói gì, ngược lại Tô Bằng giải thích.

"Vương Thắng đi chơi với bạn gái từ trưa hôm qua rồi, vẫn chưa về."

"Vậy à..."

Cái tên đó không phải là nhận ra "nguy hiểm" nên đã chuồn trước rồi chứ?

Thế này thì lát nữa phải tự mình dọn dẹp vệ sinh rồi...

"Vào đi vào đi."

An Hàm tươi cười chào hỏi mấy người, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Ngô Đổng Minh.

Cái cậu này, trên mạng chat với cô thì còn thoải mái được, nhưng đến lúc gặp mặt thật lại câu nệ như một cậu nhóc chính chuyên ngây thơ.

"Tiểu Hàm, quà này." Long Hưng cởi giày, đưa thẳng cho An Hàm một chiếc bình giữ nhiệt.

"Cảm ơn anh."

An Hàm tiện tay nhận lấy, rồi nhìn sang Trần Tuấn Kiệt.

Trần Tuấn Kiệt lườm cô một cái: "Tặng trong thư viện Steam của cậu rồi đó, Arcana của Băng Nữ."

"Được đấy~ Hơn trăm tệ đó! Hào phóng ghê nha~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!