Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 196: Không thuận lợi.

Chương 196: Không thuận lợi.

Chạy mất rồi!

Xem ra sức hút của mình vẫn mạnh như ngày nào nhỉ~

An Hàm nhìn bóng lưng Tô Bằng hốt hoảng chạy ra ban công, cười thầm.

Đúng như dự đoán, dù không cố ý quyến rũ hay trêu chọc gì, cô vẫn có thể dễ dàng khiến Tô Bằng luống cuống.

Nhưng nhiệm vụ yêu cầu phải để Tô Bằng chủ động đưa ra nhu cầu không đứng đắn, sau đó cô từ chối, tiến triển bây giờ vẫn còn quá ít.

Hơn nữa cứ hơi có tiến triển là Tô Bằng lại chọn chuồn đi né tránh...

An Hàm phiền não thở dài một tiếng.

Hay là cứ tích lũy nhu cầu của Tô Bằng từng chút một như vậy? Tối ngủ cô còn phải chen chúc với Tô Bằng trên một chiếc giường đơn, đến lúc đó nhu cầu của cậu ấy sẽ rục rịch như núi lửa sắp phun trào, cô chỉ cần khều nhẹ một cái...

Lỡ mà quá trớn, dâng mình thật ở ký túc xá thì biết làm sao?

Cô chợt cảm thấy nhiệm vụ này còn khó nhằn đau đầu hơn cả lựa chọn một.

Hơn nữa chạy vào toilet cũng chẳng có động tĩnh gì, không lẽ đang "tự xử" đấy chứ?

Nếu để Tô Bằng vào chế độ hiền giả thì độ khó của nhiệm vụ sẽ tăng vọt mất!

Cô vội vàng đứng dậy đi về phía ban công, tiếng ghế ma sát với mặt sàn tạo ra âm thanh chói tai, làm Long Hưng đang xem phim giật mình.

"Cậu đi đâu đấy? Đang đến đoạn gay cấn."

"Đi vệ sinh."

An Hàm liếc màn hình máy tính, bộ phim kinh dị lúc này máu me be bét, đầu lìa khỏi cổ máu chảy đầy đất, đúng chuẩn không dành cho trẻ em.

Chỉ có trời mới biết Long Hưng tìm đâu ra loại phim kinh dị máu me này.

Hơi ghê răng, cô giật giật khóe miệng. Cô vốn không thẩm nổi thể loại phim này, xem mà tê cả da đầu, thế mà Long Hưng và Vương Thắng lại tỏ ra vô cùng hứng khởi.

Cô xoay người đi ra ban công, định bụng ngăn chặn Tô Bằng trong toilet, nhưng còn chưa kịp mở cửa ban công thì cậu đã từ trong đó bước ra.

Nhanh vậy?

Không đúng... Tô Bằng lại chẳng có kỹ năng kỹ xảo gì buff thêm.

Tô Bằng mặt mày thản nhiên, không hề có vẻ bình tĩnh thoát tục của chế độ hiền giả, cách một lớp cửa kính nhìn thấy An Hàm trong phòng, cậu vẫy vẫy tay với cô.

"Sao thế?"

An Hàm liếc hai ông bạn cùng phòng đang dán mắt vào TV, dù là Long Hưng hay Vương Thắng đều không để ý, hoặc có thể nói là không quan tâm đến động tĩnh của cô và Tô Bằng.

Dù sao ở đây cũng chỉ có hai người họ là một cặp, nếu mà để ý quá thì chắc bữa đêm cũng khỏi cần ăn, ăn cơm chó thôi cũng đủ no rồi.

Mở cửa sau của ký túc xá, An Hàm đi tới bên cạnh Tô Bằng, tiện tay đóng cửa lại để hơi lạnh điều hòa trong phòng không thoát ra ngoài.

Cô cười tủm tỉm, ghé sát vào người Tô Bằng với giọng trêu chọc: "Cậu vừa đi đâu về đấy~"

Mũi cô khẽ hít hít, tiện tay nắm lấy bàn tay phải của Tô Bằng.

Không có mùi gì lạ, tay phải cũng không hề trơn nhớt, xem ra đúng là chỉ đi vệ sinh rồi tiện thể bình tĩnh lại một chút thôi.

"Ở ký túc xá đừng đứng gần tớ quá." Tô Bằng không nhận ra An Hàm đang kiểm tra mình, nghiêm túc nhắc nhở. "Cậu lại gần quá tớ chịu không nổi, sẽ bị Long Hưng với mọi người cười cho đấy."

"Nhưng tối thì sao? Chúng ta còn phải ngủ chung nữa mà?"

"Không sao, tớ chen chúc với Vương Thắng hoặc Long Hưng là được."

"?"

An Hàm sững người, không ngờ cô lại quên mất Tô Bằng còn có lựa chọn này!

Cô vội tìm cách dập tắt ý định của Tô Bằng: "Vương Thắng hơi bị sạch sẽ, cậu không tắm thì cậu ấy không cho đâu? Còn anh Long... hai người một đô con một cao kều, có chen vừa không đấy?"

Tô Bằng chìm vào trầm tư, một lúc sau đề nghị: "Hay là tối nay cậu qua phòng tớ ngủ? Cậu ngủ giường tớ, tớ chen chúc với Đổng Minh cũng được."

"Thôi, thế thì một mình cậu đi là được rồi... Mấy người phòng cậu tớ cũng không thân lắm."

Cậu lắc đầu, xoa xoa sống mũi: "Thôi vậy, để xem tình hình đã."

Sao lại không khống chế được "Tô Bằng nhỏ" chứ!

Rõ ràng trong đầu cũng chẳng có suy nghĩ gì, nhưng chỉ cần ở gần An Hàm, cơ thể cậu sẽ tự động có phản ứng, kéo theo trong đầu cũng hiện lên những cảnh tượng mờ ám trước đây với cô...

Rõ ràng An Hàm cũng chẳng làm gì quá đáng.

Tô Bằng, người vừa mới bình tĩnh lại trong toilet, thấy vô cùng bực bội, chỉ hận cơ thể mình quá hăng, mà bạn gái lại quá mời gọi.

"Lát nữa xem phim thì ngồi cách xa tớ ra một chút, tập trung xem phim đi, đừng có cọ vào người tớ nữa."

"Ồ..."

An Hàm có chút thất vọng đáp một tiếng, giọng điệu đáng thương như một chú mèo con bị bỏ rơi.

Tô Bằng khẽ xoa đầu cô an ủi.

Trở lại trong phòng, hai người ngồi cách nhau nửa thân người tiếp tục xem phim.

An Hàm không có hứng thú mấy với thể loại phim máu me kỳ dị, nhìn màn hình một lúc, nhưng心思 lại bắt đầu rục rịch, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tô Bằng.

Đợi đến lúc ăn đêm nướng là hết cơ hội.

Đến lúc đó ký túc xá bật đèn, mọi hành động nhỏ đều sẽ bị phơi bày dưới mắt Long Hưng và Vương Thắng, dù có nén xấu hổ mà phát cơm chó, làm hành động thân mật trước mặt bạn cùng phòng thì Tô Bằng cũng sẽ chỉ càng kiềm chế hơn.

Tô Bằng dường như cũng không có hứng thú lắm với bộ phim, thấy cảnh máu me cũng sẽ nhíu mày, thỉnh thoảng hùa theo câu chuyện của Long Hưng và Vương Thắng.

Nhận ra điểm này, An Hàm lén lút nhích ghế, muốn tiếp tục sáp lại gần Tô Bằng.

Cảm nhận được cô lại gần, Tô Bằng bất lực thở dài một tiếng.

"Lúc đầu còn đỡ..." An Hàm rụt vai nép vào người Tô Bằng, rụt rè, đáng thương run run bờ vai, "Giờ sao toàn máu là máu, hơi ghê."

"Ghê chỗ nào? Anh thấy hay mà." Long Hưng không thèm quay đầu lại, phản bác. "Chú cứ nghĩ máu này là giả, là kỹ xảo hết đi."

Ai nói chuyện với anh chứ! Liên quan gì đến anh!

"Tớ cũng thấy phim này hay, hợp xem buổi tối." Vương Thắng cũng tán thành. "Máu me quá chắc các bạn nữ xem không quen nhỉ?"

Cũng không liên quan đến cậu nhé!

"An Hàm lại đâu phải con gái." Long Hưng trêu một câu, lúc này mới quay đầu lại, nhưng lại bị An Hàm lườm cho một cái cháy mặt.

Hắn chỉ thấy khó hiểu, gãi gãi đầu, lẩm bẩm rồi lại dán mắt vào màn hình: "Hồi trước xem mấy phim này với bọn tao cũng có ý kiến gì đâu..."

"Hồi trước là tớ không muốn xem, các cậu cứ lôi kéo tớ xem đấy chứ!"

"Thế sao mày còn xem hết cả series Saw với bọn tao?"

"..."

An Hàm chỉ muốn lao vào đá cho Long Hưng hai phát.

Đừng có ở đây ảnh hưởng em làm nhiệm vụ chứ! Toàn phá đám!

Cô nhìn thoáng qua vẻ mặt của Tô Bằng lúc này, chần chừ một lát, không biết bây giờ mình có nên tiếp tục làm theo kế hoạch ban đầu, giả vờ ghê sợ chui vào lòng Tô Bằng hay không.

Biết thế đã chọn phim ma rồi...

Bởi vì vốn dĩ cô cũng sợ phim ma, chẳng cần phải diễn, bị dọa một cái là có khi chui tọt vào lòng Tô Bằng luôn, căn bản không cần suy nghĩ.

Nhưng sợ thì sợ, cô vẫn khá thích xem, cái cảm giác bị dọa cho tim đập thình thịch, toát mồ hôi lạnh khiến người ta mê mẩn, thuộc dạng vừa sợ vừa thích xem.

"Hay là đổi phim khác đi? Phim này ghê quá, đổi sang phim ma được không?"

Vừa mới đề nghị đổi phim thì điện thoại An Hàm reo lên, bắt máy rồi mới biết là đồ ăn ngoài đã giao tới, bảo cô xuống lầu lấy.

Hồi trước đặt quán này toàn cả tiếng mới giao tới, hôm nay thế mà ba mươi phút đã đến rồi!

Nhiệm vụ lần này đúng là vạn sự không thuận!

Nhưng cũng có thể là do cô không dám bung xõa... Chứ nếu ở nhà thuê, cô đã sớm khiến Tô Bằng phải cầu xin cô dạng chân ra rồi.

"Ăn cơm trước đi?" Long Hưng nghe được cuộc nói chuyện của cô với shipper, liền tạm dừng phim. "Phim ma để lần sau xem, anh thấy phim này hay mà."

"Tớ xuống lấy cho." Tô Bằng chủ động đứng dậy.

"Tớ cũng đi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!