Tập 03

Chương 360: Học đòi theo

Chương 360: Học đòi theo

Vừa tan học lúc mười hai giờ trưa, An Hàm đã trông thấy bóng Ngô Đổng Minh ở ngoài hành lang.

Ngô Đổng Minh đứng đó với vẻ mặt vô cảm, đợi cặp đôi An Hàm và Tô Bằng từ trong lớp ra. Cậu ta theo phản xạ liếc nhìn xung quanh, sau khi chắc chắn không có bạn học nào khác nghe thấy mới vào thẳng vấn đề, hỏi với giọng bình thản.

“Cậu chuẩn bị đồ nữ gì cho tớ?”

“Tớ vẫn chưa nghĩ ra nữa.”

“Ừm…” Ngô Đổng Minh quay mặt đi, nhưng mặt lại không kiềm được mà đỏ ửng.

An Hàm tò mò nhìn cậu ta: “Cậu vội thế làm gì?”

“Tớ vội chỗ nào chứ?!” Ngô Đổng Minh lập tức xù lông, “Tớ không muốn lúc ôn bài lại bị cậu lôi chuyện này ra làm phiền thôi!”

“Không phải cậu cũng muốn mặc đồ nữ thật đấy chứ, chỉ là không có cớ thôi đúng không?”

“Vớ vẩn!” Cậu ta phản bác không chút do dự, “Sao có thể chứ? Lão tử đây là trai thẳng sắt thép!”

Nhưng rất nhanh, giọng cậu ta đã nhỏ đi nhiều, có chút chột dạ hỏi: “Cậu biết trang điểm không? Lần đầu mặc đồ nữ mà xấu quá thì không hay.”

“Không biết.”

“Thế sao hồi trước cậu mặc đồ nữ trông cũng xinh thế…”

An Hàm càng lúc càng ngờ vực mà đánh giá Ngô Đổng Minh, lẽ nào gã này muốn mặc đồ nữ nhưng lại sợ xấu quá nên mới chần chừ không dám ra tay?

Sao bạn bè bên cạnh mình toàn mấy đứa biến thái kỳ quặc thế này?

Ánh mắt như đang nhìn một kẻ biến thái kia làm trái tim Ngô Đổng Minh nhói đau, cậu ta tiếp tục cứng miệng: “Đằng nào cũng phải mặc đồ nữ rồi, muốn xinh một chút thì có gì sai à?”

“Không sai, không sai.” An Hàm gật đầu qua loa.

Tô Bằng đứng một bên hóng chuyện không chê lớn chuyện, hùa theo lời An Hàm: “Đúng là không sai.”

Hai người một xướng một họa mỉa mai, làm Ngô Đổng Minh tức đến đỏ bừng cả mặt, chỉ đành căm phẫn trừng mắt lườm đôi cẩu nam nữ này rồi quay đầu bỏ đi.

“Ê, cậu định bao giờ mặc đồ nữ?” An Hàm vội vàng đuổi theo.

Ngô Đổng Minh tức điên lên mắng: “Đm! Cậu nói nhỏ thôi!”

“Ồ… cậu định khi nào mặc đồ nữ?”

“Bây giờ, hoặc cuối tuần.”

Một là bây giờ luôn, đang hăng, ôm quyết tâm cảm tử mà làm. Hai là để đến cuối tuần, có mấy ngày điều chỉnh tâm lý, cũng để An Hàm chuẩn bị đồ nữ.

“Ừm, hay là bây giờ luôn đi?” An Hàm cân nhắc, “Mặc luôn đồ của tớ? Dù sao chúng ta cũng cao sàn sàn nhau, chỉ là cậu béo hơn tớ một chút.”

“…”

Tô Bằng có hơi ghen, đưa ra ý kiến phản đối: “Mặc đồ của cậu thì không hay lắm đâu nhỉ?”

“Mua thì tốn kém lắm, tớ có nhiều đồ mà, còn cả đống chưa mặc lần nào, chắc không sao đâu?”

An Hàm giải thích: “Bố mẹ tớ mua cho một đống quần áo, đồ thu đông thì còn đỡ, chứ đồ mùa hè tớ gần như chưa mặc cái nào.”

“Đồ mùa hè á?”

“Ví dụ như mấy cái váy ngắn này~ áo hở rốn này~” Cô vừa nói vừa quan sát sắc mặt Ngô Đổng Minh, “Tất lụa mỏng này, sườn xám ngắn này~”

Ngô Đổng Minh mặt vẫn vô cảm, nhưng sắc mặt lại càng lúc càng đỏ bừng, trông như bị phơi nắng mấy tiếng đồng hồ, khiến người ta nghi ngờ cậu ta mà đi thêm vài bước nữa thì có khi đầu óc quá nhiệt mà ngã lăn ra mất.

“Đồ hầu gái này~ đồng phục thủy thủ này~”

Cậu ta thật sự không nhịn nổi nữa, nhìn sang An Hàm chất vấn: “Bố mẹ cậu mua cho cậu loại đồ này á?”

“Tớ trêu cậu thôi.”

An Hàm không nhịn được, cúi đầu cười khúc khích.

Bố mẹ cô đương nhiên không thoáng đến thế, chiếc váy hở hang nhất họ mua cho cô cũng che quá nửa đùi, áo có ngắn đến đâu cũng không lộ bụng, tất cũng chỉ mua tất cổ ngắn hoặc quần tất…

“Thế này đi, cuối tuần cậu đến căn hộ tớ thuê, tớ sẽ chuẩn bị sẵn quần áo và tóc giả cho.”

“Cũng được.”

“Nếu cậu muốn trang điểm… thì tớ phải gọi cả Lâm Nghệ qua, cậu ấy biết trang điểm.”

Ngô Đổng Minh vừa nghe thấy tên con gái đã bắt đầu kháng cự, lắc đầu lia lịa: “Không cần đâu.”

“Thế thì để tớ tự thử xem sao~”

Không biết máy ảnh biến trang có dùng cho người khác được không, đến lúc đó mình cứ quẹt bừa mấy đường lên mặt Ngô Đổng Minh, cuối cùng dùng máy ảnh biến trang hoàn thiện nốt phần makeup là được.

Ra khỏi tòa nhà giảng đường, An Hàm và Tô Bằng đi về phía nhà để xe, còn Ngô Đổng Minh thì đi thẳng về hướng ký túc xá.

An Hàm nhìn theo bóng lưng cậu ta, càng thêm tán đồng với suy đoán trước đó của Tô Bằng, tấm tắc nói: “Chắc cậu ta đúng như lời cậu nói thật, vốn dĩ đã muốn thử mặc đồ nữ rồi, nhưng thiếu một cái cớ.”

“Tò mò cũng là chuyện bình thường, thử một lần cũng không mất miếng thịt nào.”

“Bình thường chỗ nào?” An Hàm đảo mắt một cái, “Với lại, mặc đồ nữ chỉ có 0 lần và vô số lần, lần này cậu ta mặc xong, không chừng sau này sẽ thành đại lão giả gái thật luôn, giống như anh Nhâm Trì ấy~”

Không chỉ giống anh Nhâm Trì, mà còn giống hệt cô.

Câu nói này chính cô là người đã tự mình trải nghiệm! Lần đầu mặc đồ nữ vừa tò mò vừa kháng cự, nhưng đã có lần đầu tiên thì sự kháng cự sẽ dần giảm bớt, phòng tuyến tâm lý ngày càng sụp đổ, đến khi có cơ hội mặc đồ nữ lần thứ hai, trong lòng sẽ nảy sinh suy nghĩ “đằng nào cũng mặc một lần rồi”.

Thế là rơi vào vòng lặp mặc đồ nữ vô số lần~ cho đến khi thật sự yêu thích nó.

Kể cả sau này Ngô Đổng Minh không gặp phải hoàn cảnh hay cơ hội nào phải mặc đồ nữ nữa, thật sự chỉ có một lần duy nhất, thì chuyện này cũng sẽ trở thành lịch sử đen tối vĩnh viễn của cậu ta~

“Cậu định cho cậu ta mặc đồ nữ gì?”

“Ừm, tớ chuẩn bị cho cậu ta ba lựa chọn.”

An Hàm cười như một ác quỷ, khóe miệng nhếch lên điên cuồng, để lộ hàm răng trắng đều, cô cảm thấy mình cứ như một siêu phản diện, cảm giác vui sướng khi hãm hại người khác khiến cô vô cùng phấn khích.

Giờ thì cô đã hiểu tại sao Hệ thống lại không biết mệt mỏi với trò này.

“Lựa chọn?”

“Ừm! Một bộ đồ lót tình thú, một bộ váy siêu ngắn, và một bộ đồ dài tay dài chân bình thường không có gì lạ.” An Hàm cười cong cả mắt, nụ cười vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, “Chọn cái thứ nhất thì trốn trong phòng mặc, tớ lén liếc mắt một cái xác nhận là được. Chọn cái thứ hai thì mặc xong phải ra trước mặt tớ xoay một vòng. Còn chọn cái thứ ba thì tớ sẽ chụp một tấm ảnh!”

Tô Bằng đang mở khóa xe đạp cũng phải sững sờ, quay đầu nhìn An Hàm đang cười tươi như hoa.

“Phải cho cậu ta quyền lựa chọn chứ, dù sao tớ cũng đâu phải ác quỷ mà~”

Tô Bằng cảm thấy An Hàm rất giống ác quỷ.

Trước kia cô nàng này đã cực kỳ tăng động, suốt ngày gây chuyện thị phi, trêu người này ghẹo người kia, bây giờ còn nâng cấp cả cách chơi nữa à?

Cậu im lặng trèo lên xe, nụ cười của An Hàm khiến cậu không rét mà run.

“Cậu thấy ý tưởng này của tớ thế nào?” An Hàm ngồi vắt vẻo ở yên sau, một tay ôm eo Tô Bằng để không bị ngã, nghĩ đến kế hoạch của mình là lại phấn khích không thôi, hớn hở nói, “Cậu đoán xem cậu ta sẽ chọn cái nào?”

“Cái ở giữa?”

“Vậy thì chúng ta cứ chờ xem màn trình diễn váy ngắn của Đổng Minh thôi~ Chân cậu ta cũng thon lắm đó! Quấn tất lụa vào rồi cạo lông chân đi chắc cũng đẹp.”

Tô Bằng thở dài bất lực: “Tớ thấy khả năng cao là cậu ta sẽ chạy mất dép.”

“Chạy thì chạy thôi, dù sao tớ với cậu ta cũng cao sàn sàn nhau, nhiều nhất là to hơn một size, quần áo mua về cậu ta không mặc thì tớ mặc.”

“Coi như là sắm thêm đồ cho mình thôi.”

Nhưng Tô Bằng đã phát hiện ra điểm mấu chốt: “Đồ lót tình thú cậu cũng mặc à?”

“…”

An Hàm khựng lại, vừa xấu hổ vừa tức giận véo vào eo Tô Bằng, hơi dùng sức đe dọa: “Cậu ngứa đòn phải không!”

“Cũng đâu phải chưa từng mặc…”

“Cái áo len đó chỉ hở có một nửa! Sao tính là đồ lót được!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!