Tập 03

Chương 182: Yếu đuối đáng thương

Chương 182: Yếu đuối đáng thương

Trần Tuấn Kiệt ngồi không trên sô pha, vừa uống sữa đậu phộng nóng An Hàm đưa cho, vừa nếm thử miếng bánh trôi tàu đông lạnh, thỉnh thoảng lại ngẩng lên liếc An Hàm một cái, bụng bảo dạ đúng là khó tin.

An Hàm, cái đứa hễ cứ gặp mặt là y như rằng phải cà khịa cậu vài câu, thế mà lại có ngày làm bữa sáng cho cậu á?

Cậu nhìn An Hàm đang quét nhà dọn dẹp, thu gom rác, và ấn tượng cố hữu trong lòng cậu về cô đang dần lung lay.

Cái thằng cha cao kều mặt lúc nào cũng đáng đấm ngày xưa, giờ lại thật sự biến thành một cô gái dịu dàng thục nữ, tràn đầy nét yêu kiều...

Trước đây, dù ngày nào Trần Tuấn Kiệt cũng tận mắt chứng kiến An Hàm ngày càng xinh đẹp, càng ra dáng con gái, nhưng cậu chưa bao giờ thực sự coi An Hàm là một người khác giới.

“Dậy sớm thế?”

“Ừm.”

Trần Tuấn Kiệt quay đầu nhìn lại, thấy Tô Bằng vừa ngáp vừa bước ra từ phòng ngủ, cậu cởi trần ngồi xuống cạnh Trần Tuấn Kiệt, vơ lấy cái áo phông vứt bừa trên sô pha mặc vào rồi vươn vai một cái: “An Hàm, bữa sáng đâu rồi? Tớ sắp muộn làm đến nơi rồi.”

“Trong bếp ấy, để tớ lấy cho cậu.”

An Hàm buộc một túi rác đặt ở cửa, lon ton chạy vào bếp, vừa đi vừa nhắc Tô Bằng: “Lúc ra khỏi cửa nhớ mang rác xuống nhé.”

“Biết rồi.”

Nhìn màn tương tác giữa hai người, Trần Tuấn Kiệt cứ cảm thấy họ chẳng giống một cặp tình nhân chút nào, mà giống một đôi vợ chồng già hơn.

Cậu hết sức hoang mang nhìn sang Tô Bằng, không tài nào hiểu nổi làm sao tên này có thể "thuần hóa" được cái thằng cha đáng ghét kia thành bộ dạng như ngày hôm nay.

“Nhìn tớ làm gì?” Tô Bằng vừa dụi mắt đang mỏi nhừ, vừa vắt chéo chân hỏi.

“Cái con bé An Hàm này... Bình thường đều như vậy à?”

“Chắc vậy? Phần lớn thời gian đều là cậu ấy chăm sóc tớ.”

Trần Tuấn Kiệt lẩm bẩm một tiếng: “Gặp ma giữa ban ngày rồi...”

Hồi ở ký túc xá sao không thấy An Hàm đảm đang hiền thục thế nhỉ? Hồi đấy suốt ngày chỉ thấy oang oang...

“Khi nào cậu về?”

“Chắc thứ Năm, ngồi tàu hỏa cả ngày lẫn đêm, nghĩ thôi đã thấy mệt rồi.”

“Nhà cậu xa thế cơ à? Cũng chẳng nghe cậu kể bao giờ.”

Dù sao thì Tô Bằng và An Hàm cũng ít khi giao du với bạn cùng phòng, còn An Hàm với Trần Tuấn Kiệt lại là một đôi oan gia, càng không có khả năng đi tìm hiểu xem quê quán của Trần Tuấn Kiệt ở đâu.

“Tớ ở Hồ Nam.”

“Ồ, thế thì xa thật...”

An Hàm bưng sữa đậu phộng nóng đến trước bàn trà, vừa đặt bữa sáng xuống vừa tò mò hỏi: “Hai cậu đang nói chuyện gì đấy?”

“Tuấn Kiệt nói cậu ấy ở Hồ Nam.”

“Hồ Nam á?” An Hàm cả đời còn chưa ra khỏi tỉnh, chẳng có ấn tượng gì về Hồ Nam cả, bèn chuyển chủ đề, “Tuấn Kiệt, hôm nay cậu với anh Long có đi học không?”

“Không.”

“Thế anh Long vẫn chưa dậy à? Không thể nào đợi tớ với Tô Bằng đi hết rồi hai người vẫn còn ì ra đây được đâu nhé?”

“Để tớ đi giục.”

Chẳng hiểu sao, Trần Tuấn Kiệt ngày xưa đối mặt với An Hàm rất tự nhiên, bây giờ lại có chút dè dặt cẩn trọng, cậu lập tức đặt bát đũa trong tay xuống, ba chân bốn cẳng chạy vào phòng ngủ phụ.

Tên này vừa đi khỏi, An Hàm liền bật cười thành tiếng.

Cô ngồi xuống cạnh Tô Bằng, nghiêng người áp sát lại, khẽ thì thầm vào tai cậu: “Cậu không biết đâu, tớ chỉ cần đối tốt với Tuấn Kiệt một chút thôi là cậu ta đã căng thẳng như sắp bị tớ ăn thịt đến nơi rồi.”

“Chắc là chưa quen thôi?”

“Cứ như chưa từng thấy con gái bao giờ ấy.”

Thế nhưng Tô Bằng cũng tỏ ra hơi mất tự nhiên, cậu bất giác nghiêng người tránh đi, nhưng An Hàm lại sấn tới, dí sát vào người cậu không buông tha, tiếp tục chia sẻ câu chuyện thú vị vừa rồi: “Thật ra tớ chỉ nấu cho cậu ta bát bánh trôi đông lạnh thôi, nói chuyện với giọng điệu dịu dàng hơn một tẹo thôi mà~”

“Ồ...”

“Sao thế?”

“Cậu đừng lại gần tớ thế, có người ngoài ở đây.”

Hơi thở của An Hàm khi nói phả hết lên vành tai Tô Bằng, khiến tai cậu vừa ẩm ướt vừa ngưa ngứa, khoảng cách quá gần, mùi hương thiếu nữ đặc trưng trên người An Hàm càng trở nên rõ mồn một.

“Người ngoài?” An Hàm ngẩn ra, rồi mới phản ứng lại, cúi đầu nhìn xuống đũng quần Tô Bằng.

Cô nhếch miệng cười đầy trêu chọc: “Cậu cứ thế này sớm muộn cũng thận hư cho xem~”

“...”

“Mau ăn sáng rồi đi làm đi, đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa.” An Hàm lườm cậu một cái, kéo chiếc gối trên sô pha ấn lên đùi Tô Bằng, “Biết Tuấn Kiệt với anh Long đang ở đây thì cậu bình thường một chút có được không? Để người ta cười cho à.”

“Ai bảo vợ nhà tớ xinh đẹp quá làm gì, đàn ông con trai ai mà nhịn được.”

An Hàm cầm cái gối còn lại phang thẳng vào đầu Tô Bằng: “Dẻo mỏ! Ai là vợ cậu chứ?”

Đang nói thì cô cảm nhận được hai luồng ánh mắt đang dán chặt vào người mình, cô ngẩng đầu, hơi hoảng loạn ngồi thẳng dậy, rồi lại lén lút nhích mông, kéo dãn khoảng cách với Tô Bằng một chút.

Ma mới biết Trần Tuấn Kiệt và Long Hưng ra phòng khách từ lúc nào!

Trêu chọc Tô Bằng ngay trước mặt bạn cùng phòng cũ, cái cảm giác xấu hổ kỳ quặc ấy khiến gò má cô ửng lên một màu hồng đào.

Cô đanh mặt lại, vờ như không có chuyện gì xảy ra hỏi Long Hưng: “Anh Long, anh ăn cơm rồi đi hay là...”

“Anh ra ngoài đường ăn sau, không làm phiền hai đứa nữa.”

“Làm phiền gì đâu anh...”

“Còn không đi thì ăn sáng cái gì nữa, ăn cơm chó thôi cũng đủ no căng bụng rồi đây này.” Trần Tuấn Kiệt lầu bầu đi về phía cửa.

Bây giờ Long Hưng đã có bạn gái, ngược lại cậu ta lại thành kẻ cô đơn, nhìn thấy cảnh thân mật của An Hàm và Tô Bằng, trong lòng cứ chua loét từng cơn.

“Cậu ăn xong bánh trôi chưa?”

“Ăn xong rồi, đi đây.”

Trần Tuấn Kiệt và Long Hưng cũng chẳng buồn rửa mặt, người ngợm lôi thôi, nồng nặc mùi rượu bước ra khỏi cửa.

An Hàm nhìn họ đóng cửa lại, cảm giác xấu hổ trong lòng lúc này mới hoàn toàn tan biến, cô ngả người ra sau, khẽ thở dài một hơi, lẩm bẩm tự nói với mình: “Sau này mình cưới, không thể mời anh Long với mọi người đến được...”

“Sao thế?”

“Lúc làm lễ cưới chắc chắn sẽ phải ôm hôn này nọ... Mọi người thân với tớ quá rồi, đứng dưới sân khấu nhìn thì ngại chết đi được?”

Nghĩ đến cảnh tượng đó thôi là cô đã nổi hết da gà.

Tô Bằng đứng dậy, kéo rèm cửa phòng khách lại, chút mất tự nhiên ban nãy cũng theo sự rời đi của Long Hưng mà tan biến, đồng thời trêu chọc An Hàm: “Mới đính hôn thôi mà đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi à?”

“Cậu kéo rèm làm gì?”

An Hàm biết rõ còn cố hỏi, liếc nhìn thời gian, hơi lo lắng hỏi: “Có kịp đi làm không đấy?”

“Chắc là kịp? Trễ một hai lần cũng không sao đâu.”

Kể từ sau khi đính hôn, gần như ngày nào Tô Bằng cũng đòi một lần, cô thì không sợ, đối đầu trực diện cũng chẳng ngán,

Chỉ là cô rất lo, bây giờ Tô Bằng đúng là dũng mãnh thật đấy, nhưng nhỡ vài năm nữa thận hư thì biết làm sao...

Tô Bằng kéo rèm, tắt đèn, cả căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo.

Cậu tiến về phía An Hàm đang ngồi trên sô pha, vừa đi vừa cởi áo, để lộ thân trên với cơ bắp săn chắc rắn rỏi, đặc biệt là đường nhân ngư hình chữ V hai bên bụng dưới, không giây phút nào là không thu hút ánh nhìn của An Hàm.

Tim An Hàm đập ngày một nhanh, mặt nóng bừng, cô hơi bất an nhích mông lùi vào góc sô pha.

Cô ngẩng khuôn mặt đỏ bừng, tỏ vẻ hơi kháng cự, co một chân lên, nằm nghiêng trên sô pha với dáng vẻ yếu đuối, đáng thương, bất lực nhưng lại cực kỳ khêu gợi: “Hay là... thôi đi?”

“Nhìn cậu cũng đâu có giống muốn thôi đâu.”

Ngược lại còn quyến rũ hơn thì có.

——————

Màn lần đầu quả nhiên đã bị hài hòa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!