Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 281: 500. Gặp mặt

Chương 281: 500. Gặp mặt

Quán cà phê Bưu Điện lấy tông màu chủ đạo là màu xanh bưu điện kinh điển, trước cửa còn có một thùng thư siêu to khổng lồ, chỉ là từ lúc An Hàm ra đời tới giờ, cô chưa từng thấy ai dùng cái thứ này.

Ấn tượng sâu sắc nhất của cô về bưu điện có lẽ là EMS, hồi đó giấy báo trúng tuyển đại học chính là do bên chuyển phát này gửi tới, ngoài ra còn có chuyển phát thường dùng khi mua sắm online vào dịp lễ Tết, chậm đến phát rồ.

Đây là lần đầu tiên An Hàm đến một quán cà phê, ngày thường cô cũng chỉ thỉnh thoảng uống chút cà phê hòa tan. Tác dụng tỉnh táo của cà phê cũng chẳng ăn thua với cô, ngược lại còn giúp cô ngủ ngon hơn.

Nhưng mấy món đồ uống từ cà phê thì cũng không tệ.

Lòng dạ thấp thỏm không yên bước vào quán, An Hàm ngó nghiêng tứ phía, tạm thời chưa thấy bóng dáng anh họ đâu, điều này khiến cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tìm một chỗ trống không người ngồi xuống, cô chống một tay lên cằm, có chút ủ rũ tưởng tượng ra đủ mọi cảnh tượng khi gặp anh họ lát nữa.

Liệu có bị ghét bỏ vì biến thành con gái không?

Có lẽ sẽ bị hiểu lầm là nhân yêu?

Cũng có thể vừa nhận nhau xong anh họ đã nổi trận lôi đình?

Có lẽ do đã biến thành nữ giới, An Hàm nhận ra nội tâm của mình rõ ràng nhạy cảm và tinh tế hơn xưa rất nhiều, bây giờ cô luôn cố gắng tính đến kết quả tồi tệ nhất và phương án xử lý, thay vì lạc quan đối mặt với mọi chuyện.

Rõ ràng trước đây cô rất lạc quan mà, nếu không thì lúc biến thành con gái cũng đã chẳng chỉ buồn bã vài ngày rồi lại tiếp tục hoạt bát đi trêu chọc người khác.

Một ánh mắt từ phía đối diện rơi trên người cô, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tô Bằng ở bàn bên cạnh.

Sự thấp thỏm trong lòng dịu đi đôi chút.

Không sao, chỉ là một nhiệm vụ thôi mà, đã hoàn thành nhiều nhiệm vụ hệ thống như vậy rồi, khó khăn đến mấy cô cũng giải quyết được.

Liêm sỉ và lòng tự trọng của cô chẳng biết đã bị hệ thống giẫm đạp dưới chân bao nhiêu lần rồi, sao lần này đối mặt với người anh họ thân quen lại nhát gan thế này?

Trong lúc đang cố gắng tự cổ vũ bản thân, tầm mắt An Hàm xuyên qua tấm kính trong suốt, phát hiện anh họ đã đứng trước cửa quán cà phê.

Chút dũng khí vừa mới gom góp được tức thì tan thành mây khói.

Cô vội vàng cúi đầu, tránh ánh mắt của anh họ, lồng ngực phập phồng hít sâu thở đều để xoa dịu cảm giác căng thẳng.

Anh họ bước vào quán, ngó nghiêng tìm kiếm bóng dáng cậu em họ.

Nhìn một vòng, ánh mắt anh dừng lại trên người An Hàm một chút, sau đó cúi đầu lôi điện thoại ra, gọi video call qua Wechat cho An Hàm.

“Trùng hợp thế nhỉ.”

“Lẽ nào duyên phận của mình tới rồi?”

Trong lúc gọi cho em họ, anh ta khá tự luyến mà đứng thẳng người, ra vẻ bảnh bao dùng tay vuốt ngược tóc, nở một nụ cười tự tin, cố gắng thu hút sự chú ý của cô gái xinh đẹp.

Sau đó cô gái ấy bật cười thành tiếng.

Tuy nụ cười rất đáng yêu, nhưng anh họ vẫn lúng túng né tránh ánh mắt cô gái. Nhưng chưa đầy hai giây sau, tiếng chuông Wechat vọng ra từ phía cô gái lại một lần nữa thu hút sự chú ý của anh.

“Hửm?”

An Hàm đối diện với ánh mắt của anh họ, mặt đã bất giác nóng bừng đỏ ửng, nhưng cô vẫn bắt máy: “Alô.”

Một giọng nữ trong trẻo và tươi tắn đồng thời truyền đến từ bên tai và từ trong điện thoại.

Cái biểu cảm kinh ngạc của anh họ khiến An Hàm tìm lại được cảm giác thú vị khi chơi khăm người khác đã lâu không thấy.

Sự căng thẳng trong cô bất giác vơi đi không ít, kèm theo cảm giác xấu hổ nhàn nhạt và một niềm khoái trá xấu xa đột nhiên dâng lên, cô bèn nín giọng, hắng nhẹ một cái rồi lại lên tiếng vào điện thoại: “Alô~”

Giọng nói ngọt ngào mềm mại khiến anh họ suýt nữa thì nhũn cả chân.

[Độ hảo cảm của anh họ đối với bạn +3]

Tổ cha, hoá ra anh thích gu em gái soft moe à!

“Cậu, cậu là?” Từ xa, anh họ nhìn An Hàm, giọng nói có chút run rẩy, hỏi vào điện thoại, “An Hàm?”

“...”

Niềm khoái trá xấu xa vừa rồi cũng không thể làm vơi đi cảm giác xấu hổ tột độ khi sắp phải tiết lộ thân phận. An Hàm ngập ngừng một lát, cuối cùng mới chuẩn bị đủ tâm lý, khẽ đáp một tiếng.

“Vâng.”

Vẻ mặt kinh ngạc kia đã biến thành bộ dạng như gặp phải ma.

Nếu đây là phim hoạt hình, lúc này chắc cằm của anh họ đã rớt xuống đất luôn rồi.

Anh họ do dự một chút tại chỗ, tắt máy rồi đi thẳng về phía An Hàm.

Đến gần rồi, anh ta mới nhận ra cậu em họ của mình còn xinh đẹp hơn nhiều so với khi nhìn từ xa, dẫu cho lớp áo khoác mùa đông dày cộm đã che đi vóc dáng, dẫu cho ngũ quan mộc mạc không hề có chút son phấn nào tô điểm, nhưng so với ảnh chụp của các hot girl trên mạng vẫn không hề thua kém.

Đây là em họ mình á?!

Thế quái nào lại là em họ mình được?!

Nhìn thế nào thì ngũ quan cũng khá giống em họ, nhưng mẹ nó chứ thế này mà là con trai được à?!

An Hàm lúng túng quay mặt đi, cố né tránh ánh mắt kinh ngạc xen lẫn kinh diễm của anh họ, hỏi hơi lắp bắp: “Sao anh không ngồi xuống...”

“À, à!”

Anh họ luống cuống ngồi xuống, rồi lại hoảng hốt đứng dậy: “Anh đi gọi hai ly cà phê, em có ăn đồ ngọt không?”

“Gì cũng được ạ.”

“Vậy để anh mua cho em một ít, anh mời.”

Trước đây lúc cùng anh họ ra ngoài đi dạo, đi net, mua đồ ăn vặt hay đi ăn thịt nướng, toàn là anh họ trả tiền.

Xét tình hình hiện tại, biểu hiện của anh họ tuy cũng có phần bối rối và căng thẳng, nhưng không hề có ấn tượng xấu về cô, chỉ là cảm giác căng thẳng đó nói đúng hơn không phải vì đối mặt với cậu em trai giả gái, mà giống sự lúng túng khi đối mặt với gái đẹp hơn.

Trái tim đang treo lơ lửng của An Hàm cuối cùng cũng có thể đặt xuống, cô bèn mỉm cười bất đắc dĩ với Tô Bằng.

Không lâu sau, anh họ mang cà phê và đồ ngọt quay lại bàn, chắn mất tầm nhìn của An Hàm về phía Tô Bằng.

Hai người im lặng nhấp hai ngụm cà phê, đắn đo lựa lời và chủ đề.

“Trước đây anh có nghe chú nói em gặp chút chuyện...” Anh họ mở lời trước, vẻ mặt kinh ngạc đã bớt đi nhiều so với lúc đầu, nhưng lại thêm vài phần hoang mang.

“Kết quả...” Anh ta gãi gãi mũi, “Hơi ngoài sức tưởng tượng.”

An Hàm không biết nên trả lời thế nào, cảm giác xấu hổ tột độ dâng lên trong lòng.

“Em thế này là thích mặc đồ con gái hay là...”

“Bây giờ em là con gái rồi.”

Anh họ cũng không tỏ ra quá bất ngờ, dù sao thì cũng quá xinh đẹp, tuyệt đối không thể có một người con trai nào đạt được nhan sắc cỡ này mà không cần trang điểm.

Anh ta đắn đo: “Vậy có phải anh nên gọi em là em gái họ rồi không?”

“Cái này, chắc vậy ạ?”

An Hàm xấu hổ đến độ ngón chân bấu chặt, chỉ thiếu điều đào luôn một cái biệt thự dưới sàn nhà.

“Bảo sao hai năm nay em chẳng tìm anh...” Anh họ lại thở phào nhẹ nhõm, “Anh còn lo em xảy ra chuyện gì, may quá.”

“Em thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

“Tai nạn xe cộ, ung thư các kiểu? Tại anh hỏi chú, chú cứ nhất quyết không chịu nói cho anh biết tình hình của em.”

So với suy đoán em họ toi đời rồi, thì việc em họ biến thành một cô em gái xinh đẹp quả thực khiến anh ta dễ chấp nhận hơn không ít.

“Em bây giờ chắc là tốt nghiệp thực tập rồi nhỉ? Tìm được việc chưa?”

Sau vài câu trò chuyện đơn giản, bầu không khí đặc quánh sự ngượng ngùng cũng dần tan đi, anh họ bắt đầu hỏi thăm tình hình gần đây của An Hàm.

“Em thực tập xong rồi, giờ đang chuẩn bị cho buổi phỏng vấn thi công chức tháng sau.”

“Thi đỗ công chức rồi á? Giỏi thế, vớ được cái bát cơm sắt rồi còn gì.”

“Đâu có đâu ạ!”

An Hàm cũng nở một nụ cười mỉm, nhưng khi đã thả lỏng hơn, nụ cười không còn khách sáo nữa, trong giọng nói còn pha chút trêu chọc: “Còn anh thì sao? Cấp ba còn chưa học xong, giờ đang bốc gạch ở đâu thế?”

“Năm ngoái anh có đăng ký một khoá học, giờ đang làm thiết kế UI.”

“Ê, anh cũng ghê gớm đấy chứ.”

Anh họ hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn tò mò hỏi: “À phải rồi, em bây giờ xinh thế này, tìm bạn trai chưa?”

Nụ cười vừa thả lỏng của An Hàm cứng đờ.

Có thể đừng hỏi mấy câu riêng tư nhiều chuyện thế được không!

Rõ ràng mười phút trước trong ấn tượng của anh tôi vẫn là em trai mà

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!