Tập 03

Chương 301: Cảnh giác!

Chương 301: Cảnh giác!

Lúc ăn sáng xong mới chỉ bảy giờ bốn mươi.

Giờ này phần lớn sinh viên đã rời khỏi ký túc xá, ùn ùn kéo về phía nhà ăn hoặc giảng đường. Nhìn ra đường, đâu đâu cũng thấy những sinh viên đang chuẩn bị đi học.

Nhóm ba người An Hàm, Tô Bằng và Long Hưng lúc này cùng bước vào giảng đường, vừa khéo bắt gặp Nhâm Trì từ bãi đỗ xe phía bên kia đi ra, cùng nhập hội với bọn họ trên cùng một hành lang.

Nhâm Trì đang mải nghịch điện thoại, nhưng nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên nhìn, nụ cười trên mặt bỗng cứng đờ.

Nhưng rất nhanh, tâm lý vững vàng giúp anh lập tức điều chỉnh biểu cảm, như bao lần gặp sinh viên khác, mỉm cười gật đầu chào hỏi mấy người bọn họ. Sau đó kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, bước đi bình thản bên cạnh họ.

Bên cạnh là An Hàm và Long Hưng - hai người đã bắt gặp anh giả gái, lại còn Tô Bằng dường như cũng biết chuyện cứ liên tục nhìn trộm anh. Tim Nhâm Trì đập thình thịch nhưng vẫn phải nén ý định bỏ chạy, tỏ vẻ như không có chuyện gì, quan tâm hỏi han sinh viên.

"Ăn sáng chưa mấy đứa? Dạo này kiểm tra gắt gao lắm, đừng mang đồ ăn sáng lên lớp nhé."

"Ăn rồi ạ!"

An Hàm đi bên cạnh Tô Bằng, nghển cổ nhìn Nhâm Trì đang đi ở phía bên kia.

Cô quan sát sắc mặt Nhâm Trì, phải công nhận Nhâm Trì làm cố vấn học tập đúng là có bản lĩnh, đến giờ này mặt vẫn không biến sắc, hoàn toàn không để lộ chút sơ hở nào.

Nếu đặt cô vào hoàn cảnh của Nhâm Trì lúc này, chắc chắn cô không thể bình tĩnh được như thế.

Long Hưng lúc này vẫn đang cảm thán mối tình chưa kịp bắt đầu đã kết thúc của mình, vẻ mặt có chút u sầu ảm đạm. Cậu cúi đầu nhìn mũi giày, vẫn chìm đắm trong số phận bi thảm "kiếp FA (forever alone)" của mình.

Cậu thực sự không hiểu nổi sao vận may của mình lại kém đến thế, cứ như bị ông trời chơi khăm vậy.

Cậu chỉ muốn tìm một cô gái tóc ngắn, ngực phẳng, khí chất hiên ngang để làm bạn gái thôi mà, thế mà đã ba lần rồi! Ba cô gái khiến cậu rung động thì cả ba đều là Trap (giả gái).

An Hàm tội ác tày trời! Ba lần thì một mình cô chiếm mất hai.

Còn lần thứ ba thì đến người cũng chẳng tìm thấy, tên cũng chẳng biết.

"Chiều tối có buổi họp lớp, đừng quên tham gia đấy."

Giọng nói của Nhâm Trì kéo Long Hưng ra khỏi nỗi buồn, cậu quay đầu lại, ánh mắt vô thức quét từ dưới lên trên, từ chân Nhâm Trì lên đến khuôn mặt thanh tú đậm chất thư sinh kia.

Khí chất và ngoại hình của Nhâm Trì thực ra không nữ tính, chỉ là thanh tú, điển trai. Dù đã gần ba mươi tuổi nhưng anh vẫn giữ được nét mặt trẻ trung như sinh viên, với tư cách là cố vấn học tập, anh rất được lòng các nữ sinh trong lớp.

Long Hưng dần ngẩn người ra.

"Biết rồi ạ, tối qua lớp trưởng thông báo trong nhóm rồi." An Hàm cười hì hì hỏi Nhâm Trì, "Họp lớp nội dung gì thế anh?"

"Hoạt động ký túc xá văn minh..."

"Em có ở ký túc xá đâu."

An Hàm lầm bầm ngắt lời Nhâm Trì, bỗng nhận ra sắc mặt Nhâm Trì cứng đờ.

Lúc này cô mới phát hiện Long Hưng dường như đang tập trung sự chú ý vào Nhâm Trì.

Hỏng rồi!

Bình thường Nhâm Trì ít xuất hiện trước mặt sinh viên, thỉnh thoảng có việc cũng chỉ đứng trên bục giảng dặn dò, chưa bao giờ chạm mặt Long Hưng ở cự ly gần thế này.

Mà lần này Long Hưng cách Nhâm Trì chưa đến nửa mét.

Sẽ không bị phát hiện gì chứ?

An Hàm lo lắng nhìn Tô Bằng, Tô Bằng nhún vai tỏ vẻ bất lực.

Bọn họ đã cố gắng che giấu giúp Nhâm Trì hết mức có thể rồi, còn để Ngô Đổng Minh đỡ đạn hộ một ngày, lần này Nhâm Trì và Long Hưng gặp nhau chỉ là tình cờ, hoàn toàn không tránh được...

An Hàm chỉ còn cách tính xem làm sao để tách Long Hưng hoặc Nhâm Trì ra với lý do hợp lý, tránh để Long Hưng phát hiện thêm điều gì bất thường.

"An Hàm!"

Một giọng nữ bất ngờ vang lên, cô ngẩng đầu nhìn, thấy phía trước hành lang, An Khả Hân đang đứng đó xinh đẹp rạng ngời, mỉm cười vẫy tay chào cô.

Lại là cô bé này à?!

"Có việc gì không?"

"Qua đây với tớ một chút."

An Hàm không yên tâm ngoảnh lại nhìn Long Hưng, lúc này bầu không khí giữa Long Hưng và Nhâm Trì càng thêm căng thẳng. Ngay cả Nhâm Trì có tâm lý vững vàng cũng đã biến sắc, vẻ hoảng loạn không giấu được trên mặt.

"Cậu đi đi, cũng sắp đến rồi."

Được Tô Bằng nhắc nhở, cô mới nhận ra văn phòng của Nhâm Trì ở ngay phía trước không xa.

Thở phào nhẹ nhõm, cô chạy bước nhỏ đến trước mặt An Khả Hân: "Việc gì thế? Sắp vào lớp rồi."

An Khả Hân nhìn An Hàm với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Cô nhìn lướt qua bộ đồ nữ An Hàm đang mặc, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở phần ngực căng phồng dù đã được che chắn bởi lớp áo đông dày cộm.

"Cậu và Tô Bằng, thực sự là người yêu rồi đúng không?"

Giọng cô nàng nghe thật đáng thương, dường như sắp khóc đến nơi.

"Cái này..." An Hàm ngẩn ra, "Cuối kỳ trước Tô Bằng chẳng nói với cậu rồi sao?"

"..."

Lúc đó An Khả Hân vẫn còn ôm chút ảo tưởng viển vông, cho rằng An Hàm dù sao cũng là đàn ông, mặc đồ nữ có xinh đẹp đến mấy thì vẫn là đàn ông, Tô Bằng rồi sẽ có ngày chia tay thôi.

Nhưng giờ...

Cô nàng cụp mắt xuống: "Cậu là con gái sao?"

"Chuyện này, cái này..." An Hàm thực sự hoảng loạn, cô và An Khả Hân cũng coi như là bạn bè khá tốt, bị vạch trần thế này cô lại bắt đầu lo lắng sẽ mất đi một người bạn tốt.

"Bảo sao lúc đó cậu lại đi mua băng vệ sinh." An Khả Hân lầm bầm.

"..."

An Hàm chỉ biết cười trừ đầy ngượng ngùng. Cô bất an nhìn về phía cuối hành lang, thấy Tô Bằng đã bỏ lại Long Hưng và Nhâm Trì, đang sải bước dài đi về phía này.

Chỉ vài giây sau, Tô Bằng đã đến bên cạnh cô. Vẻ ôn hòa thường ngày trên mặt biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng khi đứng cạnh cô, cùng cô đối mặt với An Khả Hân.

"Tình hình thế nào?" Tô Bằng thì thầm vào tai An Hàm.

Cậu tưởng An Hàm gặp khó khăn gì, từ xa thấy vẻ mặt khó xử của cô nên vội vàng chạy đến giải vây.

"Còn không phải tại cô gái cậu trêu hoa ghẹo nguyệt à!"

An Hàm hung dữ thì thầm trả lời.

"Tớ làm gì có..."

Thấy cặp đôi thì thầm to nhỏ trước mặt mình, cử chỉ thân mật, An Khả Hân hít sâu một hơi, hoàn toàn chết tâm.

Học kỳ trước hai người rõ ràng chưa thân mật thế này, bình thường tuy hay đi cùng nhau nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, cảm giác giống anh em bạn bè hơn.

Còn học kỳ này, An Hàm công khai mặc đồ nữ, cũng công khai tương tác thân mật với Tô Bằng.

"Sao đi rồi?"

Nghe tiếng bước chân, Tô Bằng ngẩng đầu lên thì thấy bóng lưng vội vã rời đi của An Khả Hân.

Cậu quay sang nhìn An Hàm: "Khả Hân nói gì với cậu thế?"

An Hàm chỉ hơi nhíu mày, vẻ mặt suy tư. Một lát sau, cô quay đầu nhìn những sinh viên đi ngang qua họ để vào lớp.

Những cô gái đó, gần như ai cũng kín đáo liếc nhìn khuôn mặt Tô Bằng một cái.

An Hàm đột nhiên ôm chặt cánh tay Tô Bằng, kéo cậu về phía lớp học: "Đi thôi, vào lớp!"

Phải bắt đầu cảnh giác cao độ!

Chắc chắn sẽ còn những cô gái khác không rõ sự tình tìm cách quyến rũ Tô Bằng!

Hèn gì bố cô từng chê Tô Bằng đẹp trai quá mức quy định!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!