Tập 03

Chương 110: 330.

Chương 110: 330.

Thật ra An Hàm chẳng có hứng thú gì với việc đi dạo phố, bất kể là hồi còn là nam sinh, hay bây giờ đã thành con gái, sở thích của cô vẫn thiên về kiểu ru rú ở nhà hơn, ra ngoài dạo phố với cô chẳng khác nào bị hành xác.

Cô chẳng có gì đặc biệt muốn mua, cũng không nỡ chi tiền cho mấy thứ hoa hòe hoa sói, quần áo ở nhà cũng đủ mặc rồi, cùng lắm là mua thêm ít đồ dùng hằng ngày.

Nhưng đi dạo phố cùng Tô Bằng thì lại khác...

Chuyện này vẫn phải xem người đi cùng mình là ai, cho dù chỉ là nắm tay Tô Bằng lượn lờ không mục đích trên đường, cô cũng có thể đắm chìm trong đó.

Buổi chiều, hai người lượn lờ bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ, mãi đến khi Tô Bằng đuối sức chịu không nổi, cả hai mới bắt taxi về nhà.

Cái tên này không biết lên cơn gì nữa, dạo này cứ cắm đầu cắm cổ ở câu lạc bộ gym, bảo là muốn tập chân tập mông, kết quả là đi dạo phố với An Hàm mà cũng chẳng tới nơi tới chốn.

An Hàm đương nhiên cũng đã lên mạng tra thử tại sao Tô Bằng lại đột nhiên bắt đầu tập gym, nghe đồn tập chân có thể tăng độ dai sức của đàn ông...

Dù sao thì mấy ngày qua cô cũng chẳng thấy có kết quả gì, Tô Bằng vẫn luôn là bại tướng dưới tay cô, chẳng phải là đối thủ.

Vươn vai một cái rồi bước vào căn hộ, An Hàm uể oải ngả mình xuống ghế sô pha, lật người, nằm nghiêng chống cằm nhìn Tô Bằng vừa bước vào cửa.

"Lề mà lề mề."

"Chân tớ vừa mỏi vừa đau..."

"Ai bảo cậu rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi tập gym."

Lúc đi dạo phố với Tô Bằng, cô vẫn còn đầy hứng khởi, nhưng bây giờ lại ngáp ngắn ngáp dài liên tục, cảm giác mệt mỏi từ sâu trong cơ thể ùa ra.

Mới ba giờ chiều, đúng là có thể ngủ một giấc.

Tô Bằng đặt cây lau nhà mà hai người đã đi dạo cả tiếng đồng hồ, cuối cùng mua được ở siêu thị trong khu nhà, vào góc tường.

"À đúng rồi, lấy giúp tớ chai..." An Hàm vừa định gọi, nhưng đột nhiên nhận ra mình lười biếng quá rồi, sớm muộn gì cũng bị Tô Bằng nuôi thành heo mất, thế là cô tự mình lật người dậy.

Nhưng cô vừa ngồi dậy, Tô Bằng đã đi về phía nhà bếp: "Đừng uống Coca nữa, không phải cậu đang tới tháng sao?"

"Có sao đâu."

"Để tớ đi đun nước cho cậu."

Dạo này An Hàm tới tháng, Tô Bằng ngày nào cũng thấy cô mặt không đổi sắc nốc cạn Coca lạnh, lòng dạ cứ thon thót, chỉ sợ một ngày nào đó cơn đau bụng kinh tìm tới cửa.

"Tớ muốn uống Coca!"

"Uống nước đun sôi đi, tớ pha cho cậu một ít nước khoáng, đợi hai phút là được."

An Hàm nhanh nhẹn bò dậy, chạy lon ton về phía tủ lạnh, nhưng Tô Bằng đã chiếm được vị trí từ trước, thậm chí còn dựa lưng vào cửa tủ lạnh để chặn đường.

"Tớ chỉ muốn uống Coca thôi mà."

"Đang tới tháng, không được."

Cô trừng mắt nhìn Tô Bằng, nhưng cậu hoàn toàn không để tâm đến cái lườm của cô, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Một tháng có mấy ngày này thôi, cai Coca vài hôm là được mà."

"Bây giờ cơ thể cậu đúng là rất khỏe, nhưng lỡ sau này đau bụng kinh thì người khổ chẳng phải là cậu sao?"

An Hàm thở dài một hơi: "Không sao đâu, cả đời này tớ sẽ không bị đau đâu."

Trừ phi cái hệ thống chó má này lúc gỡ cài đặt còn tước đoạt luôn cả mấy thuộc tính kỹ năng đã cho cô.

Thế thì chẳng phải sẽ biến lại thành con trai à? Nghĩ kiểu gì cũng thấy không có khả năng đó đâu nhỉ?

Thấy Tô Bằng rõ ràng không tin, An Hàm cũng hết cách, đành lẩm bẩm: "Tớ có hệ thống thật mà..."

"Dạo này cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi hả?"

"..."

Thế nên mới nói, chuyện này có kể ra cũng chẳng ai tin.

Dù sao thì Tô Bằng cũng không thể ở lì đây cả ngày được, An Hàm thể nào cũng có cơ hội uống Coca, nên cô cũng không giằng co nữa, chỉ là tinh thần rệu rã, lại uể oải nằm vật ra sô pha.

Bên kia Tô Bằng đã bắc nước lên bếp, cậu cũng đi tới phòng khách, kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống.

"Lát nữa tớ về nhà một chuyến."

"Không phải cậu nói mấy hôm nữa xin nghỉ phép về sao?"

An Hàm giật nảy mình, vô thức mở to mắt.

"Mấy hôm nữa về là để xử lý hồ sơ du học, chuẩn bị cho việc ra nước ngoài, bây giờ tớ lại không định đi du học nữa rồi." Tô Bằng vừa dùng điện thoại đặt xe online cho nửa tiếng sau, vừa nói tiếp mà không ngẩng đầu, "Không đi du học nữa thì cũng phải nói với ba mẹ tớ một tiếng, chuyện này khá lớn, về nhà nói trực tiếp sẽ tốt hơn."

"Vậy à..."

"Chắc mai là về rồi, cậu muốn ăn gì không? Tớ mang từ trung tâm thành phố về cho."

An Hàm lại tỏ ra có chút lo lắng: "Không phải cậu nói ba mẹ cậu sẽ tức giận sao?"

"Tức thì tức thôi, trước đây tớ cũng chọc họ giận suốt mà."

Cũng phải, dù sao hồi cấp hai cấp ba Tô Bằng toàn là đồ vô công rồi nghề, lêu lổng như du côn, chắc là bị ba mẹ đánh mắng suốt ngày.

"Tớ đi rồi cậu tự chú ý một chút, tối ngủ nhớ khóa trái cửa."

"Tớ biết rồi."

Mấy chuyện vặt vãnh này vốn là sở trường của An Hàm, nếu cô có quên khóa trái cửa khi ngủ, thì mười lần hết chín là cố tình để cửa cho Tô Bằng, thế mà cái tên được hời kia lại cứ nghĩ cô bất cẩn...

Thấy bộ dạng thản nhiên như không của Tô Bằng, cô cũng dần dần yên tâm hơn.

Ngáp một cái, cô lật người, tìm một tư thế thoải mái: "Vậy lát nữa tớ đi ngủ trưa đây."

Tô Bằng gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, sau khi pha nước sôi với nước khoáng thành một ly nước ấm đặt lên bàn trà, cậu vội vã chuẩn bị rời đi.

Trong mắt cậu thoáng chút lo âu, cũng không biết người nhà sẽ phản ứng thế nào sau khi biết dự định của cậu.

"Tô Bằng!"

Khi cậu vừa mở cửa, đang xỏ giày chuẩn bị đi thì sau lưng bỗng vang lên tiếng gọi của An Hàm.

Tô Bằng quay đầu lại, nhìn cô gái đang đi chân trần, lạch bạch chạy trên sàn nhà về phía mình, mỉm cười dịu dàng hỏi: "Sao thế?"

"Hay tớ đi cùng nhé!"

Gò má An Hàm ửng hồng, cô đứng trước mặt Tô Bằng, ngẩng đầu đề nghị: "Nếu tớ đi cùng, lỡ họ có tức giận thì cũng sẽ không nổi nóng quá trước mặt tớ, đúng không?"

"Với lại... cậu dẫn bạn gái về ra mắt, biết đâu họ vui quá lại hết giận luôn thì sao?"

Vốn dĩ thấy dáng vẻ điềm nhiên của Tô Bằng, cô còn khá yên tâm, suýt chút nữa là tin lời cậu rồi.

Nhưng nghĩ lại, từ bỏ việc du học là lựa chọn hai, nhiệm vụ có độ khó trung bình.

Thái độ của Tô Bằng không phải là điểm khó của nhiệm vụ, vậy thì độ khó khả năng cao nằm ở ba mẹ của Tô Bằng.

"Cậu đi làm gì chứ?" Tô Bằng thẳng thừng từ chối. "Xa như thế, đi đi về về cũng mất mấy tiếng, cậu cứ yên tâm ngủ trưa đi."

"Không phải..."

"Tớ đi trước đây, có gì thì gọi điện thoại nhé."

Tô Bằng xỏ giày xong, cánh cửa "rầm" một tiếng đóng sập lại, âm thanh đột ngột làm An Hàm giật mình lùi lại hai bước.

Cái tên này...

"Hấp ta hấp tấp, đóng cửa cũng mạnh tay thế."

An Hàm nhanh chóng chạy đến bên cửa sổ phòng khách, khi nhìn ra ngoài, vừa hay thấy Tô Bằng đang đứng cách đó không xa trong khu nhà, vẫy tay với cô.

"Về sớm nhé! Nhớ mang đồ ăn ngon cho tớ!"

"Muốn ăn gì thì nhắn tin cho tớ!"

Cô lại vẫy tay với Tô Bằng lần nữa, lúc này mới kéo rèm cửa lại rồi lẩm bẩm: "Làm gì mà như sinh ly tử biệt thế không biết?"

Độ khó của nhiệm vụ hai thường không quá cao, Tô Bằng chắc chắn có thể giải quyết được.

Dù gì thì Tô Bằng cũng không thể nào kém cỏi hơn cả cô được, đúng không?

An Hàm chỉ cảm thấy mình là kẻ đầu sỏ gây ra chuyện, nếu không tham gia, không có đóng góp gì thì trong lòng sẽ không yên.

Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu cô đi thì có khi lại gây thêm phiền phức... Dù sao thì đó cũng được xem là chuyện nhà của Tô Bằng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!