Tập 03

Chương 116: 336. Bố vợ đến rồi

Chương 116: 336. Bố vợ đến rồi

Cuối tuần, tại ga tàu.

Xe buýt dừng ở trạm cuối, An Hàm chen chúc trong đám đông để xuống xe. Cô thở hắt ra một hơi, vừa quay đầu lại thì thấy Tô Bằng vẫn đang bị kẹt cứng ở cửa xe, bị người ta đẩy qua đẩy lại mãi không xuống được.

Phải đợi đến khi những hành khách vội vã kia xuống hết, Tô Bằng mới là người cuối cùng bước chân khỏi xe buýt.

“Nhìn là biết cậu chưa bao giờ chen chúc trên xe buýt rồi.”

Quần áo Tô Bằng có hơi xộc xệch, cậu cúi đầu sửa sang lại áo khoác, làu bàu: “Chẳng biết họ xuống xe mà vội vàng cái gì.”

Cậu đúng là rất ít khi đi xe buýt, đặc biệt là những chuyến đông nghẹt người. Cậu thà bắt taxi hoặc thuê xe chứ không đời nào chịu cảnh người chen người, nhưng biết sao được, giờ nghèo quá...

Thế nhưng An Hàm hồi cấp hai cấp ba ngày nào cũng đi xe buýt đến trường, sớm đã quen với cảnh đông đúc.

“Bố tớ sắp tới nơi rồi.”

Nhìn đồng hồ, An Hàm cũng không có tâm trạng cà khịa Tô Bằng nữa, cô kéo tay cậu, vội vã chạy vào trong ga.

Hôm nay là ngày bố cô ra nước ngoài.

Thật ra gần quê nhà cũng có một sân bay, nhưng trước khi đi, bố cô muốn ghé qua xem tình hình sinh hoạt của An Hàm thế nào, nên đã đặt vé máy bay ở sân bay Cao Khi.

Đến khu vực bậc thang gần cửa ra, An Hàm nhón chân, nhìn về phía xa, nhưng mặt mày cứ căng như dây đàn.

Cô hơi căng thẳng, chỉ sợ bố sẽ nổi trận lôi đình, thậm chí không cho phép cô và Tô Bằng yêu nhau nữa.

Hay là học theo Tô Bằng? Cãi nhau một trận với bố, không nhận tiền sinh hoạt phí nữa?

Trong đầu đang nghĩ vẩn vơ, cô đột nhiên quay sang hỏi Tô Bằng: “Cậu đi làm quen chưa?”

“Cũng ổn, coi như rèn luyện sức khỏe thôi.”

Tô Bằng đút hai tay vào túi áo khoác, nở một nụ cười: “Mấy hôm đầu hơi khó khăn, suýt nữa thì tớ bỏ việc rồi.”

Nhưng trong lòng nghĩ đến An Hàm, cậu cũng không muốn cứ thế thỏa hiệp với mẹ. Kiếm tiền thôi mà, chẳng qua là cực một chút, mệt một chút.

“Tớ còn tưởng cậu ấm như cậu sẽ không chịu nổi chứ.” Vừa nói chuyện, tâm trạng An Hàm cũng thả lỏng hơn nhiều, cô nghiêng người, tựa vai vào người Tô Bằng, trêu chọc, “Gặp chút ấm ức là khóc lóc mách mẹ ấy~”

“Tớ đâu có sến sẩm đến thế.”

Một dòng người vừa xuống tàu ùa ra từ cửa soát vé, An Hàm lập tức đứng thẳng người, không có những hành động thân mật quá trớn với Tô Bằng nữa, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng của bố.

Rất nhanh, tầm mắt cô dừng lại ở người đàn ông đội mũ phớt đen, vóc dáng cao lớn thẳng tắp, khoác chiếc áo măng tô dài trông như một quý ông Anh Quốc.

Phong cách như Sherlock Holmes này rất hợp gu thẩm mỹ của An Hàm, nhưng trong đời thực, cô chỉ thấy vài người hiếm hoi có thể mặc kiểu này mà toát ra được khí chất, và bố cô là một trong số đó.

Không đợi người đàn ông kia ngẩng đầu, An Hàm còn chưa kịp nhìn rõ mặt ông, cô đã giơ tay lên vẫy vẫy từ xa.

Người bố ăn vận lịch lãm nhanh chóng sải bước trên đôi giày da đi tới, An Hàm và Tô Bằng cũng chạy lại gần, mỗi người xách một vali, dáng vẻ nịnh nọt ân cần.

“Bố~ Hôm nay bố mặc đẹp trai quá!”

Gương mặt nghiêm nghị của ông An thoáng chững lại, rồi nở một nụ cười hiền từ của bậc làm cha, cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ: “Đừng có nịnh bố.”

“Bác ơi, đẹp trai thật đấy ạ, trông bác cứ như mới ngoài ba mươi thôi.”

Ông An liếc mắt nhìn Tô Bằng, nụ cười tắt ngấm. Ông ngẩng cao đầu, chẳng thèm nhìn thẳng vào cậu: “Xe của cậu đâu? Về nhà trọ đi, mai bác bay rồi, còn nghỉ được một đêm.”

“Xe ạ?” Tô Bằng ngẩn người, rồi lúng túng lấy điện thoại ra, “Cháu gọi xe công nghệ ạ.”

Bình thường cậu hay lái xe của nhà, hoặc thuê xe để đi. Giờ đã cãi nhau với gia đình, không thể nào mặt dày chạy về mượn xe, mà cũng hết tiền thuê xe rồi.

Thế nhưng ông An lại tỏ vẻ hơi thất vọng.

Ông vẫn muốn được lái chiếc BMW sang chảnh đó một lần nữa trước khi ra nước ngoài...

Giọng điệu cứng rắn ban nãy đã dịu đi một chút, ông ra vẻ người lớn vỗ vai Tô Bằng: “Thôi đừng gọi xe nữa, cứ lấy chiếc BMW của cậu đi, dù sao ở đây cách nhà cậu chắc cũng không xa?”

Ga tàu này nằm ngay trung tâm thành phố, đúng là chỉ cách nhà Tô Bằng vài cây số.

“Cái này... Bác ơi, chắc là không được ạ.” Tô Bằng gãi đầu, nói dối, “Chiếc xe đó bố cháu đang dùng rồi, không mượn được ạ.”

An Hàm không nhịn được xen vào: “Bố ơi, giờ cậu ấy gọi xe công nghệ còn thấy xót tiền nữa là~”

“Ồ? Sao thế?”

“Cậu ấy bắt đầu đi làm thêm rồi đó~”

“Nhà nó phá sản rồi à?” Mắt bố cô sáng rực lên.

An Hàm nhận ra sự mong chờ ẩn sau lời nói của bố, cô giải thích với giọng não nề: “Không phải, cậu ấy cãi nhau với gia đình thôi ạ.”

“Thế thì chẳng có gì hay ho.”

Cô cảm thấy bố mình có lẽ hơi có tư tưởng thù ghét người giàu.

Vốn dĩ An Hàm còn định dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của Tô Bằng trong nhà trọ, nhưng lần trước nói chuyện điện thoại đã bị bố bắt quả tang rồi, nên cũng không cần phải giấu đầu hở đuôi nữa, kẻo lại khiến ông tưởng tượng ra những chuyện kỳ quái hơn.

Gần một tiếng sau, ba người đã về đến căn hộ của An Hàm.

Tâm trạng ông An có vẻ không được tốt cho lắm, mặt mày cứ lạnh như tiền. Vừa bước vào nhà, ông nhanh chóng đảo mắt một vòng quanh phòng khách, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm vào Tô Bằng.

Ánh mắt của ông khiến Tô Bằng áp lực vô cùng, nụ cười ôn hòa thường ngày cũng có chút cứng ngắc, cậu chỉ biết cười gượng với ông.

“Lại đây, hai bác cháu mình nói chuyện tử tế.”

Ông choàng tay qua vai Tô Bằng, dùng sức mạnh đến mức suýt làm cậu ngã nhào.

“Vâng...” Tô Bằng xoa xoa bên vai đau ê ẩm, nụ cười càng thêm gượng gạo.

Cãi nhau với mẹ mình còn không căng thẳng bằng đối mặt với bố vợ tương lai...

“Bố, trưa nay bố muốn ăn gì ạ?” An Hàm cởi áo khoác và khăn choàng treo lên giá, vừa hỏi vừa tiện tay định giúp Tô Bằng cởi áo khoác ngoài.

Nhưng rất nhanh, động tác của cô đã cứng đờ lại dưới cái nhìn chằm chằm của bố.

Mím chặt môi, An Hàm im lặng lùi lại hai bước, mặt đỏ bừng, chạy tới bên cạnh bố trước: “Bố, ở nhà rồi thì cởi áo khoác ra đi ạ~”

“Ừ.”

Ông An không cảm xúc cởi áo khoác đưa cho An Hàm.

So với cô con gái thứ hai suốt ngày quậy phá, mới khai giảng hai tuần đã bị mời phụ huynh ba lần, cuối cùng ông cũng hiểu cảm giác có một cô con gái rượu là như thế nào... nhưng vừa nghĩ đến việc tất cả những điều này đều bị Tô Bằng chiếm mất, huyết áp của ông lại tăng dần, nắm đấm cũng siết chặt lại.

An Hàm quan sát sắc mặt của bố, gượng cười nói: “Bố, trưa nay ăn gì ạ... Mình gọi đồ ăn ngoài nhé?”

Ông An liếc nhìn căn bếp có cửa kính trong suốt, thấy bộ dụng cụ nấu ăn bên trong rõ ràng có dấu vết đã qua sử dụng: “Tủ lạnh nhà con có gì? Trưa nay bố nấu.”

“Để con đi xem!”

Nhìn bóng lưng cô con gái lớn lon ton chạy đi, ông An quay đầu lại, nhìn về phía Tô Bằng: “Đi nào, vào phòng cậu nói chuyện.”

“Bố ơi! Nhà hết đồ ăn rồi! Hay con đặt mua online một ít nhé?”

“Được, con thích ăn gì thì mua nấy.”

Trả lời An Hàm, ông khoác vai Tô Bằng, ép cậu đi vào phòng ngủ phụ.

Tô Bằng, người học võ từ nhỏ và còn cao hơn bố cô tới nửa cái đầu, giờ đây lại ngoan ngoãn và hiền lành như một chú cừu non.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!