Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 249: 468. Ban đêm

Chương 249: 468. Ban đêm

Mãi đến chiều tối bố mới về nhà, lúc này, nhà cửa đã được mấy người chung tay dọn dẹp sạch sẽ cả rồi.

Trên bàn cơm tối, Tô Bằng bồn chồn không yên cúi đầu, liên tục đón nhận ánh mắt dò xét của bố vợ. Cậu luôn có cảm giác ông có thể nổi khùng, đánh gãy chân mình rồi ném ra khỏi cửa bất cứ lúc nào.

Nhưng may là, bố vợ tương lai của cậu không có xu hướng bạo lực nghiêm trọng đến thế.

"Tối nay uống với bố vài ly nữa."

"Chuyện này..."

Mới sáng nay Tô Bằng vừa hứa với An Hàm là sẽ không uống rượu nữa, thế mà giờ lại được bố vợ chủ động mời mọc.

Cậu do dự, len lén liếc nhìn sắc mặt An Hàm.

"Không sao, ở nhà uống rượu với bố thì sợ cái gì?"

Bố cũng nhìn sang An Hàm, chợt nhận ra Tô Bằng có tiềm chất sợ vợ.

Sợ vợ tốt chứ, ít nhất sau này hai đứa có cãi nhau, An Hàm phần lớn sẽ không phải chịu thiệt. Cứ còn hơn mấy thằng chỉ giỏi khôn nhà dại chợ, ra ngoài thì khúm núm, về nhà thì giở thói vũ phu với người thân.

"Vừa về đến nhà đã tối ngày rượu chè."

Mẹ nãy giờ không nói gì bỗng lên tiếng, người bố ban nãy còn đang ra oai với Tô Bằng lập tức xụi lơ, cười nịnh nọt với mẹ.

"Tết mà, uống chút đỉnh thôi mà..."

"Uống chết ông đi cho rồi."

Bố cười gượng, thấy mẹ không phản đối thẳng thừng thì mới thở phào một hơi, ưỡn ngực ra vẻ uy nghiêm của bố vợ lần nữa: "Gắp ít đồ nhắm rồi ra sofa uống với bố, đi nào."

Phải công nhận có thằng nhóc này ngồi nhậu cùng cũng khá phết, đỡ hơn khối so với việc tối tối lại ra ngoài tìm bạn nhậu, đến lúc được dìu về nhà lại bị cằn nhằn.

An Hàm cũng đành chịu, cô hơi lo lắng nhìn Tô Bằng, chỉ sợ cậu ta bị chuốc cho say đến phát bệnh, càng sợ Tô Bằng say rồi lại bị moi thêm chuyện gì.

"Mẹ..."

Cô bất lực nhìn mẹ, nhưng mẹ không có ý định ngăn cản thêm, bà đứng dậy, bê bát đũa vào bồn rửa.

"Ăn xong cả nhà ra ngoài mua quần áo."

"Dạ vâng."

Nhà An Hàm nằm ngay khu phố sầm uất của thị trấn, chỉ cần đi từ trong ngõ nhỏ ra là có cả dãy cửa hàng quần áo ven đường.

Tuy quần áo ở cửa hàng sẽ đắt hơn mua trên mạng một chút, nhưng vì bước chân ra cửa là có thể thử đồ ngay nên nhà cô rất ít khi mua quần áo online.

Từ lúc biến thành con gái, mỗi lần ra ngoài với mẹ, An Hàm đều được mẹ khoác tay thân mật.

Ban đầu cô vẫn chưa quen với việc tiếp xúc thân thể với phụ nữ, nhưng sau này kết thân với Lâm Nghệ, ở cạnh nhau lâu dần mới phát hiện ra con gái với nhau lúc nào cũng cực kỳ gần gũi, người đi đường cũng chỉ nghĩ đó là tình bạn thân thiết, không như đám con trai mà đứng gần nhau quá là dễ bị tưởng thành gay.

"Mẹ ơi, mua tạm vài bộ là được rồi ạ, trong tủ con ở phòng trọ còn cả đống quần áo."

An Hàm theo mẹ vào một cửa hàng thời trang nữ, đảo mắt một vòng nhìn những bộ đồ đang treo trên tường.

"Với cả mùa đông ở đây cũng ngắn, mua áo dày quá thì cả năm cũng chẳng mặc được mấy lần đâu ạ."

"Ừm, con thấy bộ này thế nào?" Mẹ giơ tay chỉ vào một set đồ nữ treo trên tường.

An Hàm nhìn theo hướng tay mẹ, khóe miệng giật giật: "Mẹ à, áo phao thì chắc không cần thiết đâu nhỉ?"

Lại còn là màu hồng nữa chứ!

"Chị ơi! Em thấy bộ này đẹp này!"

Em gái cũng đã tìm được bộ đồ ưng ý, đó là một bộ vest đen công sở trông cực kỳ chững chạc: "Chị mặc vào chắc chắn ngầu lắm!"

Con bé này lúc nào cũng thích mấy bộ đồ trông trưởng thành một chút, An Hàm ngắm nghía vài giây rồi lại lắc đầu.

Loại vest này cô đã có mấy bộ rồi, chỉ khi nào đi làm mới mặc, kết hợp với khí chất ngự tỷ mà hệ thống thưởng cho thì sẽ khiến đồng nghiệp ở công ty nghĩ cô là người chín chắn, điềm đạm.

Đương nhiên, ở chung lâu rồi thì đồng nghiệp sẽ phát hiện ra bản chất năng nổ, ồn ào của cô thôi.

"Trưởng thành quá, không đẹp." Mẹ lại bắt đầu chọn đồ giúp An Hàm, "Váy thì sao?"

Bà lại tia trúng một chiếc váy dài dạ kẻ caro.

Mẹ đặc biệt yêu thích váy vóc, bản thân bà bất kể mùa nào cũng thường diện váy dài trông rất thanh lịch, tiếc là em gái cô vì lông chân dài nên lại chuộng quần dài hơn. May mà con trai bà kịp thời biến thành con gái, thỏa mãn được ước muốn mua váy cho con gái của bà.

"Cái này... cũng được ạ?"

Mẹ nhanh chóng chọn thêm một chiếc áo len cao cổ màu trắng đưa cho An Hàm: "Phối với nhau, chắc là đẹp lắm đấy."

"Vâng ạ."

Vào phòng thay đồ mặc bộ quần áo mẹ chọn, An Hàm cúi đầu nhìn xuống ngực mình, chiếc áo len cao cổ bó sát quả nhiên đã tôn lên vòng một của cô, khiến nó trông càng cao và đầy đặn hơn.

Nếu là trước kia, cô sẽ có chút kháng cự với kiểu quần áo này, nhưng từ sau khi mặc bộ đồ bơi còn bó sát và khoe dáng hơn thế, cô đã dần quen với những ánh mắt săm soi vòng một của người đi đường.

"Đẹp quá!"

Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, em gái đã reo lên rồi lao tới, sau đó lập tức hạ giọng, dán mắt vào ngực An Hàm, mặt mày đầy ghen tị và ngưỡng mộ: "To quá đi~"

"Cảm giác càng ngày càng to ra... Làm sao mà được thế nhỉ..."

An Hàm dùng một tay đè đầu con bé xuống bắt nó im miệng.

Nhưng ngay sau đó, cô có chút do dự cúi đầu nhìn lại ngực mình.

Lần trước Lâm Nghệ đến phòng trọ cũng từng cảm thán rằng vòng một của cô hình như lại to ra thêm một chút, nhưng bản thân cô lại chẳng thấy gì, chẳng lẽ thật sự là được Tô Bằng "tưới tắm" nên mới lớn hơn à...

Mua quần áo xong và về đến nhà, cả quá trình chưa đến một tiếng đồng hồ.

Chỉ là khi về đến nơi, An Hàm lại phát hiện bố đã cùng Tô Bằng vai kề vai, xưng huynh gọi đệ từ lúc nào.

"Anh, cạn ly!"

Tô Bằng cười toe toét, say rồi nên cậu cũng không còn câu nệ trước mặt bố vợ nữa mà bung xõa hết mình.

Ngược lại, mặt bố có vẻ hơi không vui, hình như đang lầm bầm phàn nàn với Tô Bằng về nỗi cực khổ khi làm việc ở nước ngoài, về sự mệt mỏi khi cãi nhau với mẹ.

"Anh này, em nói anh nghe, anh đừng có hèn thế chứ! Ngủ dưới đất làm gì cho khổ thân ra? Tối nay cứ lên thẳng tầng hai đi, sợ gì!"

"Có lý!"

An Hàm lặng lẽ đứng chặn ở cửa, quay đầu nói với mẹ vẫn chưa vào nhà: "Mẹ ơi, hay mình đi mua thêm hai bộ đồ nữa đi?"

Cô sợ mẹ nghe thấy lời đề nghị của Tô Bằng, còn cố tình nói to hơn để nhắc nhở hai gã say trong nhà.

"Còn mua nữa? Mày tưởng mẹ nhiều tiền lắm hay sao?"

Mẹ lườm cô một cái: "Bộ đồ này của mày đã bốn trăm tệ, cộng thêm của em mày nữa là hôm nay tiêu gần một nghìn rồi."

"Đừng có đứng chặn cửa nữa, quần áo mới mua mẹ còn phải cho vào máy giặt."

An Hàm đành bất lực né bước, may mà cuộc đối thoại của họ đã bị bố và Tô Bằng nghe thấy, hai người cũng vội vàng ngậm miệng, ngoan ngoãn uống rượu.

Mẹ liếc hai người một cái, mặt đầy vẻ chán ghét: "Chỉ biết uống rượu..."

Cằn nhằn một câu xong, bà cầm quần áo mới mua đi thẳng lên lầu, theo thói quen hàng ngày của bà, tối lên lầu rồi là sẽ nằm trên giường xem phim, gần như không xuống nữa.

Thấy mẹ đã đi, bố có chút rục rịch, Tô Bằng ở bên cạnh vội vàng xúi giục: "Lên đi anh, đàn ông con trai sợ gì?"

"Chẳng lẽ anh lại là đồ sợ vợ à?"

"Làm gì có?" Bố nghiêm mặt liếc cậu một cái, do dự một lúc, rồi mượn hơi men để lấy dũng khí, loạng choạng đứng dậy đi lên lầu.

Nhìn bước chân chậm chạp kia, rõ ràng ông đã say không nhẹ rồi.

Một lát sau, trên lầu vọng xuống giọng nói đầy chán ghét của mẹ: "Người toàn mùi rượu!"

"Đi tắm mau! Tối qua cũng không tắm đã ngủ rồi!"

An Hàm nhận ra tối nay nhà mình có thể sẽ có một trận đại chiến.

"Em ơi, tối nay hai chị em mình ra ngoài xem phim không?"

"Dạ được!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!