Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 209: 429. Xem phim

Chương 209: 429. Xem phim

Mỗi lần nghỉ lễ về nhà, mẹ thường sẽ cực kỳ chiều chuộng An Hàm trong tuần đầu tiên.

Trong tuần đó, dù An Hàm có làm gì hay đòi hỏi bất cứ nhu cầu chính đáng nào, mẹ cũng đều đáp ứng tuốt. Nhưng hễ qua tuần đầu là địa vị của cô trong lòng mẹ sẽ tụt dốc không phanh, cuối cùng trở thành đứa chẳng được tích sự gì, cả người đầy thói xấu, ngồi cũng chẳng xong mà đứng cũng không vừa mắt.

Thế là An Hàm tự đặt mục tiêu cho mình là năm ngày.

Tận hưởng sự nâng niu của mẹ trong năm ngày thôi, đợi đến lúc mẹ bắt đầu thấy ngứa mắt là phải nhanh chân chuồn lẹ.

Ăn trưa xong, cả nhà cũng chọn xong phim.

Một bộ phim hài có vẻ đánh giá khá ổn.

Thật ra An Hàm thích xem phim bom tấn kỹ xảo hơn, nhưng phim hài gia đình rõ ràng là lựa chọn hợp lý nhất để cả nhà cùng xem.

Mấy tiếng đồng hồ ngồi xe về nhà thật sự khiến cô thấy oải rã rời, vốn định về là nằm ườn ra cả ngày, nhưng hiếm khi có hoạt động tập thể gia đình thế này, cô cũng chẳng muốn làm cả nhà mất vui.

"Chị ơi! Xuất phát thôi!"

"Biết rồi!"

Em gái đã xỏ giày xong xuôi, vừa hò hét vừa chạy tót ra cửa.

"Mùa hè nóng thế này còn mặc quần dài." An Hàm liếc qua cái quần ống rộng của con bé, rồi quay sang hỏi mẹ: "Sao con bé chẳng bao giờ chịu mặc váy thế ạ?"

Một đứa con gái hàng "nguyên tem" thì không thích mặc váy, trong khi đứa "chuyển hệ" giữa chừng như cô lại suốt ngày diện đủ loại váy ngắn váy dài.

Điều này khiến cô bỗng thấy cách ăn mặc của mình có hơi hở hang quá đà.

Mẹ khựng lại một chút: "Nó có lông chân."

An Hàm suýt thì phì cười.

Vì em gái lúc nào cũng mặc quần dài nên cô chưa từng để ý đến tình trạng lông chân của con bé.

Thấy em gái đã chạy đến trước mặt, An Hàm lập tức tiến tới, khoác vai con bé: "Em gái yêu quý ơi~"

"Gì thế?"

Em gái cảnh giác né ra hai bước.

"Kéo quần lên cho chị xem lông chân em dài cỡ nào rồi nào~"

"Không đời nào!"

Dù không để ý lông chân nhưng lông tay của con bé cũng khá nhiều, tuy mảnh và không rõ lắm, nhưng ngay cả vậy em gái vẫn chẳng thích mặc áo ngắn tay.

Nếu không nhờ có sự hiện diện của em gái, An Hàm suýt nữa đã tưởng mọi đứa con gái trên đời này đều không mọc lông tay lông chân.

Ngay cả hồi còn là nam giới, lông cơ thể của cô cũng ít đến thảm hại, giờ đã thành con gái lại còn có Hệ thống bảo vệ, cả người cô mịn màng như vừa đi triệt lông bằng laser, chẳng thấy bóng dáng sợi lông nào, giúp làn da trông càng thêm nhẵn mịn.

"Mẹ ơi, con thấy đợi một hai năm nữa mẹ đưa nó đi triệt lông laser đi."

Nhìn bóng dáng em gái chạy xa dần, An Hàm quay đầu đề nghị với mẹ.

"Đợi nó đủ tuổi trưởng thành đã."

"Cũng được ạ."

Mẹ thân thiết khoác tay An Hàm, cười nói: "Lúc con không có nhà, nó cứ khóc lóc đòi con về suốt đấy."

"Giờ con về rồi chắc nó lại thấy con phiền cho xem." An Hàm lẩm bẩm, "Con bé có vẻ chẳng muốn nói chuyện với con lắm."

"Nó vừa trộm tiền nhà bị mẹ mắng cho một trận đấy, chắc đang dỗi."

"Sao em lại trộm tiền?"

"Mua đồ ăn vặt."

Đúng là...

Mẹ nhìn theo bóng dáng em gái từ xa, sợ con bé chạy quá nhanh khỏi tầm mắt, vừa dặn dò An Hàm: "Bình thường con nói chuyện với nó thì nhớ bảo ban nó vài câu, lời mẹ nói nó chẳng thèm nghe đâu."

"Con mà nói nhiều quá con bé cũng thấy phiền cho xem..."

"Bé tí tuổi đầu đã biết trộm tiền, lớn lên thì tính sao."

An Hàm cười hơi gượng gạo, tự dưng bị giao trọng trách quản em khiến cô thấy áp lực, lại sợ nói nhiều quá làm chị em mất tình cảm.

"Mẹ ơi, hồi nhỏ mẹ có quản con thế này đâu..."

"Hồi đó con là con trai, học được thì tốt, không học được thì sau này cũng chẳng đến mức chết đói, ra ngoài cũng chẳng thiệt thòi gì." Mẹ thở dài bất lực, "Ai mà ngờ bây giờ con lại thành con gái..."

Sớm biết vậy đã quản giáo An Hàm nghiêm khắc rồi, bây giờ có khi cũng chẳng đến mức chưa tốt nghiệp đại học mà lòng dạ đã hướng hết về phía Tô Bằng, nghỉ hè cũng chẳng muốn ở nhà lâu.

"Chị! Lúc xem phim em muốn ăn bắp rang bơ!"

Em gái chạy một vòng phía trước rồi lại vòng về, hào hứng sáp lại gần An Hàm: "Cả Coca nữa!"

"Không được!" Mẹ nhíu mày, lườm một cái: "Bắp rang với Coca calo cao thế, ăn vào béo chết mày!"

"Chị ơi~"

Em gái đáng thương ôm lấy cánh tay An Hàm.

"Nhìn chị con xem dáng đẹp thế kia, nó có bao giờ ăn mấy thứ đồ ăn rác rưởi đó đâu."

"Chị cũng ngày nào chả uống Coca mà..."

"Chị uống loại không đường." An Hàm nhấn mạnh, "Coca không đường thì không sao."

Mẹ lại có ý kiến: "Đồ uống có ga đều không tốt, uống ít thôi."

An Hàm chẳng buồn tranh luận với quan niệm của mẹ, dù sao bình thường cô cũng đi học xa, sau này đi làm cũng ở ngoài, mẹ có ý kiến thế nào cũng chẳng quản nổi cô.

Em gái cứ ôm tay cô nũng nịu, lắc tới lắc lui: "Chị ơi~ đi xem phim mà không ăn bắp rang bơ thì khác gì không xem đâu~"

Dù mấy chiêu làm nũng này chẳng còn tác dụng với An Hàm, nhưng cô vẫn nói giúp em gái, chủ yếu là vì bản thân cô cũng thèm: "Mẹ ơi, hay là mua một phần ba mẹ con mình cùng ăn? Ăn ít chắc không sao đâu ạ..."

Mẹ nhíu mày, chần chừ một lúc rồi cũng gật đầu.

"Ye! Mua bắp rang bơ thôi!"

Em gái không chút do dự buông tay An Hàm ra, phóng vèo vào trung tâm thương mại gần đó.

Dù chỉ là thị trấn nhỏ nhưng cũng có không ít rạp phim, cả nhà đi bộ mười phút là đến nơi.

Khách ở rạp không đông lắm, đến nơi mua một combo bắp rang xong, cả nhà theo chỉ dẫn của nhân viên đi vào phòng chiếu.

An Hàm hơi lo phim mình chọn không hợp gu mẹ, nhưng dù sao cũng là phim hài dành cho mọi lứa tuổi, chắc không vấn đề gì.

Dẫn người nhà vào chỗ ngồi, An Hàm lập tức bốc hai hạt bắp rang bỏ vào miệng, liếc nhìn quanh phòng chiếu một vòng. Phim sắp bắt đầu, cộng cả nhà cô vào thì tổng cộng mới có bảy tám vị khách.

"Chị~ anh rể thứ Sáu tới hay thứ Bảy tới thế?"

Em gái ghé sát tai An Hàm, mong chờ hỏi nhỏ.

"Anh rể gì mà anh rể? Đã cưới xin gì đâu." Mẹ lập tức chỉnh lại lỗi sai của em gái, "Nếu muốn Tô Bằng đến rồi dẫn đi chơi thì lo mà làm hết bài tập hè đi, lúc đó mới rảnh rang mà chơi được."

Giọng mẹ tuy nghiêm khắc nhưng An Hàm vẫn nghe ra một mùi "giấm chua" phảng phất.

"Nhiều bài lắm..." Em gái ỉu xìu thở dài, "Chị, rốt cuộc anh Tô Bằng bao giờ mới đến."

"Chắc tối thứ Sáu?"

"Đến lúc đó con ngủ với mẹ." Mẹ xen vào, "Đôi trẻ người ta ở một phòng, con đừng có chen vào phá đám."

"Vâng ạ~"

Phim bắt đầu, cả nhà im lặng tập trung nhìn lên màn hình.

Nhưng khi bộ phim tiếp diễn, sắc mặt An Hàm ngày càng trở nên ngượng ngùng, thậm chí là đỏ bừng cả mặt. Cô không tự nhiên lén liếc nhìn vẻ mặt không cảm xúc của mẹ, rồi lại nhìn em gái đang cười hớn hở.

Không phải chứ, cái phim hài này, không thể bớt mấy cái trò bựa với đen tối đi được à!

Hài nhảm thì không sao, nhưng vấn đề là cô đang đi cùng mẹ và em gái cơ mà!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!