Tập 03

Chương 388: Chuyện thường ngày

Chương 388: Chuyện thường ngày

“Mệt xỉu luôn~”

Vừa bước vào nhà, An Hàm, người luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng ở bên ngoài, lập tức bung xõa hết mình. Cô cởi phăng áo khoác, tiện tay quăng lên sofa rồi bổ nhào vào ghế, cả người lún sâu vào lớp đệm, lười nhác ôm chiếc gối, ngáp ngắn ngáp dài.

“Lần nào đi xe cũng mệt rã rời! Nhất là cái chuyến xe khách đó, đến một chỗ ngồi cũng không có, phải đứng chòng chọc cả tiếng đồng hồ!”

Chân cẳng của cô vốn đã không được thoải mái rồi, ấy thế mà còn phải đứng suốt một tiếng, cũng may là Tô Bằng khỏe, cho cô dựa vào nên cũng đỡ tốn sức.

Tô Bằng lúc này mới thong thả bước vào nhà, cậu liếc nhìn An Hàm một cái rồi nhắc nhở: “Sắp lộ hết cả váy trong rồi kìa.”

Động tác vắt chân của An Hàm khiến chiếc váy ngắn bị kéo lên một chút, thành ra cái váy chỉ miễn cưỡng che được mông cô.

“Thế á?” Cô cúi đầu nhìn tư thế không mấy lịch sự của mình, rồi ngẩng lên nhìn Tô Bằng, nở một nụ cười ranh mãnh: “Muốn xem không?”

“......”

Cô đột ngột bật dậy khỏi ghế sofa, đối diện với Tô Bằng, từ từ cúi người, đưa hai tay ra sau, nắm lấy viền váy, rồi nhấc nhẹ lên một chút.

Chiếc váy bị vén lên một chút đã thu hút ánh mắt của Tô Bằng, và ngay khoảnh khắc đó, cô tốc thẳng váy lên: “Quần bảo hộ đây!”

“Tớ biết mà.”

“Thất vọng chứ gì!”

“Trẻ con.”

Dù Tô Bằng sớm đã biết An Hàm mặc váy auto kèm quần bảo hộ, thậm chí là quần đùi, nhưng sự bí ẩn dưới lớp váy vẫn khiến cậu không kìm được mà trông đợi… quả nhiên là trông đợi vô ích.

Tiếng cười đầy tinh quái của cô vang khắp phòng khách, Tô Bằng nhìn An Hàm đang cười đến không đứng thẳng lưng nổi, đành bất lực lắc đầu. Cậu đã quá quen với những trò đùa vô thưởng vô phạt này của cô rồi.

Cậu đi về phía nhà vệ sinh, nhưng vừa mới đóng cửa lại thì bên ngoài đã vang lên tiếng la oai oái của An Hàm: “Tô Bằng! Nhà hết Coca rồi!”

“Sữa cũng sắp hết rồi, cậu đi mua đi! Coca lấy loại không đường nhé, làm luôn một thùng.”

“Đợi chút, đi vệ sinh đã.”

“Thế tớ tự đi đây.”

An Hàm đã ba ngày ở nhà không được uống Coca không đường, thứ này ở cái nơi quê mùa hẻo lánh của cô rất khó mua. Cô còn đặc biệt đi hỏi mấy tiệm tạp hóa gần nhà, và nhận được câu trả lời từ ông chủ là “Ai mà mua cái thứ đó”.

Bây giờ tuy chân vẫn còn hơi nhũn, nhưng cô đã nóng lòng xỏ giày, vội vàng rời khỏi nhà.

Đối diện bên kia đường của khu chung cư là một siêu thị lớn, từ căn hộ đi ra siêu thị cũng chỉ mất năm sáu phút đi bộ.

An Hàm chạy lon ton vào siêu thị, đi thẳng đến khu đồ uống.

“Coca không đường… Coca không đường…”

Trong lúc mắt đang lướt tìm những thùng nước ngọt trên kệ hàng, khóe mắt cô bỗng dừng lại ở một bóng người cách đó không xa, cô liền phấn khởi lại gần chào hỏi: “Anh Nhâm!”

Nhâm Trì quay đầu lại, thoáng cái đã nhận ra cô gái xinh đẹp hoạt bát.

Anh tùy ý vẫy tay coi như chào hỏi, rồi lại cúi đầu tiếp tục tìm đồ uống trên kệ. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, anh bỗng ngẩng phắt đầu lên, dán chặt mắt vào An Hàm.

An Hàm đang đi về phía Nhâm Trì thì bị phản ứng của anh làm cho giật mình, cô dừng lại cách đó không xa: “Sao thế ạ?”

“Không có gì… Cảm giác em xinh ra nhiều thì phải?”

Trước nghỉ lễ mùng một tháng năm Nhâm Trì vẫn còn gặp An Hàm, lúc đó cô trông như một cô bé hàng xóm lanh lợi tinh ranh, nhưng bây giờ, trên người cô dường như có thêm một chút khí chất trưởng thành, quyến rũ.

“Thế ạ?”

Dạo này hệ thống cũng có cộng thêm thuộc tính gì cho mình đâu nhỉ?

An Hàm không để tâm lắm, cô cười hì hì tiến lại gần, đang định nói gì đó thì Nhâm Trì lại hỏi: “Chân không khỏe à?”

“......”

Có rõ vậy luôn á!

Cô đã rất cố gắng để đi đứng lại bình thường rồi mà!

“Trước em không cẩn thận bị ngã một cú.” An Hàm ngượng ngùng tìm một cái cớ.

“Ồ, bình thường nhớ chú ý một chút.” Nhâm Trì tiện tay lấy hai chai Genki Forest bỏ vào xe đẩy, vừa đi vừa dặn dò như thường lệ: “Bình thường tối ít ra ngoài thôi, gặp phải chuyện gì thì phải gọi ngay cho anh. Em ở ngoài là do anh phê duyệt, lỡ có chuyện gì anh không gánh nổi đâu…”

“Biết rồi, lần nào cũng nói…”

Y như mẹ già! Hay nói đúng hơn là một ông anh trai hơn nhiều tuổi, lúc nào cũng đầy tinh thần trách nhiệm.

“Tóm lại là bớt gây rắc rối cho anh đi.” Nhâm Trì nói xong, đột nhiên hỏi: “Long Hưng có bạn gái rồi đúng không? Anh thấy video nó tỏ tình trong nhóm chat rồi.”

Hôm đó Long Hưng tỏ tình công khai ở tòa nhà giảng đường đã thu hút không ít người vây xem, dĩ nhiên cũng có không ít video được đăng lên các nhóm chat, Nhâm Trì cũng đã thấy.

“Vâng, chắc là vậy ạ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Nhâm Trì thở phào nhẹ nhõm.

Ai mà biết được cái sở thích quái lạ là mặc đồ nữ ra đường của mình lại bị Long Hưng bắt gặp tại trận, lại còn bị nó nhất kiến chung tình mới cay chứ.

Trước đó anh vẫn còn hơi lo lắng, bây giờ Long Hưng đã có bạn gái, anh mới xem như yên tâm hẳn.

An Hàm đi theo sau Nhâm Trì vào khu đồ ăn vặt, cô hơi do dự mở miệng: “Anh Nhâm, anh giúp Tô Bằng xin giấy phép ở ngoài được không ạ? Cậu ấy bây giờ phải đi làm, mà vẫn phải ngày ngày về ký túc xá điểm danh tối, phiền phức lắm.”

“Tô Bằng? Giờ cậu ấy đang ở chung với em đúng không?”

“Vâng.”

Cô có chút chột dạ và lúng túng, gò má ửng lên một chút.

“Không sợ bố mẹ em biết à.”

“Bọn họ biết rồi ạ… Đợt nghỉ lễ này em còn đính hôn với Tô Bằng rồi…”

Nhâm Trì sững người, ngơ ngác quay đầu lại nhìn An Hàm. Thấy vệt hồng trên má cô, anh mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, xác nhận lại lần nữa: “Nhanh vậy? Đã đính hôn rồi á?”

Học kỳ trước, cô gái trước mắt vẫn còn là một cậu con trai gầy gò, có chút đáng yêu, vậy mà mới hơn nửa năm thôi ư? Không chỉ ngày càng xinh đẹp hút hồn, mà còn có bạn trai, thậm chí đã đính hôn rồi?!

Anh nhìn An Hàm từ trên xuống dưới, đột nhiên cảm thấy hiện thực này ảo ma quá.

“Vâng.”

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, An Hàm không nén được mà nở một nụ cười.

Quả nhiên chuyện vui thế này khi chia sẻ với người khác cũng thấy vui lây~

Chỉ là hơi ngại một chút…

“Em mới hai mươi mốt tuổi ta thôi nhỉ? Sớm vậy.” Nhâm Trì như gặp phải ma, sắc mặt hết trắng lại hồng.

Học sinh mình quản lý đã đính hôn rồi, mà mình thì vẫn còn là một thằng độc thân, ngày ngày chìm đắm trong việc vuốt mèo và mặc đồ nữ, đừng nói là bạn gái, ngay cả bạn bè khác giới cùng tuổi cũng chẳng có mấy người.

Anh đột nhiên cũng thấy sốt ruột muốn tìm bạn gái.

“Anh Nhâm~ Quà này!”

An Hàm lấy từ trong túi áo ra mấy viên kẹo hỉ mà cô đã tiện tay lấy trong tiệc đính hôn hôm qua.

“Chậc… Đính hôn sớm thế, bao giờ cưới?”

“Em không biết nữa, dù sao thì chắc chắn phải đợi sau khi tốt nghiệp.” Giọng cô không chắc chắn lắm, bây giờ cô vẫn còn chút e dè với hôn nhân, dù sao thì bố mẹ chồng tương lai cũng không vừa mắt cô lắm.

Nhâm Trì gật đầu nói: “Lúc đó nhớ mời anh, anh sẽ không đi tiền mừng đâu.”

Không đi tiền mừng thì bỉ ổi quá rồi!

“Đơn xin ở ngoài của Tô Bằng ngày mai anh sẽ làm cho cậu ấy, sau này cậu ấy không cần ngày nào cũng phải về ký túc xá điểm danh tối nữa.”

“Ok!”

Tuy có hơi bỉ ổi, nhưng so với cái đồ bỉ ổi từ đầu đến chân như Trần Tuấn Kiệt, anh cố vấn vẫn còn làm được việc tốt chán.

Chào tạm biệt Nhâm Trì, An Hàm xách một thùng Coca không đường dạng lon ra quầy thu ngân chuẩn bị thanh toán.

Nhưng ánh mắt cô đột nhiên lại lướt đến cạnh quầy, nơi có những chiếc hộp nhỏ xinh xắn.

Thứ này sau này có lẽ phải trữ sẵn ở nhà… nhưng cô da mặt mỏng, không dám mua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!