Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 277: 496. Tình cờ gặp gỡ

Chương 277: 496. Tình cờ gặp gỡ

---

Bác trai bác gái đi rồi, An Hàm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không cần phải lúc nào cũng cố tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện, không cần phải đè nén tiếng lòng phản đối để vâng dạ với hai bác, và càng không lo bị nghe thấy... giọng của mình.

Thế nên, sáng hôm sau Tô Bằng vẫn chẳng tài nào lết nổi xuống giường.

An Hàm tỉnh dậy, tiếng động lúc cô xuống giường cũng đánh thức Tô Bằng. Nghe thấy động tĩnh phía sau, cô quay đầu lại, bắt gặp một Tô Bằng trông bơ phờ, môi cũng hơi tái đi.

Cô không khỏi có chút chột dạ, xem ra hai ngày liên tiếp đúng là khiến Tô Bằng đuối sức thật.

“Cậu không sao chứ?”

“Vẫn ổn.” Tô Bằng chỉ thấy eo đau lưng mỏi, cậu duỗi người ngồi dậy, chân vẫn còn hơi nhũn ra, quầng mắt cũng thâm lại, trông như vừa thức trắng gần cả đêm.

Cậu liếc mắt nhìn An Hàm, nhanh chóng nhận ra sắc mặt hồng hào của cô.

Đúng là yêu nữ mà!

Rõ ràng tối qua trên giường còn khóc lóc kêu la sống dở chết dở, vậy mà sáng ra đã phơi phới thế này rồi. Trái lại, cậu tối qua dũng mãnh bao nhiêu thì sáng nay lại rũ rượi bấy nhiêu.

“Tớ đi rửa mặt đây.” Dưới ánh mắt có phần kỳ quặc kia, An Hàm càng thấy bối rối chột dạ, mặt đỏ bừng, còn chẳng kịp xỏ dép đã chạy chân trần ra khỏi phòng ngủ.

Tô Bằng cũng chẳng ngủ lại được nữa. Thấy An Hàm đi rồi, cậu bèn trở dậy xuống giường, nhưng lại cảm giác như hai chân đang giẫm trên một lớp bông dày, mềm oặt không dùng sức nổi.

Cậu khó khăn lê bước tới bàn học ngồi xuống, uống một ngụm nước, mở máy tính, rồi lướt web tìm mua vài món “đồ chơi” cho An Hàm.

Vốn dĩ với thể chất của cậu thì không đáng lẽ phải bơ phờ thế này.

Nhưng An Hàm lại quá dẻo mỏ, hết trêu ngươi khiêu gợi rồi lại trưng ra bộ dạng đáng thương, khiến cậu rất dễ mất kiểm soát, rồi lại một đêm mấy lần vắt kiệt sức lực của mình.

Đã “giỏi” như vậy thì đúng là phải dùng chút thủ đoạn rồi!

“Tô Bằng, sáng nay chúng mình ra ngoài dạo đi? Mua ít đồ ăn, tớ nấu cơm cho cậu nhé?”

An Hàm vừa đánh răng vừa lượn ra cửa phòng ngủ, lí nhí đề nghị: “Còn phải mua thêm Coke không đường nữa, mấy hôm trước có hai bác ở nhà tớ chẳng dám hó hé chuyện muốn uống Coca, sợ bị mắng...”

“Cậu nên đổi cách xưng hô thành bố mẹ rồi chứ? Vẫn còn bác trai bác gái à?”

Cô khựng lại, sắc hồng vừa tan lại một lần nữa bò lên má, ấp a ấp úng mãi không thốt nên lời.

Dù mặt cũng dày thật đấy, nhưng nói đi nói lại thì cô và hai bác cũng mới gặp nhau vài lần, xét về độ thân quen, e là còn chẳng bằng bà chủ tiệm tạp hóa dưới lầu ký túc xá.

May mà Tô Bằng cũng nhanh chóng lảng sang chuyện khác: “Gần nhà mình có một siêu thị lớn đấy, qua đó mua nhé?”

“Chợ rẻ hơn mà?”

“Hơi xa, lười đi.”

Nói chưa được hai câu, An Hàm đã vội chạy vào nhà vệ sinh, nhổ bọt trong miệng ra rồi súc ào ào cho sạch, sau đó lại lon ton chạy về.

Bộ đồ ngủ cô đang mặc có thể dùng làm áo giữ nhiệt luôn, cô cũng lười thay, cứ thế mặc quần áo ra ngoài, rồi giục giã Tô Bằng: “Vậy cậu mau đi đánh răng rửa mặt thay đồ đi, chuẩn bị ra ngoài nào!”

“Cậu phải cho tớ hồi sức đã chứ...”

“Chậc, cậu yếu thế~”

Cái giọng điệu trêu chọc quen thuộc này khiến huyết áp của Tô Bằng có hơi tăng vọt.

Cậu quay đầu nhìn An Hàm đã thay xong quần áo, quấn mình kín mít. Gương mặt thanh tú đáng yêu kia rõ ràng vẫn còn vương nét ngượng ngùng ửng đỏ, nhưng lại nở một nụ cười trêu chọc đầy ác ý, ánh mắt kia càng như đang cổ vũ, mời gọi cậu.

Chết người thật...

“Đừng quậy nữa.”

Tô Bằng ôm eo, chống tay lên bàn đứng dậy, lảo đảo bước ra cửa, miệng lẩm bẩm thở dài: “Khó quá đi mất...”

An Hàm líu ríu đi theo sau cậu, cười đến độ hai mắt cong thành vầng trăng khuyết: “Bác gái bảo hôm nay mang cho cậu ít đồ tẩm bổ, còn dặn tớ phải giám sát cậu ăn nhiều vào đấy~”

“Thế thì vừa hay, tớ để dành một ít mang về cho bố cậu.”

“Bố tớ á...”

Hình như bố cô cũng toàn bị mẹ vắt kiệt đến mức mặt mày trắng bệch.

An Hàm quả thực cười càng thêm gian xảo: “Đây gọi là gì nhỉ? Không phải người một nhà, không vào chung một cửa~”

Tô Bằng bĩu môi muốn phản bác, nhưng lại thấy nói xấu mẹ vợ tương lai có vẻ không được lịch sự cho lắm, đành phải ngoan ngoãn nghe An Hàm trêu chọc, nén lại cơn tăng xông.

Tối qua quậy hơi muộn, đến lúc cả hai vệ sinh cá nhân, sửa soạn xong xuôi chuẩn bị ra ngoài thì đã là chín giờ sáng.

Giờ này ra chợ cũng chẳng còn đồ tươi ngon gì nữa, ý định ham rẻ của An Hàm cũng bị dập tắt hoàn toàn, cô đành theo Tô Bằng đi bộ ra siêu thị lớn gần đó.

Khu chung cư này chỉ có lác đác vài tòa nhà, chú bảo vệ ở cổng vẫn là ông cụ mà họ từng gặp, có vẻ như cả khu chỉ có duy nhất một nhân viên quản lý này.

Chiều hôm qua An Hàm đã ra ngoài dạo một vòng, cũng coi như quen thuộc với xung quanh. Vừa ra khỏi cổng khu chung cư, mắt cô liền dán chặt vào cửa hàng tiện lợi cách đó không xa.

Ngoài siêu thị ra, trong số các tiệm tạp hóa và cửa hàng tiện lợi gần đây, chỉ có duy nhất cửa hàng đó bán Coke không đường!

“Đợi tớ chút, tớ đi mua chai Coca!”

“Uống ít thôi.” Khi Tô Bằng kịp phản ứng để trả lời thì chỉ còn thấy bóng lưng An Hàm chạy biến vào trong cửa hàng tiện lợi.

Một ngày không uống hai chai Coca là cả người khó chịu~

Trước kia uống Coca còn lo bị béo, không tốt cho sức khỏe, giờ có Coke không đường rồi, có lúc cô còn nốc tới ba lon một ngày.

Chạy vào trong cửa hàng, An Hàm hớn hở tìm kiếm bóng dáng của chai Coca trong tủ lạnh, thế nhưng chỉ một thoáng sau, động tác của cô bỗng khựng lại.

Cô nhìn hình ảnh phản chiếu trên cửa kính tủ lạnh, cứng đờ cổ quay ra sau nhìn.

Giữa những dãy kệ hàng là một người đàn ông cao gầy, để kiểu tóc búi củ tỏi của võ sĩ Nhật, buộc một búi tóc nhỏ sau đầu.

Anh họ?!

Cả người An Hàm cứng đờ, có chút hoảng loạn. Cô cố tỏ ra như không có chuyện gì để tiếp tục mua Coca, nhưng trong lòng vẫn không ngăn được sự căng thẳng.

Kể từ sau khi ông nội qua đời, quê của bố cô ở một vùng núi hẻo lánh khá xa, nên cô cũng chẳng còn liên lạc gì nhiều với họ hàng bên đó nữa.

Nhưng trước đây, quan hệ giữa cô và mấy người anh họ vẫn khá tốt...

“An Hàm, mua chai Coca thôi mà sao lâu thế?”

Cánh cửa tự động của cửa hàng tiện lợi mở ra, Tô Bằng đợi bên ngoài có chút mất kiên nhẫn, bèn đi vào giục.

Chỉ là cậu vừa cất tiếng, An Hàm đã lập tức đưa ngón trỏ lên đặt giữa môi, ra hiệu im lặng. Đôi mắt to của cô đảo liên tục, trông chột dạ như đang làm việc mờ ám.

Muộn rồi.

Cùng lúc Tô Bằng lên tiếng, ánh mắt của người anh họ đã rơi trên người cô.

Không biết bố đã nói cho anh họ và mọi người về tình hình của mình chưa nhỉ...

Cô quay lưng về phía anh họ, động tác có phần cứng nhắc, lấy chai Coca ra khỏi tủ lạnh rồi cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì mà bước về phía quầy thu ngân.

May thay, ánh mắt đó chỉ dừng lại trên người cô vài giây với một chút bối rối.

Xem ra bố vẫn chưa kể chuyện của mình cho họ hàng bên nội.

An Hàm thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi lườm Tô Bằng một cái.

Dù đã trải qua chuyện tương tự không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi khi đối mặt với người thân bạn bè, cô vẫn không tài nào hết căng thẳng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!