Tập 03

Chương 153: 373. Đêm khó ngủ

Chương 153: 373. Đêm khó ngủ

Buổi tối, An Hàm vừa ngáp vừa đẩy cửa phòng ngủ trên tầng ba.

Tô Bằng lúc này đang ngồi ở đầu giường, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa lúng túng, đưa mắt ngó nghiêng khắp phòng riêng của An Hàm, nghe thấy tiếng mở cửa thì giật nảy mình, bật phắt dậy.

“Tối nay tớ ngủ tạm dưới đất nhé?”

“Ừm.”

An Hàm vươn vai rồi bổ nhào lên giường, khuôn mặt cọ cọ vào bộ chăn nệm chủ đề Cừu Vui Vẻ, thoải mái nhắm hờ mắt lại.

Tô Bằng ngượng ngùng đứng bên giường, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn cửa phòng, lắng nghe động tĩnh dưới lầu, lo lắng hỏi: “Như vậy có ổn không? Hay là tớ ra khách sạn ở nhé?”

“Mẹ tớ còn chẳng nói gì.” An Hàm lẩm bẩm, “Khách sạn đắt chết đi được, hai ngày cũng phải mất ba trăm tệ, thà ngủ tạm ở phòng tớ còn hơn.”

“Bác đúng là không nói gì thật...”

Chỉ là lúc Tô Bằng lên lầu, ánh mắt vừa dò xét vừa nghi ngờ của mẹ An Hàm đã dán chặt trên mặt cậu suốt mấy phút, vẻ mặt ấy khiến cậu sợ đến đứng tim.

Nếu cậu thực sự ở lại ngủ trong phòng ngủ của An Hàm, cậu rất nghi ngờ mình sẽ không thấy được mặt trời ngày mai.

“Ít nhất cũng phải nói với bác một tiếng chứ?”

“Không sao đâu~ Có phải ngủ chung đâu mà.”

An Hàm lăn một vòng trên giường rồi lật người xuống đất, nhanh nhẹn chạy tới trước tủ quần áo, từ bên trong lôi ra chiếc chiếu và nệm mà trước đây ba cô từng dùng.

“Chẳng lẽ lại để cậu ngủ ở phòng mẹ tớ à?”

“Ngủ khách sạn cũng vậy thôi...”

“Lãng phí tiền!”

An Hàm dúi cuộn chiếu vào lòng Tô Bằng: “Được rồi, nhanh trải chỗ ngủ dưới đất đi, rồi vào chơi game với tớ!”

Tô Bằng nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, miễn cưỡng gật đầu, nhận lấy cuộn chiếu rồi có phần vụng về bắt đầu trải chỗ ngủ.

Chỗ ngủ vừa được dọn xong, ngoài cửa đã vọng lại tiếng bước chân lên lầu.

Tô Bằng định ngồi xuống mép giường nghịch điện thoại liền vội vàng ngồi phịch xuống nền đất, giữ một khoảng cách với An Hàm, sợ bị hiểu lầm.

“Cũng sắp đến giờ ngủ rồi.”

Mẹ cô đẩy cửa phòng, một chân vừa bước vào đã ngay lập tức phát hiện ra bóng dáng Tô Bằng.

Mặt bà giật giật, rồi lại nhìn sang An Hàm đang ngồi trước máy tính, bà mấp máy môi, không biết nên nói gì.

Trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả, hệt như đứa con trai mình nuôi mười mấy năm, rồi cả đứa con gái mới nuôi được nửa năm đều bị người ta cướp mất vậy.

“Mẹ, tối nay Tô Bằng ngủ tạm dưới đất ở phòng con.”

An Hàm không quay đầu lại mà nói vọng ra.

“Ngủ dưới đất... cũng được, vậy tối nay em gái con ngủ chung với mẹ.”

“Ể?”

Cô kinh ngạc quay đầu lại, vốn dĩ cô còn định để em gái ngủ chung với mình.

Vậy tối nay chẳng phải là... trai đơn gái chiếc ở chung một phòng sao?

Mặc dù chuyện này ở căn hộ cho thuê đã quá đỗi bình thường, nhưng đây dù sao cũng là nhà mình, sự xấu hổ lập tức dâng lên mặt, cô gật đầu với khuôn mặt đỏ bừng, rồi lại né tránh ánh mắt của mẹ.

Lẽ nào mẹ đang cố tình thúc đẩy tiến triển giữa cô và Tô Bằng?

Hay là mẹ lo tối nay cô và Tô Bằng sẽ xảy ra chuyện gì đó không phù hợp với lứa tuổi, nên mới để em gái tránh đi?

Mẹ cô dùng ánh mắt cảnh cáo lườm Tô Bằng đang ngồi dưới đất với vẻ mặt vô tội ngây thơ, lúc này mới miễn cưỡng quay người rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Đợi tiếng bước chân của mẹ xa dần rồi biến mất, An Hàm mới đột ngột nhảy dựng lên từ trước máy tính: “Tớ đã bảo là mẹ tớ sẽ đồng ý mà!”

“Chắc vậy...”

“Mau khóa cửa lại đi! Kẻo nửa đêm mẹ lại qua kiểm tra phòng!”

Thỉnh thoảng mẹ cô sẽ qua phòng vào ban đêm để kiểm tra xem cô ngủ thế nào, giúp đắp lại chăn, kéo rèm cửa... nhưng thực tế, phần lớn thời gian An Hàm vốn đang ngủ rất say lại bị mẹ đánh thức, thành ra mất ngủ.

Tô Bằng tỏ ra hơi căng thẳng, không biết nên nói gì, cứ ngồi dưới đất im lặng nghịch điện thoại, nhưng ánh mắt lại đảo quanh phòng.

Trước đây cậu cũng từng đến phòng ngủ này một hai lần, nhưng lúc đó cũng chỉ ngó qua chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình ở lại đây.

Trong phòng ngủ thoang thoảng mùi hương liệu, hòa quyện cùng hơi thở của An Hàm.

Trong đầu cậu hiện lên vài hình ảnh hỗn loạn, có cả những thứ không trong sáng, bản năng đàn ông khiến cơ thể cậu không kiểm soát được mà hưng phấn, nhưng nhiều hơn cả là những suy nghĩ về tương lai với An Hàm, và làm thế nào để chinh phục mẹ vợ tương lai.

Dù hiện tại có vẻ như mẹ vợ tương lai khá hài lòng về cậu, ít nhất không tỏ ra quá nhiều cảm xúc ghét bỏ, nhưng cái ánh mắt dò xét của bà thật sự đáng sợ...

“Tớ ngủ trước đây, cậu cũng ngủ sớm đi nhé.”

“Ừm.”

“À phải rồi, có phải cậu chưa tắm không?” An Hàm chống tay ngồi dậy, nhoài người nhìn về phía Tô Bằng.

“Ồ, đúng rồi!”

Tô Bằng vội vàng đứng dậy, cầm lấy chiếc ba lô đặt trên tủ đầu giường, từ trong đó lôi ra quần áo sạch để thay.

Bộ dạng cẩn trọng từng li từng tí này của cậu khiến An Hàm buồn cười.

Bên tai truyền đến tiếng nước chảy khi Tô Bằng tắm, An Hàm lật người, cởi chiếc áo phông ngắn tay ra.

Cũng không phải cô muốn quyến rũ Tô Bằng làm gì, chỉ đơn giản là muốn thay một chiếc váy ngủ, tiện thể cởi luôn áo lót cho dễ ngủ.

Bộ đồ này đã mặc cả ngày, ngủ trên giường cứ thấy bẩn bẩn, mà mặc áo lót cũng khiến cô không ngủ được.

“Chị! Chị!”

Cô em gái lúc này lại ồn ào xông vào phòng.

“Em muốn ngủ chung với chị!”

“...”

Hai tay An Hàm đã vòng ra sau lưng, đang chuẩn bị cởi áo lót thì cả người cứng đờ, cô mím môi, ngẩng khuôn mặt nóng bừng lên, im lặng nhìn em gái ở cửa.

Cô em gái cũng ngây người, hít một ngụm khí lạnh: “Xììì~ To thật!”

“Biến!”

“Chị! Ngại cái gì chứ~”

“Biến đi! Đợi chị thay đồ xong rồi hẵng vào!”

“Hì~”

Cô em gái bĩu môi, lủi thủi ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

An Hàm không biết những cặp chị em khác có quen với chuyện này không, nhưng từ sau khi biến thành con gái, ngay cả Tô Bằng cũng chưa từng thấy cảnh cô thay nội y.

Hồi còn là con trai thì cũng có lúc ở trần, nhưng từ khi ngực nở nang, cô cũng ngày càng bảo thủ hơn.

Nhanh chóng thay một chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, An Hàm mới lạnh mặt mở cửa, cô em gái liền phi một mạch vào phòng, ngả người lên giường, rúc vào trong chăn.

“Chị! Ngủ chung đi!”

An Hàm mặt đầy vẻ ghét bỏ, liếc xéo nó một cái.

“Sao không muốn ngủ chung với mẹ?”

“Thì mới được chơi điện thoại của chị chứ~ Chị cũng không giục em đi ngủ.”

Câu trả lời này cũng thật quá rồi...

An Hàm cũng đành chịu, nằm xuống bên cạnh em gái, đưa điện thoại của mình cho nó: “Đừng quậy nữa, lúc chơi điện thoại thì tắt tiếng đi, chị phải ngủ đây.”

“Vâng!”

Tô Bằng vài phút sau đã tắm xong trở về, liếc nhìn hai bóng dáng một lớn một nhỏ trên giường, cũng nhanh chóng nằm xuống nền đất.

Bình thường cậu đi ngủ chỉ mặc quần đùi, nhưng lần này lại mặc đồ kín cổng cao tường, sợ bị mẹ vợ tương lai hiểu lầm.

Đêm khuya, trong phòng tĩnh lặng đến mức dường như chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của mấy người, thỉnh thoảng có tiếng bước chân ngoài đường vọng vào, ánh đèn đường lọt qua rèm cửa, giúp người ta lờ mờ nhìn ra được đường nét của vật thể...

Đầu óc Tô Bằng dần dần mụ mị, cơn mệt mỏi ập đến.

“Em đừng có sờ lung tung!”

Một tiếng quát khẽ đè nén lại kéo cậu tỉnh giấc từ trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

“Chị! Em đo thử xem rốt cuộc nó to cỡ nào thôi mà!”

“Tự đi mà đo của em ấy!”

“Em làm gì có đâu.”

Tô Bằng ngẩn ra, khẽ ngẩng đầu nhìn hai chị em đang chí chóe trên giường, rồi lại vội vàng nằm xuống, thầm trả lời câu hỏi của cô em gái trong lòng.

Một tay nắm trọn! Hoàn hảo!

Mẹ kiếp! Mất ngủ rồi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!