Tập 03

Chương 187: Quê chết mất thôi!

Chương 187: Quê chết mất thôi!

Cô chú đứng sững trước cửa, mặt mũi ngơ ngác nhìn vào trong.

Từ góc nhìn của họ, do bị Tô Bằng chắn mất nên chỉ thấy được nửa khuôn mặt của An Hàm, nhưng vẫn đủ để nhìn rõ bộ đồ hầu gái đen trắng, đôi tai mèo trên đầu, và cả chiếc đuôi đen vươn ra từ dưới váy.

Lúc này, An Hàm chống hai tay ra sau, ngã ngồi bệt xuống đất, nước mắt lưng tròng chực trào ra, dường như có thể bật khóc bất cứ lúc nào. Gương mặt cô hoảng hốt xen lẫn đau đớn, hiện rõ vẻ đáng thương tội nghiệp, tư thế lùi về sau rõ ràng là muốn bỏ chạy. Còn Tô Bằng thì ngồi xổm trước mặt An Hàm, trông chẳng khác nào một tên tội phạm vừa cố tình xô ngã cô, đang định giở trò bạo hành.

“Giới trẻ bây giờ biết chơi thật đấy...” Cô tấm tắc khen, tò mò nghển cổ cố nhìn cho rõ hơn.

Chú thì sầm mặt lại, liếc sang người vợ đang cười tủm tỉm bên cạnh, bỗng rùng mình một cái, lạnh lùng buông một câu nhận xét: “Đồi phong bại tục.”

“Hai đứa nó ở nhà chơi mấy trò mới lạ chút cũng bình thường mà.” Cô che miệng cười.

Tô Bằng đã cảm thấy da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát, cậu chỉ cảm thấy mình đã đặt nửa bàn chân vào bên bờ vực của cái chết xã giao, nửa còn lại phụ thuộc hoàn toàn vào thái độ của bố mẹ mình.

“Không sao đâu, cứ bình tĩnh mà chết xã giao đi...”

Cậu an ủi An Hàm, nhưng không nói thì thôi, vừa dứt lời, sắc mặt An Hàm lại càng trắng bệch.

Ma mới biết trong lòng cô chú đang nghĩ gì về đứa con dâu tương lai này!

An Hàm co rúm người lại, cố gắng giấu cả thân hình vào trong bóng của Tô Bằng, đầu óc cô trống rỗng, sắc mặt trắng bệch trong phút chốc chuyển sang đỏ bừng vì xấu hổ tột độ.

Quá đáng sợ!

Dù đã trải qua vô số nhiệm vụ có nguy cơ chết xã giao, nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được cảnh tượng này.

Cứ như là bị bắt gian tại giường...

Bầu không khí mờ ám lãng mạn giữa hai người ban nãy, giờ phút này như đông cứng lại hoàn toàn.

Trong nhà tĩnh lặng như tờ, An Hàm im lặng, nấp sau lưng Tô Bằng từ từ đứng dậy, giả vờ bình tĩnh định đi về phòng ngủ.

Nhưng mới bước được một bước, chiếc tất ống dài ở chân trái không có đai giữ đã chẳng nể nang gì mà tuột xuống.

Sao mình lại phải đi tất dài cơ chứ!

Mà có đi tất dài thì cũng phải cài đai kẹp vào chứ!

Người cô lại cứng đờ, cô ngẩng đầu, mếu máo nhìn về phía Tô Bằng.

“Tô Bằng.”

Đúng lúc này, cô bước vào nhà, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

Cô tò mò nhìn An Hàm, khiến cô càng không dám nhúc nhích, chỉ có thể rụt rè cúi đầu, hai tay buông thõng trước ngực, ra vẻ ngoan ngoãn nghe lời, đoạn lại len lén định kéo chiếc tất trắng ở chân trái lên.

“Mẹ, sao tối muộn thế này hai người còn tới đây làm gì?” Tô Bằng cứng người quay đầu lại, “Cũng không gõ cửa.”

“Cũng đâu có muộn, mới hơn chín giờ thôi.” Cô che miệng cười, “Ai mà biết hai đứa đang chơi trò...”

“...”

Mặt An Hàm đỏ bừng, cô cúi gằm đầu không dám nhìn cô.

“An Hàm, lại đây cho cô xem nào.”

Cô giật mình, đôi chân như biến thành máy móc han gỉ, cà nhắc đi tới trước mặt cô, đầu vẫn không dám ngẩng lên.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của cô đang đảo quanh người mình, cuối cùng dừng lại ở phần ngực hở ra một nửa. Cô hoảng hốt đưa tay che lấy cổ áo, nhìn cô bằng ánh mắt cầu xin.

Đừng có trêu con nữa mà~

Sau này cô sẽ nghĩ về mình thế nào đây!

“Xinh thật đấy.” Cô cười đến nỗi đuôi mắt hằn đầy nếp nhăn.

“...”

An Hàm hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào, đồng thời cũng cảm nhận được ánh mắt của chú đang chiếu tới, khiến cô xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn vùi mặt vào ngực mình không bao giờ ngẩng lên nữa.

Cảnh tượng chết xã giao thế này mà lại không phải do nhiệm vụ của hệ thống, mà chỉ là một yêu cầu nhỏ của Tô Bằng.

Đến cả phần thưởng nhiệm vụ cũng không có!

Cô đột nhiên đưa hai tay ra, dọa An Hàm phải ưỡn thẳng lưng, cố gắng kiềm chế đôi chân đang muốn lùi lại.

“Quần áo xộc xệch hết rồi này.” Cô giúp cô chỉnh lại tay áo, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc tất đã tuột đến đầu gối của cô, đưa ra ý kiến, “Lần sau mặc quần tất thì tốt hơn, không bị tuột, hoặc mua loại chống trượt ấy.”

“...” An Hàm cảm thấy đầu mình chắc đang bốc hơi, giọng lí nhí như muỗi kêu, “Vâng ạ.”

“Chà, biết chơi ghê nha~”

Cô lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng, khiến An Hàm xấu hổ đến sắp khóc luôn rồi.

Ai mà ngờ cô cũng có cái gu ác thú vị thế này!

Rõ ràng là thấy cô đã xấu hổ đến độ não sắp treo luôn rồi, mà vẫn cố tình trêu chọc, ghẹo gan cô!

Cô lén liếc nhìn chú, phát hiện Tô Bằng đã đứng trước mặt chú, cúi đầu, không biết đang bị giáo huấn chuyện gì.

Cảm nhận được có người cùng mình chết xã giao, cảm giác xấu hổ trong lòng An Hàm bỗng nhiên giảm đi không ít.

Dù sao thì cô cũng chỉ bị bố mẹ chồng tương lai bắt quả tang, còn Tô Bằng là bị chính bố mẹ ruột...

Tưởng tượng đến cảnh mình chết xã giao trước mặt bố mẹ, An Hàm cảm thấy tình cảnh của mình bây giờ vẫn chưa phải là tệ nhất.

“Lần này đến là để xem hai đứa sống thế nào, có thiếu thốn gì không.” Cô cười tủm tỉm, nhưng rồi lại chuyển chủ đề, “Bình thường cũng phải chú ý một chút, đều đang đi học cả, cô với chú mày còn phải lo chuyện công ty, không có thời gian trông cháu đâu đấy.”

“...”

An Hàm nhận ra có gì đó không ổn, bèn hỏi hệ thống về độ hảo cảm của cô đối với mình.

[Trương Bội Linh: Độ hảo cảm 35]

Nếu không tính năm điểm vừa mới tăng, thì độ hảo cảm của cô dành cho cô cũng đã là ba mươi điểm, tăng không ít so với trước đây.

Tuy là một tin tốt, nhưng An Hàm vẫn không tài nào cười nổi.

[Tô Quảng Dụ: Độ hảo cảm 15]

Độ hảo cảm của chú dành cho cô vẫn rất bình thường, có lẽ ông vẫn cho rằng nên tìm cho Tô Bằng một người vợ môn đăng hộ đối.

“Ông nội Tô Bằng đã đích thân chủ trì lễ đính hôn cho hai đứa rồi, con cứ yên tâm đi.”

“Vốn dĩ cô đã rất thích con rồi, chỉ là chú con không đồng ý thôi.”

“Trước đây Tô Bằng cũng chưa từng ở ngoài bao giờ, nếu không có con chăm sóc nó, nó sợ là chết đói từ lâu rồi, đâu được như bây giờ, được con chăm cho...” Cô quay đầu nhìn Tô Bằng, thấy bộ dạng phờ phạc, quầng thâm mắt đậm đặc của cậu, liền khựng lại, “... cũng tốt nhỉ?”

Đúng là không nhìn ra cô gái nhỏ bé trước mắt này bản lĩnh lại lớn đến vậy.

Con trai bà dù sao cũng tập boxing từ nhỏ, thể lực trước nay vẫn rất tốt, thế mà lại ra cái vẻ bị vắt kiệt sức lực.

Cô có chút bất ngờ đánh giá thân hình nhỏ nhắn gầy gò của An Hàm.

Dáng người đúng là chuẩn thật, mà không nhìn ra thể lực cũng tốt ghê.

“Dạ, con... con có thể vào thay đồ được không ạ...” An Hàm bị nhìn đến xấu hổ vô cùng.

“Được, con vào thay đồ đi, để cô làm đồ ăn khuya cho hai đứa nhé?”

Cô chỉ vào mấy cái túi to ở cạnh cửa: “Cô mua cho hai đứa không ít đồ ngon, vừa hay thử luôn.”

“Vâng ạ.”

Được cho phép, An Hàm như chạy trốn vào phòng ngủ, chưa chạy được hai bước, đôi tất lụa trơn tuột lại trượt trên sàn, nhưng lần này cô đã nhanh chóng điều chỉnh lại trọng tâm và vịn tay vào tường.

Suýt nữa thì!

“Cẩn thận chút.”

Cô ở phía sau lo lắng nhắc nhở.

“Vâng!”

An Hàm vịn tường, không cần quay đầu lại cô cũng nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô.

Quê chết mất thôi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!