- Tập 1 (hoàn thành)
- Tập 02 (hoàn thành)
- Tập 03
- Chương 221. Nhà
- Chương 222. Khao Khát Bảo Vệ Quá Mức
- Chương 223. Kéo Em Gái Xuống Nước
- Chương 224. Giới Quý Tộc Thật Hỗn Loạn
- Chương 225. Tương Tác Tổn Thương Nhau
- Chương 226. Nhiệm Vụ Mới Lâu Ngày Mới Có
- Chương 227. Bàn Bạc Kế Hoạch Với Mẹ
- Chương 228. Cha
- Chương 229. Người Con Trai Kỳ Lạ
- Chương 230. Buổi Tối
- Chương 11: 231. Vấn đề của con trai rất lớn
- Chương 12: 232. Sáng sớm
- Chương 13: 233. Xem mắt
- Chương 14: 234. Xin lỗi
- Chương 15: 235. Tôn trọng xu hướng tính dục của con
- Chương 16: 236. Bằng chứng rõ ràng
- Chương 17: 237. Tình phụ tử
- Chương 18: 238. Dự đoán trở thành hiện thực
- Chương 19: 239. Người cha
- Chương 20: 240. Dạo phố
- Chương 21: 241. Thú vui tao nhã
- Chương 22: 242. Anh em họ
- Chương 23: 243. Tác dụng phụ
- Chương 24: 244. Đêm Giao Thừa
- Chương 25. 245. Đêm khuya [1317]
- Chương 26. 246. Mùng Một
- Chương 27. 247. Ngô Hạo
- Chương 28. 248. Ngự Tỷ
- Chương 29. 249. Họp Mặt Bạn Bè
- Chương 30. 250. Sự Trả Thù Của Bạn Học
- Chương 31: 251. Học sinh này hình như lớn hơi... lệch lạc rồi
- Chương 32: 252. Khởi hành
- Chương 33: 253. Gặp gỡ
- Chương 34: 254. Bất ngờ
- Chương 35: 255. Nhà Tô Bằng
- Chương 36: 256. Bậc bề trên
- Chương 37: 257. Sa đọa rồi!
- Chương 38: 258. Quán Net
- Chương 39: 259. Tỏ tình
- Chương 40: 260. Về nhà
- Chương 41: 161. Nhiệm vụ mới
- Chương 42: 262. Đàn ông không có ai tốt cả!
- Chương 43: 263. Sự cám dỗ
- Chương 44: 264. Một gia đình hòa nhã
- Chương 45: 265. Thái độ của bố mẹ
- Chương 46: 266. Nữ chính trong truyện người lớn
- Chương 47: 267. Sau này sẽ lớn hơn chị
- Chương 48: 268. Nịnh hót
- Chương 49: 269. Bố có tâm trạng không tốt
- Chương 50: 270. Người mẹ vui vẻ
- Chương 51: 271. Bố và ông ngoại
- Chương 52: 272. Khẩu xà tâm phật [Thêm Chương]
- Chương 53: 273. Dì cả
- Chương 54: 274. Lần đầu trải nghiệm
- Chương 55: 275. Sáng sớm
- Chương 56: 276. Nhớ ăn không nhớ đòn
- Chương 57: 277. Lý lẽ chính đáng
- Chương 58: 278. Giao kèo ba điều
- Chương 59: 279. Chụp ảnh
- Chương 60: 280. Rời đi
- Chương 61: 281. Đàn Ông Không Ai Tốt Cả
- Chương 62: 282. Khai giảng
- Chương 63: 283. Tình yêu sét đánh mới là tình yêu
- Chương 64: 284. Bạn cùng phòng
- Chương 65: 285. XP của Anh Long là Trap (Cross-dresser)
- Chương 66: 286. Nhà mới
- Chương 67: 287. Nhậm Trì
- Chương 68: 288. Ngày báo danh
- Chương 69: 289. Anh xem kịch bản rồi đúng không!
- Chương 70: 290. Thay đổi
- Chương 291: Bà xã!
- Chương 292: Bữa liên hoan trước ngày khai giảng
- Chương 293: Cẩu độc thân
- Chương 294: Tô Bằng say rượu
- Chương 295: Khó ngủ
- Chương 296: Học kỳ mới
- Chương 297: Hóa ra là cậu ấy!
- Chương 298: Hiểu lầm
- Chương 299: Nguy, Ngô Đổng Minh, nguy!
- Chương 300: Kiếp FA
- Chương 301: Cảnh giác!
- Chương 302: Anh là công (0) hay thụ (1)
- Chương 303: Con gái
- Chương 304: Giải đấu bóng rổ
- Chương 305: Lời tỏ tình
- Chương 306: Nảy lòng tham sắc
- Chương 307: Áo len
- Chương 308: Lời cảnh cáo buổi sáng
- Chương 309: Cô bạn thân Lâm Nghệ
- Chương 310: Thường nhật
- Chương 311: Sinh nhật
- Chương 312: Xem phim
- Chương 313: Thế nào cũng thấy là dâng hiến mà
- Chương 314: Ký túc xá có nội gián!
- Chương 95: 315. Sinh nhật
- Chương 96: 316. Ước nguyện
- Chương 97: 317. Quán bar
- Chương 98: 318. Biến thái!
- Chương 99: 319. Chủ Nhật
- Chương 320. Tô Nghị Xương
- Chương 101: 321. Kế hoạch hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 322: Đồ móng heo
- Chương 103. 323 Sinh nhật
- Chương 324. Cậu không có vấn đề gì đấy chứ?
- Chương 105: 325. Tô Bằng bối rối
- Chương 106: 326. Vào bếp
- Chương 327: Nhanh thật!
- Chương 108: 328. Vấn đề du học
- Chương 329: Lựa chọn
- Chương 110: 330.
- Chương 111: 331. Tin xấu
- Chương 112: 332. Cuộc sống túng quẫn
- Chương 113: 333. Làm thêm
- Chương 114: 334. Hỏi tội
- Chương 335: Ngày mưa
- Chương 116: 336. Bố vợ đến rồi
- Chương 117: 337. Bố và Tô Bằng
- Chương 338. Đổ vỏ
- Chương 119: 339. Bố
- Chương 120: 340. GKD
- Chương 341. Rời đi
- Chương 342. Tuyệt đối không đồng ý!
- Chương 123: 343. Thực tập
- Chương 124: 334. Đền bù
- Chương 125: 345. Vợ nhà mình quyến rũ chết người
- Chương 126: 346 Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 127: 347. Kiểm tra
- Chương 128: 348. Xã giao
- Chương 349. Cậu là M hả!
- Chương 130: 350. Hú vía một phen
- Chương 131: 351. Nắm thóp
- Chương 132: 352. Trường học
- Chương 133: 353. Vị khách không mời
- Chương 354: Lịch sử đen
- Chương 135: 355. Cẩu huyết
- Chương 136: 356. Át chủ bài của Tô Bằng
- Chương 137: 257. Buổi sáng thường ngày
- Chương 138: 358. Lên lớp
- Chương 139: 359. Mặc đồ nữ
- Chương 360: Học đòi theo
- Chương 141: 361. Tăng ca
- Chương 362. Chuyện thường ngày của hai đứa
- Chương 143: 363. Ba chọn một
- Chương 144: 364. Lần đầu thử đồ con gái
- Chương 365. Giả gái
- Chương 366: Phần thưởng đâu?
- Chương 147 367. Lời tỏ tình của anh Long
- Chương 368. Lãng mạn chứ nhỉ
- Chương 369: Sát Nhật Lãng (Giết người rồi)
- Chương 150: 370. Mùng Một Tháng Năm
- Chương 151: 371. Bí mật của em gái
- Chương 372: Mục đích
- Chương 153: 373. Đêm khó ngủ
- Chương 374: Cậu muốn tớ chết mà!
- Chương 155: 375. Vở kịch buổi sớm
- Chương 156: 376. Đời thường
- Chương 157: 377. Ông nội
- Chương 158: 378. Đính hôn
- Chương 159: 379. Trăng dưới nước
- Chương 160: 380. Tâm sự
- Chương 161: 381. Chúc mừng
- Chương 162: 382. Thèm cơ thể cậu chết đi được!
- Chương 163: 383. Trải nghiệm đầu tiên
- Chương 384. Bốc đồng quá rồi!
- Chương 385. Người mẹ nhạy bén
- Chương 386. Yêu nữ hút tinh chứ gì nữa!
- Chương 167: 387. Rời nhà
- Chương 388: Chuyện thường ngày
- Chương 169 389. Phần thưởng
- Chương 170 390. Trần Tuấn Kiệt
- Chương 171: 391. Xấu hổ chạm nóc
- Chương 172: 392. Chuẩn bị
- Chương 393: Bắt đầu
- Chương 174: 393. Hoàn thành.
- Chương 395: Vợ yêu đỉnh thật
- Chương 176: 396. Tớ đề nghị cứ thế phát huy
- Chương 177: 397. Thường ngày
- Chương 178: 398. Chia tay
- Chương 179: 399. Thi công chức!
- Chương 180: 400. Sinh hoạt đêm khuya
- Chương 181: Trần Tuấn Kiệt
- Chương 182: Yếu đuối đáng thương
- Chương 183: 403. Trên lớp
- Chương 184: 404. Lâm Nghệ
- Chương 185: Yêu cầu nho nhỏ của Tô Bằng
- Chương 186: 406. Thản nhiên chấp nhận
- Chương 187: Quê chết mất thôi!
- Chương 188: 408. Không thỏa hiệp
- Chương 189: Nhiệm vụ của chủ nhân
- Chương 190: 410. Ôm ôm~
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 187: Quê chết mất thôi!
Cô chú đứng sững trước cửa, mặt mũi ngơ ngác nhìn vào trong.
Từ góc nhìn của họ, do bị Tô Bằng chắn mất nên chỉ thấy được nửa khuôn mặt của An Hàm, nhưng vẫn đủ để nhìn rõ bộ đồ hầu gái đen trắng, đôi tai mèo trên đầu, và cả chiếc đuôi đen vươn ra từ dưới váy.
Lúc này, An Hàm chống hai tay ra sau, ngã ngồi bệt xuống đất, nước mắt lưng tròng chực trào ra, dường như có thể bật khóc bất cứ lúc nào. Gương mặt cô hoảng hốt xen lẫn đau đớn, hiện rõ vẻ đáng thương tội nghiệp, tư thế lùi về sau rõ ràng là muốn bỏ chạy. Còn Tô Bằng thì ngồi xổm trước mặt An Hàm, trông chẳng khác nào một tên tội phạm vừa cố tình xô ngã cô, đang định giở trò bạo hành.
“Giới trẻ bây giờ biết chơi thật đấy...” Cô tấm tắc khen, tò mò nghển cổ cố nhìn cho rõ hơn.
Chú thì sầm mặt lại, liếc sang người vợ đang cười tủm tỉm bên cạnh, bỗng rùng mình một cái, lạnh lùng buông một câu nhận xét: “Đồi phong bại tục.”
“Hai đứa nó ở nhà chơi mấy trò mới lạ chút cũng bình thường mà.” Cô che miệng cười.
Tô Bằng đã cảm thấy da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát, cậu chỉ cảm thấy mình đã đặt nửa bàn chân vào bên bờ vực của cái chết xã giao, nửa còn lại phụ thuộc hoàn toàn vào thái độ của bố mẹ mình.
“Không sao đâu, cứ bình tĩnh mà chết xã giao đi...”
Cậu an ủi An Hàm, nhưng không nói thì thôi, vừa dứt lời, sắc mặt An Hàm lại càng trắng bệch.
Ma mới biết trong lòng cô chú đang nghĩ gì về đứa con dâu tương lai này!
An Hàm co rúm người lại, cố gắng giấu cả thân hình vào trong bóng của Tô Bằng, đầu óc cô trống rỗng, sắc mặt trắng bệch trong phút chốc chuyển sang đỏ bừng vì xấu hổ tột độ.
Quá đáng sợ!
Dù đã trải qua vô số nhiệm vụ có nguy cơ chết xã giao, nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được cảnh tượng này.
Cứ như là bị bắt gian tại giường...
Bầu không khí mờ ám lãng mạn giữa hai người ban nãy, giờ phút này như đông cứng lại hoàn toàn.
Trong nhà tĩnh lặng như tờ, An Hàm im lặng, nấp sau lưng Tô Bằng từ từ đứng dậy, giả vờ bình tĩnh định đi về phòng ngủ.
Nhưng mới bước được một bước, chiếc tất ống dài ở chân trái không có đai giữ đã chẳng nể nang gì mà tuột xuống.
Sao mình lại phải đi tất dài cơ chứ!
Mà có đi tất dài thì cũng phải cài đai kẹp vào chứ!
Người cô lại cứng đờ, cô ngẩng đầu, mếu máo nhìn về phía Tô Bằng.
“Tô Bằng.”
Đúng lúc này, cô bước vào nhà, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.
Cô tò mò nhìn An Hàm, khiến cô càng không dám nhúc nhích, chỉ có thể rụt rè cúi đầu, hai tay buông thõng trước ngực, ra vẻ ngoan ngoãn nghe lời, đoạn lại len lén định kéo chiếc tất trắng ở chân trái lên.
“Mẹ, sao tối muộn thế này hai người còn tới đây làm gì?” Tô Bằng cứng người quay đầu lại, “Cũng không gõ cửa.”
“Cũng đâu có muộn, mới hơn chín giờ thôi.” Cô che miệng cười, “Ai mà biết hai đứa đang chơi trò...”
“...”
Mặt An Hàm đỏ bừng, cô cúi gằm đầu không dám nhìn cô.
“An Hàm, lại đây cho cô xem nào.”
Cô giật mình, đôi chân như biến thành máy móc han gỉ, cà nhắc đi tới trước mặt cô, đầu vẫn không dám ngẩng lên.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của cô đang đảo quanh người mình, cuối cùng dừng lại ở phần ngực hở ra một nửa. Cô hoảng hốt đưa tay che lấy cổ áo, nhìn cô bằng ánh mắt cầu xin.
Đừng có trêu con nữa mà~
Sau này cô sẽ nghĩ về mình thế nào đây!
“Xinh thật đấy.” Cô cười đến nỗi đuôi mắt hằn đầy nếp nhăn.
“...”
An Hàm hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào, đồng thời cũng cảm nhận được ánh mắt của chú đang chiếu tới, khiến cô xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn vùi mặt vào ngực mình không bao giờ ngẩng lên nữa.
Cảnh tượng chết xã giao thế này mà lại không phải do nhiệm vụ của hệ thống, mà chỉ là một yêu cầu nhỏ của Tô Bằng.
Đến cả phần thưởng nhiệm vụ cũng không có!
Cô đột nhiên đưa hai tay ra, dọa An Hàm phải ưỡn thẳng lưng, cố gắng kiềm chế đôi chân đang muốn lùi lại.
“Quần áo xộc xệch hết rồi này.” Cô giúp cô chỉnh lại tay áo, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc tất đã tuột đến đầu gối của cô, đưa ra ý kiến, “Lần sau mặc quần tất thì tốt hơn, không bị tuột, hoặc mua loại chống trượt ấy.”
“...” An Hàm cảm thấy đầu mình chắc đang bốc hơi, giọng lí nhí như muỗi kêu, “Vâng ạ.”
“Chà, biết chơi ghê nha~”
Cô lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng, khiến An Hàm xấu hổ đến sắp khóc luôn rồi.
Ai mà ngờ cô cũng có cái gu ác thú vị thế này!
Rõ ràng là thấy cô đã xấu hổ đến độ não sắp treo luôn rồi, mà vẫn cố tình trêu chọc, ghẹo gan cô!
Cô lén liếc nhìn chú, phát hiện Tô Bằng đã đứng trước mặt chú, cúi đầu, không biết đang bị giáo huấn chuyện gì.
Cảm nhận được có người cùng mình chết xã giao, cảm giác xấu hổ trong lòng An Hàm bỗng nhiên giảm đi không ít.
Dù sao thì cô cũng chỉ bị bố mẹ chồng tương lai bắt quả tang, còn Tô Bằng là bị chính bố mẹ ruột...
Tưởng tượng đến cảnh mình chết xã giao trước mặt bố mẹ, An Hàm cảm thấy tình cảnh của mình bây giờ vẫn chưa phải là tệ nhất.
“Lần này đến là để xem hai đứa sống thế nào, có thiếu thốn gì không.” Cô cười tủm tỉm, nhưng rồi lại chuyển chủ đề, “Bình thường cũng phải chú ý một chút, đều đang đi học cả, cô với chú mày còn phải lo chuyện công ty, không có thời gian trông cháu đâu đấy.”
“...”
An Hàm nhận ra có gì đó không ổn, bèn hỏi hệ thống về độ hảo cảm của cô đối với mình.
[Trương Bội Linh: Độ hảo cảm 35]
Nếu không tính năm điểm vừa mới tăng, thì độ hảo cảm của cô dành cho cô cũng đã là ba mươi điểm, tăng không ít so với trước đây.
Tuy là một tin tốt, nhưng An Hàm vẫn không tài nào cười nổi.
[Tô Quảng Dụ: Độ hảo cảm 15]
Độ hảo cảm của chú dành cho cô vẫn rất bình thường, có lẽ ông vẫn cho rằng nên tìm cho Tô Bằng một người vợ môn đăng hộ đối.
“Ông nội Tô Bằng đã đích thân chủ trì lễ đính hôn cho hai đứa rồi, con cứ yên tâm đi.”
“Vốn dĩ cô đã rất thích con rồi, chỉ là chú con không đồng ý thôi.”
“Trước đây Tô Bằng cũng chưa từng ở ngoài bao giờ, nếu không có con chăm sóc nó, nó sợ là chết đói từ lâu rồi, đâu được như bây giờ, được con chăm cho...” Cô quay đầu nhìn Tô Bằng, thấy bộ dạng phờ phạc, quầng thâm mắt đậm đặc của cậu, liền khựng lại, “... cũng tốt nhỉ?”
Đúng là không nhìn ra cô gái nhỏ bé trước mắt này bản lĩnh lại lớn đến vậy.
Con trai bà dù sao cũng tập boxing từ nhỏ, thể lực trước nay vẫn rất tốt, thế mà lại ra cái vẻ bị vắt kiệt sức lực.
Cô có chút bất ngờ đánh giá thân hình nhỏ nhắn gầy gò của An Hàm.
Dáng người đúng là chuẩn thật, mà không nhìn ra thể lực cũng tốt ghê.
“Dạ, con... con có thể vào thay đồ được không ạ...” An Hàm bị nhìn đến xấu hổ vô cùng.
“Được, con vào thay đồ đi, để cô làm đồ ăn khuya cho hai đứa nhé?”
Cô chỉ vào mấy cái túi to ở cạnh cửa: “Cô mua cho hai đứa không ít đồ ngon, vừa hay thử luôn.”
“Vâng ạ.”
Được cho phép, An Hàm như chạy trốn vào phòng ngủ, chưa chạy được hai bước, đôi tất lụa trơn tuột lại trượt trên sàn, nhưng lần này cô đã nhanh chóng điều chỉnh lại trọng tâm và vịn tay vào tường.
Suýt nữa thì!
“Cẩn thận chút.”
Cô ở phía sau lo lắng nhắc nhở.
“Vâng!”
An Hàm vịn tường, không cần quay đầu lại cô cũng nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô.
Quê chết mất thôi
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận