Tập 03

Chương 385. Người mẹ nhạy bén

Chương 385. Người mẹ nhạy bén

Chập tối.

An Hàm bồn chồn không yên đứng cách nhà chưa đầy trăm mét, cô thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa, lo lắng đi đi lại lại, đôi lúc còn sờ lên miếng băng urgo trên cổ.

“Chắc sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ?” Cô tự lẩm bẩm, lúc đi vẫn cà nhắc, cơn đau do buổi chiều phóng túng vẫn chưa tan hết.

Tô Bằng đứng bên cạnh cô, cũng tỏ ra hơi chột dạ: “Chắc là không đâu... Vốn dĩ đầu gối cậu bị ngã nên đi lại hơi kỳ rồi, cứ nói là uống say quá, không cẩn thận lại va vào đâu đó?”

“Thế miếng băng urgo trên cổ giải thích thế nào?”

An Hàm lo sốt vó, quay sang lườm Tô Bằng một cái vừa ngại vừa tức: “Cậu tuổi chó à! Cắn người tớ toàn là vết!”

Tô Bằng lúng túng sờ sờ mũi.

Rõ ràng là An Hàm chủ động, sao giờ lại đổ hết lên đầu cậu chứ.

Cậu cũng bị cô véo cho tím một mảng sưng một cục còn gì...

“Thế giờ làm sao?” An Hàm than vãn, “Tại cậu hết, tự dưng chuốc rượu tớ.”

“Tớ thật sự chỉ muốn ăn mừng một chút thôi...”

Tô Bằng còn định giải thích, nhưng khi thấy ánh mắt vừa giận vừa ngượng của cô, cậu liền đổi giọng ngay tắp lự: “Đúng, là tớ chuốc rượu cậu để có ý đồ xấu! Lỗi của tớ hết!”

“Xí!”

Chẳng biết vì sao, An Hàm sau khi được “tưới tắm vun trồng” lại toát ra một khí chất đầy quyến rũ. Dù giữa đôi mày cô vẫn đầy vẻ lo lắng bất an, nhưng mỗi cử chỉ, hành động dường như đều thu hút ánh mắt của Tô Bằng hơn trước.

Ánh mắt Tô Bằng vô thức nhìn xuống đôi chân thon dài của An Hàm dưới lớp váy ngắn, trong đầu hiện lên cảnh tượng bị cặp chân dài ấy kẹp chặt bên hông...

Cậu không dám nghĩ nhiều, ngay khoảnh khắc An Hàm quay đầu lại liền vội dời tầm mắt đi chỗ khác: “Hay là khai thật luôn cho rồi?”

“Thế thì cậu sẽ bị mẹ tớ đánh chết đấy.”

An Hàm lườm cậu một cái, đang định bàn tiếp kế hoạch lấp liếm cho qua chuyện thì bỗng nghe thấy tiếng cô em gái từ cửa nhà vọng lại.

“Chị! Chị ơi! Vừa hay tới giờ ăn tối rồi!”

“...”

Mặt cô hiện rõ vẻ chán đời không còn gì để luyến tiếc, nhìn cô em gái đang chạy về phía mình.

“Chị! Nghe mẹ nói hai người kết hôn rồi à?”

“Là đính hôn.”

Em gái nhào vào lòng An Hàm, khuôn mặt đầy tò mò ngẩng lên hỏi: “Nghe nói buổi trưa hai người đi ăn một bữa sang chảnh hả? Không thèm rủ em, lúc đó em còn đang đi học thêm...”

“Ai bảo em học dốt làm gì?”

An Hàm đối phó với sự đeo bám của em gái, nụ cười có chút gượng gạo.

Cô em gái bỗng nhận ra có gì đó là lạ. Cô bé ngẩng đầu, nhìn chị mình từ trên xuống dưới, rồi lại quay sang nhìn Tô Bằng đang cười gượng bên cạnh.

Đôi mắt to tròn của cô bé chớp chớp, hỏi một cách đầy quan tâm: “Chị, chân chị vẫn chưa đỡ ạ?”

“À... Ừ!”

Cô em gái bối rối nhìn An Hàm, rồi lại phát hiện ra miếng băng urgo trên cổ cô: “Chị! Cổ chị bị sao thế?”

“Cái này... Không cẩn thận đụng phải, sưng lên một cục.”

“Có nặng không ạ?”

“Cũng ổn.”

Sự ngây thơ trong sáng của em gái càng khiến cảm giác tội lỗi và xấu hổ trong lòng An Hàm tăng thêm. Cô vô cùng hối hận vì cú bốc đồng chiều nay, đến mức giờ đây không dám nhìn thẳng vào mắt em gái, chột dạ vờ cúi xuống xem điện thoại.

An Hàm thầm than trong lòng, đến cả em gái cũng phát hiện ra điểm bất thường trên người mình, mẹ chắc chắn cũng sẽ nhận ra.

Cô nhích từng bước một, vừa sợ hãi vừa không muốn đi về phía cửa nhà, lòng dạ rối bời, vẻ mặt viết đầy hai chữ “bất an”.

“Chị ơi~ Buổi chiều chị với anh Tô Bằng đi làm gì thế?”

“Ờm... Ngủ trưa một lát.”

“Ngủ cùng anh Tô Bằng ạ?”

“...”

Chắc là, cũng coi như vậy nhỉ?

Về đến cửa nhà, An Hàm ló đầu vào nhìn, thấy mẹ đang dọn cơm lên bàn.

Thấy mẹ dường như không để ý đến mình, cô phi một bước vào nhà, nhanh như chớp kéo ghế ra rồi đặt mông ngồi xuống bàn ăn.

Ngồi xuống rồi thì chắc sẽ không dễ bị phát hiện nữa đâu!

Mẹ liếc cô một cái, dọa cô giật bắn mình, toàn thân căng cứng.

“Về muộn thế, ngủ ở khách sạn bao lâu?”

“Hai, hai ba tiếng gì đó ạ?”

“Ngủ lâu thế tối lại chẳng ngủ được.” Mẹ lại bắt đầu bài ca cằn nhằn như mọi khi, “Con gái con đứa không uống được rượu thì đừng có uống, mới có một chai đã say, ra ngoài sớm muộn gì cũng thiệt thân.”

“Vâng vâng.”

An Hàm cực kỳ đồng tình với lời của mẹ.

Nếu không phải bị dụ uống rượu trắng, thì buổi chiều nay cô đã không “biếu không” như vậy.

Cô ngoan ngoãn ngồi im chờ ăn tối, mẹ cũng bưng nốt thức ăn còn lại ra bàn, đưa cho cô một đôi đũa.

“Ngồi đi chứ, đứng đó làm gì?”

Tô Bằng lúc này mới lúng túng ngồi xuống bên cạnh An Hàm.

“Hai đứa này...” Mẹ lắc đầu, “Mai mấy giờ đi?”

“Buổi trưa ạ.”

“Ừm. Tô Bằng, mâu thuẫn với nhà cháu ổn chưa?”

“Cũng ổn rồi ạ.”

Mẹ chau mày, bà đang định khuyên nhủ Tô Bằng vài câu thì ánh mắt bỗng dừng lại trên cổ An Hàm.

Miếng băng urgo nổi bật một cách lạ thường, khiến bà lập tức nhận ra điểm bất thường.

Ngay khoảnh khắc bị nhìn chằm chằm, An Hàm cứng đờ người, đến đôi đũa đang gắp thức ăn cũng khựng lại. Cô vội cúi đầu, vờ như không có chuyện gì xảy ra mà cắm cúi ăn, đồng thời cố gắng đánh lạc hướng: “Mẹ, đồ ăn ở khách sạn đó không ngon bằng mẹ nấu, haha...”

Đôi mày của mẹ nhíu chặt lại.

An Hàm càng thêm hoảng hốt, cô đá nhẹ vào chân Tô Bằng dưới gầm bàn, tiếp tục lấp liếm: “Con uống say, lúc đi vệ sinh không cẩn thận bị ngã, không có gì đâu ạ.”

“Đúng ạ, không sao đâu cô, cháu có đưa An Hàm đến phòng khám xem rồi, đã bôi thuốc rồi ạ.”

“Lại ngã à?” Mẹ ngẩn ra, “Sao bất cẩn thế?”

“Đúng đó chị, chị đi cà nhắc trông thảm lắm!” Cô em gái xen vào, “Chắc chắn là tại buổi trưa không dắt em đi ăn ngon nên bị báo ứng rồi!”

“...”

Chẳng hiểu sao, cứ em gái mở miệng là An Hàm lại thấy xấu hổ không chịu nổi.

“Đừng có nói bậy.”

Giọng mẹ hơi nghiêm lại, cô em gái lập tức cúi đầu ăn cơm, nhưng miệng vẫn lầm bầm: “Lần này chắc chị ấy ngã vào đùi hay sao ấy, cứ khép chặt chân trông khó chịu lắm.”

“...”

An Hàm đã nhanh chóng ăn xong bữa tối. Dưới ánh mắt dò xét của mẹ, cô đặt đũa xuống, đứng dậy định chuồn.

“Mẹ! Con đi tắm đây! Chiều ngủ một giấc toát hết cả mồ hôi!”

An Hàm cuống cuồng định rời đi, nhưng mẹ lại lườm hai đứa một cái: “Ngồi xuống!”

“Vâng.”

Cô đành phải ngoan ngoãn ngồi lại.

Mẹ nhìn An Hàm từ trên xuống dưới, rồi lại quay sang nhìn Tô Bằng, càng nhìn càng thấy đáng ngờ.

Nhìn sắc mặt Tô Bằng có vẻ còn xanh xao hơn trước, lại nhìn dáng vẻ hoảng hốt của An Hàm, chắc chắn có chuyện gì đó giấu bà.

“Cô ơi, không có chuyện gì đâu ạ... Chỉ là buổi chiều cháu với An Hàm lại ăn mừng nên uống chút rượu trắng, cậu ấy không dám nói với cô.”

Tô Bằng quyết định nói ra một nửa sự thật để tăng độ tin cậy cho lời nói: “Uống rượu trắng xong cậu ấy say lảo đảo, ngã mấy lần...”

“Thật không?”

Mẹ nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Đúng ạ!” An Hàm gật đầu quả quyết.

Mẹ quay sang nhìn cô: “Thế thì gỡ miếng băng urgo ra mẹ xem nào.”

“...”

Cũng không biết mẹ có kinh nghiệm trong chuyện này không nữa.

Lần này thì An Hàm chẳng còn quả quyết được nữa. Cô chần chừ một lúc rồi mới gỡ miếng băng urgo trên cổ xuống.

Cô không dám nhìn vào mắt mẹ, chỉ nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt.

“Mẹ, con đi tắm thật đây ạ.” An Hàm chột dạ chạy lên lầu.

Dáng điệu đó càng khiến phỏng đoán trong lòng mẹ được chứng thực. Trong lòng bà bất chợt dâng lên một cảm giác chua xót, sau một tiếng thở dài nặng nề, bà bất đắc dĩ hỏi Tô Bằng: “Có dùng biện pháp an toàn không?”

“Cái này...”

Mẹ vớ luôn cuộn màng bọc thực phẩm trên bàn.

Thằng nhóc trời đánh này ăn sạch con gái bà thì thôi đi, lại còn không biết trân trọng gì cả!

“Có ạ! Có ạ!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!