Tập 03

Chương 106: 326. Vào bếp

Chương 106: 326. Vào bếp

Buổi tối về đến căn hộ cho thuê, An Hàm lập tức tất bật nấu cơm.

Bữa cơm này là tiệc sinh nhật của Tô Bằng, hơn nữa anh họ của cậu ấy cũng sẽ đến, không thể nấu quá tệ được, kẻo lại phá hỏng ấn tượng tốt đẹp mà Tô Nghị Xương dành cho cô.

Bình thường ở nhà, thỉnh thoảng cô cũng vào bếp, nhưng lúc đó mẹ sẽ nhặt sẵn rau, thái thịt rồi ướp gia vị, việc cô cần làm chỉ là cho vào chảo xào, nêm nếm chút đỉnh, mẹ cũng sẽ đứng bên cạnh chỉ bảo.

Nhưng lần này, mọi công đoạn đều do một tay cô phụ trách.

Việc này khiến An Hàm luống cuống tay chân, tay đang thái thịt sợi, lại đột nhiên nhớ ra trong tủ lạnh còn có cánh gà đông lạnh cần rã đông, rau đã cho vào chảo xào rồi, mới sực nhớ ra máy hút mùi còn chưa bật.

Dầu bắn tung tóe, dọa cô phải vội vàng vớ lấy nắp nồi làm khiên, rón rén vươn dài cánh tay điều khiển chiếc xẻng, nhưng mu bàn tay vẫn bị bỏng một phát, suýt nữa run tay làm lật cả chảo.

Cửa phòng được mở ra, Tô Bằng vừa từ phòng gym về, toàn thân rã rời vịn vào tường đi vào nhà.

“Cần tớ giúp không?” Cậu liếc mắt là thấy ngay An Hàm đang nấu ăn như đánh trận, tiện tay đóng cửa lại, nhìn đồng hồ, “Bảy giờ hơn rồi, chắc khoảng tám giờ anh tớ đến.”

“Giúp á?”

An Hàm ngập ngừng nhìn Tô Bằng, nhưng lại lắc đầu nguầy nguậy.

Một mình cô đã bù đầu bù cổ rồi, Tô Bằng mà vào nữa thì có khi hai người họ phá tung cả nhà bếp mất.

“À đúng rồi, bác sĩ nói sao?”

“Không có vấn đề gì, chỉ là do quá căng thẳng thôi.”

“Tớ đã nói mà~”

An Hàm nhận ra trong lòng mình vậy mà có chút may mắn, nhưng rồi lại tiếc nuối vì sau này khó có thể dùng lý do này để chọc ghẹo Tô Bằng nữa.

Lời nhận xét ‘chưa đến chợ đã hết tiền’ này, mà thốt ra từ miệng bạn gái, thì sức sát thương với Tô Bằng có khác nào dao đâm vào ngực.

Mũi ngửi thấy có mùi khét, cô vội tập trung vào việc nấu nướng, thuận miệng nhắc nhở: “Đi tắm đi, người toàn mùi mồ hôi.”

“Ừm.”

Chưa đầy mười phút sau, Tô Bằng đã tắm xong, thay một bộ quần áo khác.

Cậu hơi thèm ăn, đầy mong đợi ghé vào cửa bếp, mắt long lanh nhìn An Hàm bên trong.

“Nếu đói thì trong tủ lạnh còn bánh kem đấy, tối qua tớ mua cho cậu.”

Bánh kem để trong tủ lạnh cả ngày lẫn đêm, về lý thuyết thì vẫn chưa hỏng.

Nhưng An Hàm vẫn có chút không yên tâm mà nói thêm: “Nếu thấy mùi vị không ổn thì vứt đi nhé, cậu vứt đi, cậu sẽ không thấy tiếc.”

Cô tiếp tục chuyên tâm nấu nướng, nhưng một lát sau, cô quay đầu lại nhìn Tô Bằng vẫn đứng bất động ở cửa bếp.

“Sao thế?”

Tô Bằng thèm lắm, nhưng lại có chút ngượng ngùng: “Tối nay...”

“Tối nay ăn tôm khô xào trứng, rau muống xào, đậu phụ rán, còn có thịt kho tàu và thịt xào ớt xanh.” An Hàm bất đắc dĩ thở dài, “Cũng không biết có hợp khẩu vị cậu không... Dù sao tớ nếm thử thì thấy cũng được.”

“Không phải, ý tớ là tối nay thử lại lần nữa?”

Câu nói này lập tức khiến An Hàm nhớ lại cảm giác đáng sợ lúc trong tay, mặt cô nhanh chóng đỏ bừng, không chút do dự lắc đầu: “Nghĩ cái gì đấy!”

“Hôm nay tớ sinh nhật.”

“Sinh nhật thì sao? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

“Lần này chắc chắn sẽ lâu!”

“Biến đi! Đồ biến thái!”

Tô Bằng tỏ vẻ thất vọng, đi ra dọn dẹp bàn trà trước.

Đàn ông đúng là cái loài không thể cho chút lợi lộc nào, chỉ cần cho tí ánh nắng là rực rỡ ngay!

An Hàm thầm mắng trong bụng, nhưng đột nhiên lại nhớ đến phần thưởng mà mình nhận được.

Kỹ năng… tay nghề… sẽ không phải là chỉ cái này đấy chứ?

Cô cũng không nghĩ nhiều, hiện tại năng lượng chính vẫn phải đặt vào việc nấu nướng.

Gần tám giờ, những món ăn kết tinh toàn bộ sự am hiểu về nấu nướng trong suốt hai mươi mấy năm qua của An Hàm cuối cùng cũng được dọn lên bàn.

Cô nhìn bàn thức ăn, cảm giác thành tựu dâng trào, cả người bất giác ưỡn thẳng lưng, chống nạnh, đắc ý hỏi Tô Bằng: “Nếm thử đi, mùi vị thế nào?”

“Trông cũng ra gì phết.”

Tô Bằng vốn tưởng cơm An Hàm nấu sẽ là một thảm họa, nhưng không ngờ trông cũng không tệ, ít ra không phải là món ăn bóng đêm không thể nuốt nổi.

“Vậy lần trước tớ ốm sao cậu lại nấu linh tinh thế?” Cậu lẩm bẩm gắp một miếng thịt.

“Lúc đó chỉ có một cái bếp từ, cậu muốn tớ làm thế nào?”

Mắt An Hàm như sáng rực lên, vừa nãy còn vênh váo tự đắc, giờ nhìn Tô Bằng thưởng thức món ăn lại bất giác lo thắt cả ruột, ánh mắt nhìn cậu chằm chằm, vừa mong đợi vừa rối rắm, hai bàn chân không ngừng nhón lên, người bất giác hơi rướn về phía trước.

Cảm giác này quả thực giống như đang chờ giáo viên chấm bài kiểm tra, vô cùng dày vò.

Cô mắt long lanh nhìn Tô Bằng, không thể chờ được nữa mà hỏi: “Thế nào?”

“Ừm...”

Tô Bằng ngẩng đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt do dự.

“Không ngon à?”

“Tớ thử món khác xem.”

An Hàm gật đầu lia lịa: “Món trứng xào này chắc chắn không có vấn đề gì, cậu thử trứng xào đi.”

Năm tuổi cô đã bắc ghế trèo lên làm món trứng xào rồi, đó là món cô tự tin nhất sẽ không thể lật xe được.

Kể cả không cho gia vị gì thì trứng xào có khó ăn đến mấy cũng chẳng thể khó ăn đi đâu được, nhỉ?

Tô Bằng với vẻ mặt nghiêm trọng nếm thử hết một lượt các món trên bàn, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng, ngồi phịch xuống ghế sô pha, mày nhíu chặt.

“Không hợp khẩu vị à?”

An Hàm cũng không hiểu tại sao mình lại để tâm đến đánh giá của Tô Bằng như vậy, thực tế thì món nào trước khi cho ra đĩa cô cũng đã nếm thử một lần, tuy không thể nói là ngon, nhưng chí ít cũng tàm tạm.

Hơn nữa Tô Bằng là người Mân Nam, khẩu vị hẳn là không khác cô là mấy.

Tô Bằng ngẩng đầu nhìn bộ dạng lo lắng sốt sắng của cô, bỗng cười nói: “Thật ra cũng ổn, không khó ăn.”

“Vậy cậu nhíu mày làm gì!”

“Tớ chỉ nghĩ cậu ở nhà cũng có bao giờ vào bếp đâu, mà nấu ăn cũng khá ổn, trong khi tớ thì chẳng biết gì cả.” Cậu bất đắc dĩ nhún vai, “Muốn giúp một tay cũng bị cậu chê.”

“Dù sao thì cậu cũng là cậu ấm mà...” An Hàm lầm bẩm.

Tên Tô Bằng này đức trí thể mỹ phát triển toàn diện, chỉ có duy nhất môn ‘lao động’ là bị lệch tủ, từ nhỏ đến lớn cây kỹ năng của cậu ta chưa từng cộng điểm nào vào nhánh nội trợ, thành ra làm việc nhà cực kỳ vất vả, lại còn hay giúp ngược.

Còn An Hàm thì thuộc dạng phát triển cân bằng, cái gì cũng tàm tạm, nhưng cũng chẳng có gì xuất sắc cả.

“Vừa hay, anh tớ đến rồi.” Tô Bằng đột nhiên nhấc máy nghe điện thoại, cậu vội vàng đứng dậy khỏi sô pha, “Tớ xuống dưới lầu đón anh ấy.”

“Đi đi...”

Nhưng cậu vừa đứng dậy vội vàng chạy được mấy bước thì đột nhiên chân mềm nhũn, cả người khuỵu xuống đất.

An Hàm bị dọa đến ngây người, gần như ngay giây sau đã lao tới: “Sao thế?”

Tô Bằng ở dưới đất thử mấy lần đều không đứng dậy nổi, cậu ngẩng đầu lên, lại thấy trong mắt An Hàm tràn đầy vẻ lo lắng.

“Không sao, tớ đến phòng gym tập chân một tiếng, đi không nổi là chuyện bình thường.”

“...”

“Chỉ là chân vừa mỏi vừa đau không còn sức thôi.” Cậu lật người, dứt khoát ngồi bệt xuống đất.

“Thế cậu rảnh rỗi không có việc gì làm đi tập gym làm gì... Dáng vẻ cơ bắp cuồn cuộn như anh Long cũng có đẹp đâu.”

An Hàm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bĩu môi lườm cậu một cái: “Vậy tớ xuống dưới lầu nhé, anh họ cậu đang ở đâu rồi?”

“Cổng khu nhà.”

——————

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!