Tập 03

Chương 123: 343. Thực tập

Chương 123: 343. Thực tập

Sáng sớm hôm sau, Tô Bằng tỉnh giấc trong phòng ngủ phụ.

Tối qua cậu có hơi mất ngủ, trong lòng cứ canh cánh muốn sưởi ấm chân cho An Hàm, nhưng An Hàm lại chẳng nể nang chút nào, cứ đến giờ đi ngủ là vào thẳng phòng ngủ rồi khóa trái cửa, mặc cho cậu dỗ dành lừa ghen thế nào cũng nhất quyết không mở.

Hại cậu trong đầu toàn là thân hình của An Hàm, mãi đến hai giờ sáng mới lơ mơ ngủ thiếp đi.

Tô Bằng vươn vai ngồi dậy, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, não nề thở dài một tiếng.

Hôm qua có hơi bung xõa quá đà rồi, trưa ăn thịt nướng, tối lại làm một bữa đồ nướng, cả ngày trời riêng tiền ăn đã tốn hơn bốn trăm tệ, giờ nghĩ lại chỉ muốn chặt phăng cái tay đã order đồ ăn đi thôi.

Mà hôm nay đã là thứ Hai, cậu lại phải đầu tắt mặt tối đi giao đồ ăn vào buổi trưa và chiều tối.

Nếu được thì cậu cũng muốn tìm một công việc đàng hoàng, nhưng giờ đã là sinh viên năm ba, đúng lúc chương trình học nặng nhất, cho dù là đi giao đồ ăn thì ngày nào cậu cũng phải chuồn sớm nửa tiếng mới làm xong việc.

“Kiếm tiền thôi~”

Tô Bằng lẩm bẩm bước ra khỏi phòng, mấy trăm tệ dắt túi khiến cậu chẳng có chút cảm giác an toàn nào, lúc nào cũng thấy mình sống nay chết mai, có thể chết đói bất cứ lúc nào.

Cả đời này ví cậu chưa từng xẹp lép như vậy.

Trời vẫn còn sớm, trong nhà lặng như tờ không một tiếng động, Tô Bằng vệ sinh cá nhân xong liền ngồi phịch xuống ghế sô pha, uể oải nghịch điện thoại.

Một đêm không xem điện thoại, trên WeChat đã có thêm mấy tin nhắn từ họ hàng bạn bè.

Cậu nhíu mày, bất mãn lầm bầm: “Chuyện gì cũng bô bô ra ngoài...”

Nào là cô bảy dì tám thi nhau nhắn tin khuyên nhủ, bảo cậu về nhà nhận sai xuống nước, ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp đi du học, ai nấy cũng đều một giọng điệu “vì tốt cho cậu”.

Lướt qua loa mấy tin nhắn đó, Tô Bằng mặc kệ đám họ hàng, ném thẳng điện thoại lên sô pha.

Sau một tuần, rõ ràng là ba mẹ cậu đã mất kiên nhẫn, bắt đầu phát động thế trận tấn công bằng dư luận từ họ hàng rồi.

Tâm trạng Tô Bằng có hơi tệ, cậu bắt đầu nghĩ đến việc có nên đổi SIM điện thoại khác không, để khỏi bị một đống họ hàng gọi điện khuyên nhủ nữa.

Đang mải mê suy nghĩ, phòng ngủ chính truyền đến tiếng chuông báo thức.

Một lát sau, An Hàm trong bộ đồ ngủ áo sơ mi trắng dụi mắt phải, mặt mày ngái ngủ bước ra khỏi phòng.

Chiếc áo sơ mi của cô khá mỏng, dường như có thể lờ mờ nhìn thấu màu da thịt bên trong, áo sơ mi dài qua hông, bên dưới là chiếc quần dài rộng thùng thình, nhưng vẫn không che hết được cặp mông nhỏ nhắn cong vút.

Cô vẫn còn mơ màng, chân trần, bước đi mềm nhũn không sức lực, đôi mắt ngấn lệ long lanh, hoàn toàn không phòng bị mà đưa tay vào trong cổ áo gãi gãi vai, nào hay đã để lộ ra một mảng da trắng như tuyết.

Vừa thấy bạn gái nhà mình, tâm trạng Tô Bằng lập tức tốt lên hẳn.

Giá mà An Hàm coi áo sơ mi như váy, để chân trần thì còn kích thích hơn nữa... mặc quần short hay quần bảo hộ thì cũng tuyệt.

“Dậy sớm thế?” An Hàm phát hiện Tô Bằng trên sô pha, cô vừa vươn vai vừa ngáp, hỏi: “Ăn sáng gì đây?”

“Để tớ xuống lầu mua cho cậu.”

“Tớ không muốn ăn bánh bao nữa, ngán lắm rồi...” Cô dụi đi giọt nước mắt nơi khóe mi, giọng mềm oặt lầm bầm: “Tớ muốn ăn dimsum.”

“Lại xem video mukbang nào rồi à?”

Nhắc tới đây, An Hàm lập tức phấn chấn hẳn lên: “Là dimsum Quảng Đông đó! Nào là há cảo, chân gà, sườn non... tớ chưa được ăn bao giờ hết.”

Tô Bằng thì từng đến Quảng Đông ăn vài lần rồi, quả thật nó đã để lại cho cậu ấn tượng không tồi.

Nhưng vấn đề là gần đây không có quán nào bán, mà dù có thì bây giờ cậu cũng chẳng có tiền mà ăn.

“Để một thời gian nữa tớ dẫn cậu đi ăn nhé? Trong trung tâm thành phố có một quán dimsum cũng ổn lắm.”

Nhìn dáng vẻ đáng yêu với đôi má ửng hồng của cô, Tô Bằng không chút do dự mà đồng ý ngay.

“Ok!”

An Hàm cười vô cùng ngọt ngào, hai lúm đồng tiền nhỏ xinh ấy khiến trái tim Tô Bằng như muốn tan chảy.

Thế nhưng, khi An Hàm vừa bước vào nhà vệ sinh, mặt Tô Bằng lại xị xuống: “Toi rồi, không có tiền...”

Trên đường đạp xe tới trường, Tô Bằng phát hiện An Hàm hôm nay sau khi nhận được lời hứa đi ăn dimsum của cậu thì tâm trạng có vẻ rất tốt, không còn kiểu lạnh lùng xa cách như hôm qua nữa, mà cứ dính sát vào người cậu.

Điều này lại khiến cậu nảy ra chút ý đồ xấu xa.

“Ừm thì, An Hàm này...”

Ngồi trong nhà ăn dùng bữa sáng, Tô Bằng hạ thấp giọng, khẽ khàng hỏi: “Còn vụ ‘bồi thường’ thì sao?”

Thế nhưng vừa nghe đến hai từ này, sắc mặt An Hàm cứng đờ, ngay sau đó liền lạnh nhạt đi mấy phần, cô quay đầu đi, không thèm để ý tới cậu.

Sinh hoạt thường ngày thì vẫn có thể duy trì như trước đây, thỉnh thoảng giúp cậu một chút cũng được, nhưng tuyệt đối không thể để Tô Bằng có cơ hội tiến thêm một bước nào nữa.

Lần trước điểm hảo cảm tăng lên được chính là nhờ lần đầu tiên cô ra tay giúp đỡ mới có được.

Tô Bằng thấy cô đột nhiên trở nên lạnh nhạt, vẻ mặt ngỡ ngàng sững sờ mất mấy giây, cậu gãi gãi đầu, cuối cùng chỉ biết thở dài, một tay chống cằm lướt điện thoại.

Đều tại bố vợ tương lai!

Chắc chắn là đã nhồi sọ An Hàm mấy cái tư tưởng bảo thủ gì rồi, An Hàm chẳng còn nhiệt tình chủ động, không chịu “hư” nữa rồi!

An Hàm lén lút quan sát sắc mặt Tô Bằng, không thấy vẻ gì là bất mãn, trong lòng mới khẽ thở phào một hơi.

Tuy rằng việc giảm điểm hảo cảm sẽ khiến cô an toàn hơn, nhưng nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà điểm hảo cảm tụt dốc, vậy thì e là cô phải xem xét lại xem liệu có phải Tô Bằng chỉ đơn thuần là ham muốn sắc đẹp của cô hay không.

Hệ thống ơi hệ thống, hảo cảm lên một trăm mốt thì sẽ có hậu quả gì?

Cô thầm hỏi trong lòng một lượt, nhưng cái hệ thống thiểu năng này lại chẳng thèm trả lời.

An Hàm đã sớm quen với cái nết của hệ thống rồi, nhưng lần nào cũng phải vào trong lòng chửi thầm cả nhà nó một lượt.

“Anh cố vấn!”

Tô Bằng đột nhiên đứng bật dậy, vươn dài cánh tay vẫy Nhâm Trì vừa bước vào nhà ăn.

An Hàm bị cậu dọa giật nảy mình, suýt nữa thì đập cả cái bánh thịt heo ăn sáng vào mũi.

Nhâm Trì đằng xa liếc nhìn hai người họ một cái, hai tay đút túi quần, thong thả đi tới: “Có chuyện gì không?”

“Anh cố vấn, nếu tìm được chỗ thực tập rồi thì có thể xin nghỉ học được không ạ?”

Nhâm Trì vừa thấy cặp đôi này là đã hơi rén, dù sao thì hai đứa này cũng biết sở thích mặc đồ nữ của anh.

Nhưng vừa nghe câu hỏi, anh đang từ bộ dạng lười nhác ban nãy, giờ lập tức trừng mắt, lấy ra uy nghiêm của một cố vấn học tập, nghiêm giọng nói: “Nhà trường cấm sinh viên năm ba đi thực tập! Em vẫn là sinh viên, học tập mới là nhiệm vụ chính của em!”

Tô Bằng không thân với anh lắm, bị mắng cho một trận, đành phải cười hì hì cho qua chuyện: “Em chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi ạ.”

“Anh Nhâm, thế nếu học xong hết rồi, ngày nào cũng cúp học mà vẫn thi qua môn thì sao ạ?” An Hàm lại ló đầu vào hóng chuyện.

“Đấy là việc của em! Không muốn lên lớp chẳng lẽ tôi còn phải ngày nào cũng lùa em đi à?”

“Hiểu rồi, ý là miễn đừng tạch môn là được~”

Nhâm Trì lườm cô một cái không tỏ rõ ý kiến.

“Anh Nhâm~ cái bánh này ngon lắm! Anh ăn thử đi!”

Nhâm Trì liếc nhìn xung quanh một vòng, vội vàng ngồi xuống đối diện họ, hạ giọng nói: “Anh đang trong giai đoạn xét duyệt biên chế quan trọng, đừng có gây thêm rắc rối cho anh!”

“Cúp học thì mấy đứa rành nhất rồi còn gì? Hỏi anh làm gì nữa?”

Tô Bằng mặt đầy bất đắc dĩ nói: “Em có bao giờ cúp học đâu.”

Từ lúc lên đại học tới giờ cậu luôn là một sinh viên ngoan ngoãn, đừng nói là cúp học, xin nghỉ phép thôi cũng thấy hơi rén rồi.

“Cái này em cũng ít kinh nghiệm lắm, nhiều nhất là nhờ người điểm danh hộ thôi, chứ không bao giờ cúp học.”

Lời của Tô Bằng thì Nhâm Trì tin, chứ lời của An Hàm thì hoàn toàn là tự lừa mình dối người.

Bây giờ anh chỉ mong mấy đứa biết sở thích mặc đồ nữ của anh như An Hàm và Tô Bằng mau mau tốt nghiệp, để anh được yên yên ổn ổn làm một cố vấn chính thức ở ngôi trường này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!