Ngày lễ mùng một tháng năm, toa tàu cao tốc chật ních người. Tiếng trẻ con la khóc, tiếng clip TikTok, game, phim ảnh bật loa ngoài, tiếng người xung quanh trò chuyện, mọi thứ trong toa tàu đều trở nên ồn ào náo nhiệt một cách lạ thường.
An Hàm nhìn những dãy núi, cánh đồng, đường hầm vụt qua ngoài cửa sổ, lòng lại thấp thỏm không yên về chuyến về nhà lần này.
“Sắp tới rồi…”
Cũng không biết mẹ đột nhiên gọi cô về làm gì, lại còn đặc biệt dặn phải dắt theo Tô Bằng.
Lẽ nào là do ba mách lẻo với mẹ, thế là gọi cô về để cắt đứt hoàn toàn với Tô Bằng? Hay là mẹ càng lúc càng thấy Tô Bằng là một chàng rể tốt, định bụng tổ chức một bữa tiệc đính hôn?
An Hàm ngắm bóng mình phản chiếu trên cửa sổ, ngắm nghía bản thân trong gương một lúc, sau đó áp trán lên cửa kính, đầu khẽ đập vào cửa sổ theo từng cú xóc nhẹ của con tàu.
Tô Bằng ngồi bên cạnh cô nhắm mắt dưỡng thần, dạo gần đây cậu đã phải tăng ca mấy lần, hầu như ngày nào cũng thiếu ngủ, khó khăn lắm mới có được kỳ nghỉ, cậu liền tranh thủ khoảnh khắc nhàn rỗi ngắn ngủi này, hít hà mùi hương thiếu nữ ngọt ngào tỏa ra từ người An Hàm mà nghỉ ngơi.
“Còn bao lâu nữa?”
“Chắc khoảng hai mươi phút.” An Hàm liếc nhìn Tô Bằng vẫn đang nhắm mắt, “Đến ga rồi còn phải đi xe buýt nữa… Cậu có tiền lẻ không? Hai chúng mình tổng cộng là tám tệ.”
Tàu cao tốc chỉ đến thành phố tỉnh, nhưng từ ga tàu của thành phố tỉnh có xe buýt chạy thẳng về thị trấn nhỏ, mỗi người bốn tệ.
“Tớ không chuẩn bị… Hay mình bắt taxi đi?”
“Chắc cũng mất một hai trăm tệ nhỉ?”
“Vậy để tớ xuống xe rồi đi đổi tiền lẻ.” Tô Bằng không chút do dự đổi ý.
Nếu là trước đây, cậu đã tự lái xe, chạy một mạch từ nhà trọ đến tận cổng nhà An Hàm rồi.
Tốc độ tàu cao tốc dần chậm lại, hai mươi phút sau, con tàu dừng hẳn trong ga.
An Hàm cũng không vội, đợi những người xách hành lý xuống xe hết, cô mới thong thả, đi cà nhắc theo sau Tô Bằng rời khỏi toa tàu.
Tuy hôm qua chỉ ngã trên nền gạch men, nhưng hai đầu gối và khuỷu tay vẫn bị trầy da sưng đỏ, cộng thêm thuộc tính nhạy cảm, cảm giác đau đớn liên tục khiến dáng đi của cô có chút gượng gạo.
Tô Bằng tò mò ngắm nghía nhà ga tàu cao tốc này, thấy An Hàm bước xuống xe, cậu vội quay lại đỡ tay cô.
“Tớ có phải đi không nổi đâu.” An Hàm lườm cậu một cái.
“Tớ sợ dì hiểu lầm.”
“Chẳng phải chỉ là ngã một cái thôi sao… Từ nhỏ đến lớn tớ ngã cả trăm tám chục lần chứ ít gì.”
An Hàm từ nhỏ đã nghịch ngợm, quậy phá, ở quê quậy như giặc, ngã sấp mặt là chuyện cơm bữa.
Nhưng đây là lần đầu tiên ngã xong lại khóc thảm thương đến thế…
Cô đã mặc định trong lòng chuyện hôm qua là lịch sử đen tối của mình rồi, may mà người biết chỉ có mỗi Tô Bằng.
Đổi tiền lẻ, lên xe buýt.
Chiếc xe buýt rời khỏi thành phố tỉnh phồn hoa, đi vào một vùng ngoại ô đìu hiu vắng vẻ, đi qua hết huyện này đến thị trấn khác, lướt qua những thửa ruộng bỏ hoang, những dãy nhà lụp xụp ven đường, cuối cùng thị trấn nhỏ quen thuộc cũng hiện ra trong tầm mắt An Hàm.
Mông cô sắp tê rần đến nơi, chỉ có thể thỉnh thoảng nhúc nhích mông, đổi tư thế, đến khi xe buýt chạy vào khu phố sầm uất của thị trấn và dừng lại, cô gần như không chút do dự đứng dậy, lao ra khỏi xe đầu tiên.
An Hàm hít một hơi thật sâu, nhưng lại hít phải một bụng khói xe và bụi bặm, cô ghét bỏ đưa tay che mũi miệng, quay đầu nhìn Tô Bằng vừa bước xuống xe.
“Tới rồi!”
“Ừm, tớ nhớ chỗ này.”
“Mẹ tớ nói sẽ cùng em gái ra đón tớ.”
An Hàm đảo mắt một vòng xung quanh, nhanh chóng phát hiện bóng dáng của mẹ và em gái ở cửa một tiệm gần đó.
Cô không muốn để người nhà thấy bộ dạng đi cà nhắc của mình, bèn nén đau, chạy lon ton tới gần: “Mẹ!”
“Chị!”
Em gái cũng phát hiện ra cô, phấn khích giang rộng hai tay lao tới, nhưng An Hàm lại đột ngột rẽ ngoặt giữa đường, né khỏi vòng tay của em gái, chạy một mạch đến bên cạnh mẹ, để lại cô em gái ngơ ngác dừng bước, ngỡ ngàng nhìn chị mình.
“Mẹ, trưa nay ăn gì ạ?”
Mẹ vẫn giữ nguyên bộ trang phục thanh lịch, dịu dàng như mọi khi, bà tháo chiếc mũ rộng vành trên đầu xuống, đội lên đầu An Hàm, mỉm cười nói: “Ra ngoài cũng không biết chống nắng, không che ô thì ít nhất cũng phải đội mũ chứ.”
“Con không có thói quen đó.”
Ánh nắng tháng năm vẫn còn khá dịu nhẹ, chỉ cần không đến mức chói mắt bỏng rát da thì An Hàm không có thói quen chống nắng.
“Trưa nay mẹ làm sườn xào chua ngọt cho con ăn, rồi làm thêm món miến hấp cua hoàng đế nhé?”
“Dạ!” Hai món mẹ nói đều là món cô thích nhất.
Hai mẹ con đứng tại chỗ trò chuyện một lát, Tô Bằng dắt tay cô em gái cũng đi tới trước mặt họ.
“Cháu chào dì ạ.”
Mẹ liếc nhìn Tô Bằng trông có vẻ lễ phép hiểu chuyện, rồi lại dời mắt, nhìn sang An Hàm.
Quầng thâm mắt của Tô Bằng có hơi đậm, tinh thần có vẻ không tốt lắm, còn gầy hơn so với lần gặp trước, trông cứ như bị thận hư vậy. Trong khi đó, An Hàm lại hồng hào rạng rỡ, nụ cười tươi tắn đáng yêu, hai người đứng cạnh nhau tạo thành một sự đối lập, trông y như cảnh Tô Bằng bị An Hàm hút cạn tinh khí vậy…
Tim mẹ run lên một cái, ánh mắt bà nhìn xuống chân An Hàm.
May quá, dù là dáng đi hay dáng đứng, hay những chi tiết khác, dường như đều cho thấy con gái cưng nhà mình vẫn chưa “dâng hiến”.
Bà khẽ thở phào nhẹ nhõm, tuy căn nhà trọ bà giúp thuê cuối cùng lại biến thành tổ ấm ngọt ngào của An Hàm và Tô Bằng, nhưng ít nhất Tô Bằng vẫn chưa ra tay với An Hàm.
“Sao tinh thần cháu kém thế?”
“Sắp được nghỉ lễ nên cháu tăng ca mấy lần, không được ngủ ngon ạ.” Tô Bằng nén cơn ngáp, cố gắng ưỡn thẳng lưng để trông có vẻ tỉnh táo hơn.
“Tăng ca?”
“Mẹ~” An Hàm sà tới, khoe khoang giải thích, “Tô Bằng bây giờ bắt đầu đi thực tập rồi đó, lương thực tập cũng được mấy nghìn tệ lận!”
Mẹ ngẩn người, bà khó hiểu hỏi: “Nhà nó không phải giàu lắm sao?”
“Giàu thì cũng phải đi thực tập chứ mẹ~”
An Hàm quấn lấy mẹ nói chuyện, sợ mẹ làm khó Tô Bằng, còn cô em gái thì lại quấn lấy Tô Bằng nói chuyện, vẫn còn giận dỗi vì chuyện vừa rồi nhào vào lòng mà không được đáp lại.
“Anh Tô Bằng, bao giờ anh với anh trai em có em bé thế~”
“Anh Tô Bằng, anh với anh trai em phát triển đến mức nào rồi?”
Tô Bằng có chút không chống đỡ nổi những lời nói cà khịa của cô em gái, mí mắt giật giật, nhưng trước sau vẫn không dám động thủ, chỉ đành khổ sở khuyên nhủ, hết lần này đến lần khác sửa lại: “Là chị gái của em…”
“Em biết mà, ngực anh trai em hình như lại to ra rồi~”
An Hàm đi phía trước cuối cùng cũng không nhịn được, quay đầu lại, vỗ một phát vào đầu em gái.
Thế nhưng cô em đã sớm có chuẩn bị, nhanh chóng lùi lại hai bước, cười toe toét lè lưỡi trêu An Hàm.
“Con nít quỷ!”
Mẹ cũng nhíu mày mắng: “Qua đây! Cả ngày cứ cười cợt nhí nhố không có chút nết na gì cả!”
“Dạ…”
“Nhìn chị mày xem! Xinh đẹp lại dịu dàng, cái tốt không học toàn học cái xấu!”
An Hàm cứ cảm thấy mẹ đang nói kháy mình…
“Mẹ, lần này gọi con về có chuyện gì thế ạ?” Cô được mẹ khoác tay, hai mẹ con tình thương mến thương kề vai nhau đi về hướng nhà.
“Chẳng phải là nhớ con à? Gọi con về còn cần lý do gì nữa sao?”
Lý do này giả trân quá đi…
“Chị ấy ở ngoài với anh Tô Bằng vui quá nên không muốn về nữa chứ gì.”
An Hàm quay lại lườm em gái.
Con ranh này! Nói gì mà toàn sự thật phũ phàng thế!
——————
Ngày 27 về quê ăn Tết, mùng 3 quay lại, trong thời gian này lịch ra chương có thể không ổn định, xin lỗi mọi người.
0 Bình luận