Tập 03 (Hoàn Thành)

Chương 284: 503. Thường ngày

Chương 284: 503. Thường ngày

Thật kỳ lạ.

Lần đầu tiên kể từ khi nếm trải một đêm mặn nồng, Tô Bằng thức dậy vào sáng hôm sau mà không hề cảm thấy đau lưng mỏi gối, thậm chí chẳng có chút cảm giác mệt mỏi nào.

Chẳng phải vì cậu đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Mà là vì An Hàm rõ ràng đã yếu đi trông thấy, mới chinh chiến được hơn mười phút đã bắt đầu lên tiếng cầu xin tha thứ.

Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu cảm thấy chưa thỏa mãn, vẫn chưa "no nê"...

Cậu ngồi bên đầu giường, một tay chống nửa thân trên, cúi đầu nhìn An Hàm đang quấn chăn kín mít, chỉ để lộ nửa khuôn mặt ở bên cạnh.

Tóc của An Hàm xõa tung trên giường, đôi mày hơi nhíu lại, sắc mặt vẫn còn vương chút hồng nhuận, ngủ cực kỳ say, hơi thở thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ngáy nhẹ nhàng.

Rõ ràng là đêm qua mệt lử rồi.

Đầu óc Tô Bằng đầy rẫy những dấu chấm hỏi, đổi lại là trước kia, An Hàm có thể quấn lấy cậu đại chiến hơn một tiếng đồng hồ, ép cho cậu không động đậy nổi mới thôi, sao đêm qua mới nhẹ nhàng thế đã bị cậu đánh bại rồi?

Hơn nữa còn mệt mỏi như thể vừa thức trắng đêm xong.

Dù không hiểu vì sao, nhưng phải thừa nhận rằng dáng vẻ An Hàm mắt lệ nhạt nhòa, gương mặt đỏ ửng như hoa đào, đôi môi hơi hé mở vừa thở dốc vừa cầu xin tha thứ thực sự rất đẹp mắt, còn khiến cậu cảm nhận được một sự thỏa mãn khác lạ.

Tuyệt vời quá đi mất~

Thầm cảm thán trong lòng, Tô Bằng định dậy đi mua chút đồ ăn sáng, nhưng ngay giây tiếp theo, An Hàm đột nhiên mở bừng mắt, tức giận thò cái chân dài trắng mịn từ trong chăn ra, đạp thẳng một phát vào lưng cậu.

"Đè trúng tóc tớ rồi!"

"Đau chết tớ rồi!"

Tô Bằng bị đạp cho lảo đảo suýt chút nữa là đập mặt vào tường, cậu ngơ ngác quay đầu lại, thấy An Hàm đang hừ hừ hứ hứ thu lại đôi chân dài trắng muốt vào trong chăn, trở mình định ngủ tiếp.

"Rõ ràng thấy cậu đã ngủ say rồi mà..."

"Bị đau đến tỉnh luôn đấy biết không?" An Hàm ngáp một cái, "Đừng có làm phiền tớ ngủ, buồn ngủ chết đi được."

Đêm qua ăn chưa no, sáng sớm lại đang ở trạng thái "chào cờ", lại nhìn thấy đôi chân dài trắng nõn nà của An Hàm, tâm tư của Tô Bằng không khỏi rục rịch trở lại.

Cậu rón rén bò ngược lên giường, ghé sát vào đầu An Hàm.

Cảm nhận được hơi thở nam tính đang tiến lại gần, lông mi của An Hàm run run, vẻ mặt khá là mất kiên nhẫn hỏi: "Làm gì?"

"Hay là...?"

"Cút!"

Tô Bằng tiu nghỉu leo xuống giường.

So với việc ăn quá no đến mức tức bụng, quả nhiên cảm giác ăn không đủ no còn khó chịu hơn nhiều.

Cậu vừa ngủ dậy, đi đến cửa đã lại nghe thấy tiếng thở đều đặn của An Hàm.

Quay đầu nhìn lại, cậu mới phát hiện An Hàm đã nhắm nghiền hai mắt, nằm nghiêng ôm gối ngủ thiếp đi lần nữa.

"Ham ngủ thật đấy..."

Tô Bằng bất lực lắc đầu, chuẩn bị xuống lầu mua chút đồ ăn sáng cho An Hàm.

Ngày mai cũng là Tết Nguyên Tiêu rồi, cậu dự định ra siêu thị tìm xem có loại bánh trôi nhân thịt mà An Hàm thích không, tiện thể mua thêm ít bánh trôi ngọt về, đến lúc đó bố mẹ cậu lên chơi, ước chừng là không ăn quen bánh trôi nhân thịt.

Sợ làm phiền đến An Hàm, mọi cử động ra khỏi cửa của Tô Bằng đều cực kỳ cẩn thận, lo lắng tiếng đóng mở cửa sẽ làm thức giấc bà xã tương lai.

...

Khoảng một tiếng sau, khi mặt trời đã chiếu đến mông, An Hàm mới lờ mờ mở mắt.

Cô ngáp liên hồi, vươn vai căng người trên giường, đạp chăn xuống dưới, để lộ làn da trắng nõn không mảnh vải che thân, cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ phòng ngủ.

Nắng to thật đấy.

Nhìn thời gian một cái, đã hơn chín giờ rồi, thời gian này đã quen với việc ăn sáng, lúc này bụng cũng trống rỗng khó chịu.

Còn hơi lạnh nữa...

"Tô Bằng!" Miệng lẩm bẩm gọi một tiếng, An Hàm kéo chiếc chăn vừa bị mình đạp ra đắp lên người, quay đầu tìm thấy quần áo bị Tô Bằng vứt dưới đất, làu bàu phàn nàn, "Chẳng biết dọn dẹp gì cả."

"Tô Bằng! Cậu đâu rồi?"

Cô vừa gọi vừa nhặt quần áo lên, trong đầu lại hồi tưởng về sự hoang đường đêm qua, da mặt nóng bừng, vội vàng xỏ quần áo vào người.

Thật quá vô lý.

Chỉ mới cộng thêm một chút thuộc tính nhạy cảm thôi mà hiệu quả lại rõ rệt đến thế.

Nhưng đúng là khá thoải mái thật...

Nhưng điều phiền phức là cái vẻ mặt đắc ý, tiểu nhân đắc chí của Tô Bằng, hơn nữa khi vô tình bị đè trúng tóc, cảm giác đau đớn ở da đầu cũng dữ dội hơn nhiều.

Mặc xong quần áo, An Hàm mới ngáp ngắn ngáp dài rời phòng, liếc nhìn phòng khách một cái, quả nhiên Tô Bằng không có nhà.

Nếu không thì chỉ cần cô vừa tỉnh giấc, khẽ gọi một tiếng là Tô Bằng sẽ nhanh chân chạy tới ngay.

Cô cúi đầu định nhắn tin hỏi Tô Bằng đi đâu thì nghe thấy cửa chính đã được mở ra.

"Dậy lúc nào thế? Sao không gọi điện cho tớ?"

Tô Bằng xách hai túi đồ bước vào nhà: "Mua đồ ăn sáng cho cậu này, còn mua cả ít bánh trôi nhân thịt nữa."

"Mới tỉnh không lâu." An Hàm nhìn Tô Bằng vừa vào nhà, không kìm được lộ ra chút vui mừng, "Chỗ này của cậu cũng có bán bánh trôi nhân thịt à?"

"Tớ tìm trong siêu thị mãi, chạy mấy hàng mới mua được đấy." Tô Bằng đặt đồ ăn sáng lên bàn, "Đi đánh răng rửa mặt trước đi, mua cho cậu bánh bao chiên này, tiệm đồ ăn sáng tớ ăn từ nhỏ đến lớn, tớ thấy vị cũng ổn."

"Ừm!"

Vội vội vàng vàng chạy vào nhà vệ sinh, chưa đầy hai phút An Hàm đã rửa mặt xong xuôi rồi phóng ra, nhảy tót lên ghế sofa, hai chân khoanh lại trước người, vươn tay cầm lấy phần đồ ăn sáng của mình.

"Làm gì mà vội thế?"

Tô Bằng vừa mới cất bánh trôi vào ngăn đông tủ lạnh, quay đầu lại đã thấy An Hàm đầu tóc bù xù bắt đầu ăn rồi.

Hai cái má cô đã căng phồng lên như một con chuột hamster, đôi mắt to hơi nheo lại, vẻ mặt đầy hân hoan khẽ lắc lư nửa thân trên.

"Tóc còn chưa chải kìa."

Cậu đi thẳng tới, tiện tay cầm lấy chiếc lược trên bàn trà, vòng ra phía sau sofa: "Dựa ra sau một chút."

"Cậu làm được không đấy?" An Hàm khá nghi ngờ quay đầu nhìn ra phía sau, "Trước đây cậu chải tóc cho tớ làm tớ đau mấy lần rồi đấy."

"Hồi Tết tớ đã chải tóc cho em gái cậu mấy lần rồi, con bé thấy cũng ổn."

Tô Bằng đã đặc biệt dùng cô em vợ để thực hành hơn mười lần, cái con bé đó dễ lừa dễ dỗ, dù có làm đau hay chải xấu, chỉ cần cho vài đồng mua đồ ăn vặt là có thể quên ngay lập tức, thậm chí còn hớn hở đòi cậu chải thêm vài lần để kiếm thêm đồ ăn.

Thực hành nhiều lần, khi bắt tay vào làm lại, cậu đã thành thạo hơn hẳn.

"Nhẹ tay thôi nhé, tớ sợ đau lắm."

An Hàm ngồi xích vào trong một chút, tay bưng chiếc bánh bao chiên, ăn uống cực kỳ cẩn thận vì sợ bị làm đau đột ngột.

"Yên tâm đi."

"Chải kiểu đuôi ngựa là được, buộc cao lên một chút."

Chất tóc của cô rất tốt, ngay cả phần ngọn tóc phần lớn cũng suôn mượt mịn màng, chỉ có một lượng nhỏ tóc xuất hiện tình trạng xơ rối.

"Chẳng mấy chốc mà tóc cậu đã dài đến vai rồi nhỉ, nhưng mà rụng tóc cũng dữ thật, mới mấy ngày mà nhà vệ sinh nhà tớ đã bị tóc cậu làm tắc rồi."

"Hứ~ tóc dài thì phải chịu thôi."

Cảm nhận được kỹ thuật chải tóc của Tô Bằng dịu dàng hơn hẳn trước kia, cơ thể đang căng cứng của An Hàm cũng dần thả lỏng, cô vừa ăn bánh bao chiên vừa nói đùa: "Đợi hai năm nữa tớ sẽ thành ngự tỷ tóc đen dài thẳng cho mà xem!"

"Tớ gợi ý là nên uốn xoăn sóng lớn, nhuộm thêm màu nữa, như thế trông sẽ gợi cảm hơn."

"Sau này tớ định làm công chức đấy nhé? Hình như không được phép đâu đúng không?"

"Xong rồi." Tô Bằng đặt lược xuống, khá hài lòng với kiểu tóc đuôi ngựa cao của An Hàm, "Lát nữa cậu đi tìm cái gương mà xem, tớ thấy đẹp lắm."

"Cậu thấy đẹp là được."

"Bánh bao của tớ đâu?"

An Hàm ngẩn ra, lập tức nhét chiếc bánh bao cuối cùng trong tay vào miệng, nhai vài cái rồi nuốt chửng, còn ợ một cái rõ to, lý sự cùn nói: "Ăn hết rồi!"

"Một cái cũng không để lại cho tớ à."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!